Trên đường về, anh vẫn nói chuyện bâng quơ như không có gì xảy ra…
Quán ăn hôm đó đông nghịt khách, tiếng bát đũa, tiếng cười nói rộn rã hòa lẫn mùi thức ăn thơm nức. Vợ chồng tôi cũng cho 3 con đi ăn nhà hàng sau cả tháng trời tiết kiệm, gọi là “đi xả hơi”. Sau khi lo xong cho 3 con, tôi ngồi cặm cụi ăn nốt số thức ăn thừa, đến khi thấy quầy kem treo biển khuyến mại, tôi quay sang rủ chồng ăn chung cho vui, chưa kịp nói hết câu, anh đã gắt lên, giọng sang sảng vì đã uống hết 3 lon bia: “Béo ú na ú nần vẫn còn đòi ăn kem, định để lên 1 tạ rồi lăn hả?”.
Câu nói như tát vào mặt tôi. Tôi chết lặng, tai nóng ran, chỉ muốn đứng dậy bỏ về. Thì ra, trong mắt anh, tôi chẳng còn gì ngoài một thân hình xồ xề và cái tật ham ăn, để anh thoải mái sỉ nhục giữa chốn đông người.
Tôi nhớ lại mình của những năm trước. Khi mới gặp anh, tôi là cô gái mảnh mai, nước da trắng, tóc dài ngang lưng. Anh từng khen tôi mặc gì cũng đẹp, từng tự hào đưa tôi đi chơi giới thiệu với khắp mặt bạn bè, từng hứa sẽ yêu và trân trọng tôi cả đời. Nhưng hôn nhân không phải cổ tích. Sau đám cưới, chưa đầy 5 năm, tôi sinh liền 3 đứa con. Cơ thể tôi tăng cân không kiểm soát, vòng eo biến mất, làn da nám sạm, tóc rụng từng mảng.
Những đêm con khóc, tôi thức trắng bế ẵm, còn anh ngủ say như không nghe thấy gì. Ban ngày, tôi bận bịu cơm nước, giặt giũ, đưa đón con lớn đi học, chăm sóc 2 đứa nhỏ ở nhà, chẳng còn thời gian soi gương. Anh chưa một lần thay tã, chưa từng tự pha cho con một bình sữa nhưng anh lại thường xuyên buông những câu chê bai: “Người đâu như cái thùng phi”, “Tóc tai bù xù như mụ hàng cá”, “Ăn ít thôi, giảm cân đi, nhìn giống con lợn rồi đấy”…

Ảnh minh họa
Ban đầu, tôi còn phản ứng, còn thấy buồn, cũng cố gắng nhịn ăn, nhưng sau này, tôi chọn im lặng, vì biết chẳng thay đổi được gì. Tôi vẫn stress, vẫn căng thẳng mỗi khi con ốm là cả 3 đứa ốm, không ăn, không uống thì tôi không đủ sức chống chịu với những khắc nghiệt của cuộc sống này. Tôi thậm chí còn không có cả thời gian để ngủ thì đâu ra thời gian tập luyện, thế nên tôi đành để mặc kệ bản thân
Thỉnh thoảng, tôi cũng ước một ngày có thể ra ngoài, ăn mặc đẹp, tô chút son, tự do tung tăng đi làm, đi cà phê như những người phụ nữ khác. Nhưng ước mơ ấy cứ bị dồn xuống đáy vì cơm áo, con cái và cả sự thờ ơ của chồng.
Hôm nay, câu nói ở quán ăn đã chạm đến tận cùng nỗi tự ti của tôi. Không phải vì tôi không biết mình béo, mà vì người đàn ông từng yêu tôi lại dùng chính cơ thể tôi thứ đã hy sinh để sinh cho anh 3 đứa con để làm trò mỉa mai giữa chốn đông người. Tôi nhìn quanh, bắt gặp ánh mắt thương hại xen chút soi mói của vài vị khách, lòng tôi như bị bóp nghẹt.
Trên đường về, anh vẫn nói chuyện bâng quơ như không có gì xảy ra, như thể lời anh nói là chuyện hiển nhiên. Còn tôi, nhìn qua cửa kính chiếc taxi, thấy những người phụ nữ ngoài phố ăn mặc chỉn chu, bước đi tự tin, tôi chợt nhớ mình đã từng như thế. Nếu ngày ấy tôi không lấy anh, liệu tôi có giữ được nụ cười và dáng vẻ xinh đẹp ấy không? Hay phụ nữ lấy chồng rồi là phải chấp nhận vừa xấu đi vừa bị coi thường?
News
Nếu mẹ chấp nhận, vợ chồng con sẽ thuê cho mẹ một phòng nhỏ gần đây. Con lo thuốc thang, ăn uống. Nhưng con không sống chung như trước nữa.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Ngày Cưới Mẹ Chồng Bảo Tôi: “Chuột Sa Chĩnh Gạo”. Ngày Phá Sản Bà Đến Xin, Tôi Bảo: “Gạo Nhà Con Chuột Ăn Hết Rồi!”.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Tôi nghĩ mình là người bị phản bội đau nhất khi chồng đòi ly hôn. Nhưng ngày ra tòa, con gái 7 tuổi mở một đoạn vi//deo, tôi mới hiểu ai mới là người bị t/ổn thư/ơng nhất trong cuộc hôn nhân này…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chồng đòi l;;y hô;;n không chút do dự. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi bất ngờ đứng dậy nói: “Con có thể nói một bí mật mà mẹ con không biết không?” Và khi vi//de/o được phát, cả phòng lặng người…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Tôi gặp chồng và cô thư ký của anh trên máy bay. Tôi im lặng, quay mặt đi. Nhưng khi anh gọi tôi là “vợ” trước mặt cô ta, bí mật hơn 20 năm hôn nhân bắt đầu được phơi bày…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
Trên máy bay, tôi tình cờ thấy chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi giả vờ không quen. Không ngờ anh bưng ba ly rượu bước tới, gọi một tiếng “Vợ à”, và sự thật phía sau khiến cả khoang máy bay ch;;ết lặng…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
End of content
No more pages to load