×
×

Vậy mà chính trong cái hoàn hảo ấy, tôi lại nảy ra một ý tưởng… cực kỳ trẻ con.

Đêm tâ//n h//ôn, tôi tr/ốn dưới gầm giường để tr//êu chồng, thế nhưng người bước vào phòng khiến tôi lạ//nh r//un người…

1. Kế hoạch trêu chồng ngốc nghếch của tôi

Đêm tân hôn.
Thứ cảm giác hồi hộp xen lẫn vui sướng khiến từng tế bào trong người tôi như căng ra. Sau bao tháng chuẩn bị, sau bao stress vì đám cưới, cuối cùng tôi – Linh – và chồng tôi – Minh – cũng đã về chung một nhà.

Căn phòng tân hôn được trang trí bằng hoa hồng trắng và nến thơm. Màu ánh sáng vàng nhạt hắt qua tấm rèm tạo nên không khí dịu ấm, lãng mạn tới mức chính tôi cũng phải thở dài. Mọi thứ đều quá hoàn hảo.

Vậy mà chính trong cái hoàn hảo ấy, tôi lại nảy ra một ý tưởng… cực kỳ trẻ con.

Nghe thì vô lý, nhưng chẳng hiểu sao lúc thấy Minh bước vào nhà tắm thay đồ, tôi bỗng muốn trêu anh một phen cho vui. Tính tôi vốn tinh nghịch, còn Minh thì lúc nào cũng nghiêm túc, đoan trang, đến mức đôi khi tôi còn chọc anh là “ông cụ non”. Thế nên tôi tự nhủ:

“Đêm tân hôn mà chỉ toàn nghiêm túc thì chán chết. Phải làm gì đó để xem phản ứng của anh ấy.”

Và rồi… không biết cơn gió nào thổi đến, tôi chui ngay xuống gầm giường.

Tôi còn hí hửng nghĩ:
“Khi Minh bước ra, không thấy tôi đâu, kiểu gì anh chẳng hốt hoảng. Đợi lúc anh cúi xuống tìm, mình nhảy ra hù một cái. Chắc cũng buồn cười lắm.”

Tôi ngốc đến mức không nhận ra một kế hoạch mà nhân vật chính tân nương trốn dưới gầm giường trong ngày cưới… nghe đã thấy linh cảm chẳng lành.

Nhưng lúc ấy tôi chỉ cười khúc khích như đứa trẻ lớp 5.

Tôi nấp sát vào góc tường dưới giường, trong ánh sáng lập lòe của chiếc đèn ngủ, chờ anh bước ra.

Tiếng nước trong phòng tắm vẫn róc rách. Rồi im bặt.
Tôi chuẩn bị sẵn tinh thần cho màn xuất hiện đầy kịch tính của mình.

Nhưng…

Người mở cửa bước vào phòng không phải Minh.

Và từ giây phút ấy, cả cuộc đời tôi đổi hướng.

2. Người phụ nữ bước vào — và nụ cười khiến tôi lạnh sống lưng

Cánh cửa phòng ngủ mở ra, rất nhẹ, rất khẽ.
Tôi còn nghĩ là Minh bước ra trước nên định chuẩn bị tinh thần bật dậy.

Nhưng không.

Một ** người phụ nữ** bước vào.

Tôi nhìn đôi giày trước tiên — đôi giày cao gót đen bóng không phải của tôi. Khi ánh sáng từ hành lang chiếu vào, tôi thấy rõ dáng người cao gầy, mái tóc xoăn uốn sóng vai, mùi nước hoa sang trọng phảng phất.

Tôi nhận ra ngay.

Chị ta là… Trang – chị họ của Minh.

Không phải chị họ ruột, nhưng là người thân quen trong gia đình. Chị hơn chúng tôi 5 tuổi, từng học ở nước ngoài, làm quản lý cho một công ty lớn, luôn xuất hiện với vẻ ngoài hoàn hảo từ trang phục tới thần thái.

Bất cứ ai nhìn vào cũng thấy chị như kiểu người thành đạt, thậm chí có chút bí ẩn.

Nhưng tôi luôn cảm thấy chị hơi lạnh lùng, thỉnh thoảng còn khó hiểu một cách kỳ lạ.

Tại sao chị lại vào phòng tân hôn của chúng tôi giữa đêm?

Giây phút đó, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
Tôi đang ở trong tư thế dở hơi nhất đời mình — nằm bẹp dưới gầm giường, không thể nhúc nhích, cũng không thể phát ra tiếng động.

Trang đứng trước cửa phòng vài giây, nhìn quanh như thể sợ ai thấy mình. Sau đó, chị nhẹ nhàng bước vào rồi đóng cửa lại.

Tim tôi bắt đầu đập loạn.
Có điều gì đó sai trái đang diễn ra.

Trang nhìn quanh phòng, ánh mắt sắc như dao rạch qua từng món đồ. Rồi… chị tiến tới chiếc bàn trang điểm, mở ngăn kéo nơi tôi cất một số đồ cá nhân.

“Cô ta làm gì vậy?” — tôi thầm thì trong đầu.

Trang lấy ra một chiếc hộp nhỏ màu đen.
Tôi giật mình — đó là hộp đựng chìa khóa phòng làm việc của Minh. Thứ mà Minh cẩn thận để trong vali riêng, trước giờ anh luôn mang theo. Tại sao lại nằm trong ngăn bàn?

Và quan trọng hơn:
Tại sao Trang lại biết nó ở đó?

Chị ta mở hộp, lấy ra chiếc chìa khóa bạc nhỏ, rồi kẹp nó vào túi áo khoác. Động tác nhanh gọn như người đã làm quen thuộc nhiều lần.

Mồ hôi tôi túa ra.
Tôi bắt đầu hiểu:
Chị vào đây có mục đích.
Và chắc chắn không phải để chúc phúc cho vợ chồng mới cưới.

Nhưng giây tiếp theo, thứ khiến tôi lạnh run người không phải chiếc chìa khóa.

Mà là câu Trang thì thầm… như nói với ai đó, hoặc nói với chính mình:

“Minh à… em xin lỗi. Nhưng anh nợ chị điều này.”

Tim tôi như ngừng đập.

3. Bí mật trong lời thì thầm

Từ dưới gầm giường, tôi gần như không dám thở.

Trang tiếp tục đứng giữa phòng, tay siết chặt chiếc chìa khóa. Giọng chị trầm xuống, chất chứa điều gì đó… kỳ quặc.

“Ngày mai mọi chuyện sẽ được giải quyết. Em ấy… cuối cùng cũng sẽ rời khỏi anh.”

Em ấy?
Ý chị ta là… tôi?

Cảm giác buốt lạnh chạy từ cổ xuống gáy. Trời đất quay cuồng.

Trang không hề biết tôi đang ở ngay dưới giường.
Chị nói tiếp, giọng nhỏ nhưng rõ ràng từng chữ:

“Anh phải là của chị. Anh vốn dĩ thuộc về chị, Minh à.”

Một tiếng nổ vang lên trong đầu tôi.

Chị họ?
Muốn chồng tôi?
Từ bao giờ?
Tại sao?

Hàng ngàn câu hỏi xoay cuồng. Tôi muốn lao ra, muốn hét lên rằng chị ta điên rồi. Nhưng chân tay tôi cứng đờ.

Trang tiến đến chiếc giường — cái giường tôi đang ẩn dưới.
Chị nhẹ nhàng vuốt mép ga như nâng niu thứ gì đó quý giá.

“Tối nay đáng lẽ anh phải ở đây với chị… không phải với cô ta.”

Phổi tôi như bị ai bóp nghẹt.

Rồi… Trang cúi xuống.
Tôi hoảng hốt nghĩ chị đã phát hiện ra tôi.

Nhưng chị chỉ cúi xuống để nhặt thứ gì đó dưới sàn — một tờ giấy nhỏ gấp đôi.

Chị mở tờ giấy, đọc lướt, rồi cười nhẹ. Một nụ cười lạnh như kim loại.

“Cô ta ngây thơ thật. Để xem sau chuyện này còn dám tin anh nữa không.”

Chị giữ tờ giấy trong tay.

Tôi nhận ra — đó không phải tờ giấy bình thường.
Là một tờ hóa đơn.

Nhưng không phải hóa đơn đám cưới, cũng không phải hóa đơn đồ trang trí.
Tôi nhận ra dòng chữ mờ mờ phía sau:

“Phòng 603 – 2 khách – 3 giờ.”

Tôi run lên.
Một hóa đơn khách sạn?

Một cơn chóng mặt tạt qua.
Trang bỏ tờ giấy vào chiếc phong bì trắng đặt sẵn trên bàn — thứ tôi không biết ai đã để đó — rồi kẹp nó vào giữa cuốn album ảnh cưới.

Ý chị ta muốn tôi nhìn thấy nó vào ngày mai? Hay muốn Minh bị hiểu lầm?

Tai tôi ù đi.

Nhưng ác mộng chưa kết thúc.

4. Minh xuất hiện – và sự thật thứ hai

Tiếng nước trong phòng tắm dừng hẳn.

Trang lập tức bước nhanh ra cửa, mở hé và nhìn vào gương soi bên cạnh như chỉnh lại biểu cảm.

Cửa phòng tắm bật mở.

Minh bước ra, quấn khăn quanh eo, mái tóc còn ướt, vẻ mặt thư thái sau khi tắm.

Trang đứng ngoài cửa, nở nụ cười dịu dàng mà tôi chưa bao giờ thấy chị dành cho ai trong họ hàng.

“Anh tắm xong rồi à, Minh?” – Trang nói nhỏ.

Tôi chết lặng.

Minh thoáng giật mình, nhưng không hề bất ngờ như tôi nghĩ.

“Chị… sao chị còn ở đây?”

“Chị có chuyện muốn nói với em.” – Trang tiến lại gần.

Minh lùi lại nửa bước. Biểu cảm của anh phức tạp: bất ngờ, khó chịu… và một thoáng sợ hãi?

Tôi chưa bao giờ thấy Minh như vậy.

Giọng anh trầm xuống:

“Không phải bây giờ. Mai hãy nói. Đây là đêm tân hôn của em.”

Một câu nói đúng lẽ. Nhưng phản ứng của Trang khiến tôi sởn da gà.

Chị cười nhẹ:

“Đêm tân hôn? Minh, em biết rõ điều đó chẳng có nghĩa gì với em cả.”

Minh im lặng, mím môi.
Trang đưa tay định chạm vào mặt anh — nhưng Minh né ra.

“Chị đừng làm thế.” – giọng anh sắc đến bất thường. – “Em đã kết hôn rồi.”

Trang nghiêng đầu, đôi mắt long lanh:

“Nhưng trái tim em thì chưa bao giờ thuộc về cô ấy.”

Tim tôi như bị ai bóp nát.

Minh siết chặt khăn.

“Chị đi ra ngoài đi.”

“Minh—”

“Đi. Trước khi Linh thấy chị ở đây.”

Trang cười nhạt, xoay người rời đi.
Nhưng trước khi khép cửa, chị nói một câu khiến tôi rơi vào trạng thái tê liệt toàn thân:

“Em nghĩ mình che giấu được bao lâu nữa? Linh sớm muộn sẽ biết thôi… đặc biệt là khi chị đã có thứ này.”

Chị giơ chiếc chìa khóa trước mặt Minh.

Minh lập tức tái mét.

“Chị lấy nó bằng cách nào?”

“Cách mà chị vẫn làm suốt năm năm qua.”

Tim tôi như muốn vỡ ra.

Năm năm?
Họ… đã quen biết theo cách đó từ năm năm trước?

Tôi không thở nổi.

Trang bỏ lại câu cuối cùng:

“Đừng tự lừa mình, Minh. Nếu chị không thể có em… thì không ai có được.”

Cửa phòng đóng sầm lại.

5. Khoảnh khắc anh quỳ xuống trước giường

Căn phòng trở nên im lặng đến mức tôi nghe rõ tiếng tim mình đập loạn như trống trận.

Minh đứng đó vài giây, tay ôm đầu, thở mạnh. Như thể vừa trải qua một cơn ác mộng sống.

Sau đó anh bước về phía giường.

Tôi hoảng hốt.
Tôi không thể để anh thấy cảnh mình trốn dưới gầm giường.
Không thể để anh nghĩ tôi nghe lén.
Không thể để anh tưởng tôi không tin anh.

Nhưng cơ thể tôi đang run đến mức không nhấc nổi ngón tay.

Minh ngồi xuống mép giường. Một lúc lâu không nói gì.
Rồi anh cúi đầu xuống… và nhìn thẳng vào gầm giường.

Tôi nín thở.

Không… không thể nào anh phát hiện tôi chỉ bằng linh cảm được.

Minh chìm vào im lặng, rồi anh nói — bằng một giọng đau đớn chưa từng thấy:

“Linh… anh xin lỗi.”

Tim tôi đau nhói.

Anh tiếp tục:

“Anh biết… có những điều anh chưa kể với em. Nhưng anh thề với em… giữa anh và Trang chưa bao giờ… chưa từng…”

Giọng anh nghẹn lại.

Tôi không chịu nổi nữa.
Tôi phải chui ra.

Tôi từ từ dịch người, chuẩn bị đẩy mình ra khỏi gầm giường.

Nhưng đúng lúc ấy…

Minh thì thầm một câu khiến mọi dây thần kinh trong người tôi đông cứng:

“Anh làm tất cả là để bảo vệ em. Làm ơn đừng rời xa anh vì những gì em sắp thấy.”

Sắp thấy?
Tôi sắp thấy gì?

Ngay lúc tôi bật người định lao ra—

Có tiếng đập cửa dữ dội.

Minh giật bắn, đứng bật dậy.
Tôi cũng khựng lại.

Một giọng đàn ông vang lên, lạnh và gấp:

“Mở cửa! Chúng tôi có lệnh kiểm tra!”

Lệnh kiểm tra?
Ai? Tại sao?

Minh tái mặt, lao ra mở cửa. Khi cánh cửa hé vừa đủ, một nhóm hai người đàn ông mặc đồ bảo hộ bước vào.

Họ nhìn quanh phòng, ánh mắt sắc như soi mục tiêu.

“Anh Minh Nguyễn?” – người đàn ông lớn tuổi hỏi.

“Vâng… có chuyện gì vậy ạ?” – Minh cố giữ bình tĩnh.

Người đàn ông mở cặp tài liệu, đưa ra một tấm hình — hình Trang, đang bước vào nhà anh vào buổi tối khác.

“Cô ấy đã mất tích.” – ông ta nói. – “Và lần cuối cùng người ta thấy cô ấy… là ở gần đây.”

Cả căn phòng chìm vào khoảng lặng nặng nề.

Tôi gần như ngừng thở dưới gầm giường.

Trang… mất tích?

Minh lắp bắp:

“Không thể nào… cô ấy vừa—”

Người đàn ông cắt lời:

“Anh có gì cần khai báo không?”

Minh nuốt khan, tay siết chặt.

Và đúng lúc ấy… thứ tôi sợ nhất xảy ra.

Một người trong nhóm kiểm tra cúi xuống, đèn pin quét qua sàn…

Ánh sáng chiếu thẳng vào mắt tôi.

“Có người ở dưới gầm giường!”

Tôi bị phát hiện.

6. Tất cả sụp đổ

Minh lao tới gần như cùng lúc họ quỳ xuống nhìn tôi.
Ánh mắt anh hoảng loạn — không phải vì tôi trốn dưới giường, mà vì lo tôi gặp nguy hiểm.

“Linh!” – anh kéo tôi ra khỏi gầm giường. – “Em làm gì ở dưới đó? Em có sao không?”

Tôi chỉ kịp nói:

“Em… nghe hết rồi.”

Khuôn mặt Minh trắng bệch.

Những người kiểm tra nhìn chúng tôi đầy nghi ngờ.

“Cô là… vợ anh ấy?” – họ hỏi.

Tôi gật đầu.

Người đàn ông lớn tuổi hỏi tiếp:

“Cô có thấy cô Trang tối nay không?”

Tôi muốn nói “có”, rằng chị ta vừa vào phòng. Nhưng Minh bóp nhẹ tay tôi, lắc đầu rất khẽ — một cái lắc đầu có ý: Đừng nói gì lúc này.

Tôi nghẹn ngào.

“Không… tôi không thấy.”

Người đàn ông quan sát chúng tôi vài giây, rồi gật đầu.

“Được. Chúng tôi sẽ quay lại nếu cần. Hai người… cẩn thận.”

Họ rời đi.

Cánh cửa vừa đóng lại, Minh quay sang tôi.

Chúng tôi đứng đối diện nhau, khoảng cách chỉ một sải tay, nhưng cảm giác như có một vực sâu ngăn cách.

Tôi hỏi, giọng run:

“Anh và Trang… rốt cuộc là thế nào?”

Minh siết đầu, thở hắt ra.

“Anh sẽ nói hết. Tất cả. Nhưng em phải bình tĩnh.”

“Em bình tĩnh.” – tôi cắn môi. – “Nói đi.”

Anh nhìn tôi thật sâu, mắt đỏ lên như khổ sở cả đời.

Và anh nói câu khiến toàn bộ câu chuyện được viết lại từ đầu:

“Chị ấy… từng cứu mạng anh. Và từ ngày đó, chị ấy không buông tha anh nữa.”

7. Sự thật 5 năm — lời thú thật trong nước mắt

Minh ngồi xuống giường, còn tôi ngồi đối diện.

Anh bắt đầu kể:

“Cách đây 5 năm, anh gặp tai nạn giao thông. Người kéo anh ra khỏi chiếc xe đang bốc khói… là Trang.”

Tôi nín lặng.

“Anh bị thương nặng. Gần như không còn ai bên cạnh trong lúc ấy. Trang là người chăm sóc anh thời gian đó. Chị ấy tốt, em biết đấy… Nhưng dần dần… chị ấy bắt đầu muốn nhiều hơn.”

Giọng Minh nghẹn:

“Anh chưa từng yêu chị ấy, Linh. Nhưng chị ấy lấp đầy khoảng thời gian anh yếu đuối nhất. Khi anh hồi phục, chị ấy… không chấp nhận buông.”

Tôi hỏi:

“Còn… chiếc chìa khóa?”

Minh nhắm mắt.

“Anh đã cất mọi thứ để tránh chị ấy tiếp cận anh. Nhưng chị ấy luôn tìm được cách. Chị ấy nói… vì chị ấy cứu mạng anh nên anh nợ chị ấy.”

Trái tim tôi xiết lại.

“Vậy tại sao anh không nói với em trước khi cưới?”

Anh lau mặt:

“Anh định nói… nhưng chị ấy dọa nếu anh kết hôn, chị ấy sẽ phá hỏng cuộc đời anh, sẽ tung ra những thứ khiến em hiểu lầm anh.”

Tôi hiểu ngay — tờ hóa đơn phòng 603.

Tôi nghẹn giọng:

“Anh đã từng vào phòng khách sạn đó với chị ấy?”

Minh lắc đầu mạnh:

“Không! Chị ấy muốn hại anh! Muốn em nghĩ anh ngoại tình! Anh không hề!”

Cơn nhức đầu dữ dội ập đến.

Tôi nói nhỏ:

“Trang mất tích rồi… anh nghĩ chị ấy đi đâu?”

Minh nhìn tôi, lần đầu tiên từ lúc tôi biết anh, mắt anh lộ vẻ sợ hãi thật sự:

“Anh không biết… nhưng Linh… anh cảm thấy có chuyện rất tệ đang xảy ra.”

Tôi rùng mình.

8. Trang trở lại — và lời cảnh báo cuối cùng

Chúng tôi còn chưa kịp bắt đầu phân tích thì…

Điện thoại Minh rung lên.

Tin nhắn đến từ số lạ:

“Nếu anh nghĩ đêm nay đã kết thúc, anh nhầm rồi.
Em ấy không phải người duy nhất anh cần bảo vệ.”

Minh xanh mặt.

Tôi cầm lấy điện thoại, tay run:

“Em ấy?
Là ai?”

Một tin nhắn nữa xuất hiện ngay lập tức:

“Đừng để Linh đọc được.”

Cơ thể tôi lạnh ngắt.

Chúng tôi nhìn nhau.

Một giọng nói vang lên từ hành lang — giọng phụ nữ, yếu ớt, phát ra từ rất xa nhưng đủ để nhận ra.

“Minh… anh có đó không…?”

Tôi nhận ra giọng đó ngay lập tức.

Trang.

Cô ta không hề mất tích.
Cô ta vẫn quanh quẩn trong ngôi nhà này.
Có thể… chưa từng rời đi.

Minh vội chạy ra cửa.
Tôi bám sát anh.

Khi mở cửa—

Không có ai.

Chỉ có chiếc phong bì trắng đặt trước cửa.

Trên đó ghi:
“Dành cho Linh.”

Tôi cầm lên, đôi tay run lẩy bẩy.

Trong phong bì là —

một tấm ảnh.

Trong ảnh… Minh đang nằm trên giường bệnh cách đây 5 năm.
Trang ngồi bên, cầm tay anh, ánh mắt tràn đầy ám ảnh.

Phía sau ảnh có dòng chữ viết tay:

“Anh ấy thuộc về tôi. Luôn luôn.”

Tôi thở không ra hơi.

Minh nắm chặt vai tôi:

“Đó là lúc anh còn bất tỉnh! Cô ấy luôn tự tạo cảnh như vậy!”

Tôi nhìn anh, mắt cay xè:

“Em tin anh… nhưng em sợ…”

Minh ôm tôi thật chặt:

“Dù có chuyện gì xảy ra, anh sẽ bảo vệ em.”

Nhưng anh vừa nói xong —

Tiếng kính vỡ vang lên từ dưới tầng.

Chúng tôi giật mình.

Và rồi… giọng Trang lần nữa vang lên, lần này rõ ràng, ngay trong nhà:

“Nếu anh muốn cứu Linh… thì xuống đây.”

9. Cuộc đối mặt trong bóng tối

Chúng tôi lao xuống cầu thang.

Phòng khách tối đen.
Chỉ có ánh sáng từ màn hình TV chớp nháy trong không gian lạnh buốt.

Trên ghế sofa…

Trang ngồi đó.

Khuôn mặt chị tái nhợt, đôi mắt sâu hoắm, môi nhợt như người vừa qua cơn sốc. Tay chị vẫn cầm chiếc chìa khóa của Minh.

Nhưng… điều khiến tôi rùng mình nhất không phải vẻ ngoài ấy.

Mà là vết máu trên cổ tay chị.

Minh lao đến:

“Trang! Chị làm gì vậy?”

Trang cười, tiếng cười mệt mỏi đến đáng sợ:

“Không sao… chị chỉ muốn anh quan tâm chị thêm một lần thôi.”

Minh bối rối, còn tôi cảm giác như sắp nôn.

Trang nhìn tôi — ánh mắt lạ lùng, vừa hận thù, vừa yếu ớt:

“Linh… đáng lẽ em không nên chen vào. Đáng lẽ đêm nay… phải là của chị và Minh.”

Tôi lùi lại một bước.

Trang đứng dậy, loạng choạng:

“Nhưng giờ thì muộn rồi. Tất cả đều muộn rồi… Em sẽ không bao giờ hiểu tình cảm 5 năm chị dành cho anh ấy lớn thế nào đâu.”

Minh gắt:

“Chị đang nói gì vậy? Chị cần đến bệnh viện!”

Trang lắc đầu:

“Không… Minh. Điều chị cần… chỉ có em.”

Chị bước thêm một bước — rồi ngã quỵ.

Minh đỡ lấy chị theo phản xạ.

Cùng lúc đó, tôi nhìn thấy dưới lớp áo khoác của Trang —

một chiếc USB nhỏ rơi xuống sàn.

Tôi cúi xuống nhặt lên.

Trang thấy tôi nhặt USB, đôi mắt chị trợn lên, giọng yếu ớt nhưng đầy hoảng loạn:

“Không! Đừng mở nó… Linh, em không được mở nó!”

Tôi xiết chặt USB:

“Tại sao?”

Trang thở gấp, nói trong đau đớn:

“Vì… trong đó là… thứ… sẽ khiến em rời xa Minh mãi mãi…”

Tôi chết lặng.

Minh quay sang hét lên:

“Chị im đi!”

Trang ngước lên nhìn Minh, nước mắt trào ra:

“Anh không dám để cô ấy biết… vì anh sợ cô ấy thấy anh là con người thế nào…”

Minh tái mét:

“Chị đừng nói bừa nữa!”

Nhưng đã quá muộn.

Trang thì thầm câu cuối cùng trước khi ngất đi:

“… sự thật… về cái chết của bố anh.”

Không khí bị rút hết khỏi căn phòng.
Tôi đứng chết trân.

Minh… giật thót người.

Tôi nhìn anh — và nhận ra đó không phải vẻ ngạc nhiên.

Đó là vẻ mặt của người bị vạch trần bí mật sâu nhất.

10. Lời thú tội cuối cùng – và lằn ranh mong manh của hạnh phúc

Cảnh sát và xe cấp cứu được gọi đến ngay sau đó.

Trang được đưa đi trong tình trạng bất tỉnh. Người ta nói chị bị suy kiệt, mất máu, và căng thẳng nặng. Chị sẽ được chăm sóc, và sẽ tỉnh lại.

Nhưng họ cũng nói… chị cần giám sát về tâm lý.

Còn tôi và Minh trở lại căn phòng khách trống trải, nơi ánh sáng bình minh đầu tiên le lói chiếu vào.

Tôi nắm chặt chiếc USB.
Minh đứng trước mặt tôi, khuôn mặt trắng bệch.

“Linh… đừng mở nó.”

Tôi hỏi:

“Tại sao?”

Minh thở dài, giọng khàn đục:

“Vì sự thật… đôi khi không cứu được ai. Nó chỉ phá hủy.”

Tôi nhìn anh thật lâu.

“Vậy… điều Trang nói… là thật?”

Minh ngồi xuống, hai tay ôm đầu:

“Anh không giết bố anh. Nhưng… cái chết đó liên quan đến anh. Và liên quan đến Trang.”

Tôi run:

“Liên quan… thế nào?”

Anh nhìn tôi, ánh mắt chứa nỗi đau 5 năm chưa từng thốt ra:

“Hai chúng anh từng cãi nhau rất lớn trước khi bố mất. Anh đổ lỗi cho chị ấy vì một việc mà thực ra… lỗi ở cả hai. Hôm bố mất, anh và chị ấy đều ở đó. Nhưng… người duy nhất nhìn thấy chính xác chuyện xảy ra… là Trang.”

Anh nấc nghẹn:

“Anh đã sống với mặc cảm tội lỗi trong nhiều năm. Chị ấy biết điều đó… và chị ấy dùng nó để giữ anh.”

Tôi ngồi xuống bên anh, bàn tay run run chạm vào tay anh.

“Minh… anh không cần phải tự trừng phạt mình.”

Anh ngẩng lên nhìn tôi — đôi mắt mong manh như một cậu bé.

“Linh… em còn muốn ở bên anh không? Sau tất cả…?”

Tôi ngập ngừng.

Tôi đã chứng kiến người phụ nữ khác si mê anh đến mức đánh đổi cả lý trí.
Đã nghe thấy bí mật đen tối nhất của anh.
Đã thấy anh run rẩy, tuyệt vọng khi nghĩ có thể mất tôi.

Tôi hiểu — anh không hoàn hảo.
Nhưng anh không bao giờ phản bội tôi.
Không bao giờ muốn làm tôi đau.

Tôi thì thầm:

“Em ở đây.”

Anh ôm tôi vào lòng, run lên như vừa thoát một kiếp nạn.

Tôi mỉm cười yếu ớt:

“Nhưng có một điều anh cần nhớ…”

Minh ngẩng lên.

Tôi nhìn sâu vào mắt anh:

“Không còn bí mật nào giữa chúng ta nữa.”

Minh gật, siết tay tôi:

“Anh hứa.”

Tôi đặt chiếc USB lên bàn.

Tôi có thể mở nó.
Tôi có thể biết hết sự thật.

Nhưng đôi khi…
Thứ phá hủy một cuộc hôn nhân không phải là một bí mật.
Mà là cách người ta đối diện với nó.

Tôi nhìn Minh — người đàn ông đang sợ hãi nhưng chân thành hết mực trước mặt tôi — và tôi chọn tin anh.

11. Kết

Đêm tân hôn của tôi đã không có nến, không có rượu vang, không có những giây phút ngọt ngào.

Thay vào đó là:

gầm giường lạnh ngắt,
chị họ mang tình yêu ám ảnh,
cảnh sát đến giữa đêm,
bí mật 5 năm bị khơi dậy,
và chiếc USB chứa sự thật ai cũng sợ đối mặt.

Nhưng cuối cùng, tôi hiểu một điều:

Hôn nhân không bắt đầu bằng sự hoàn hảo.
Nó bắt đầu khi hai người dám đối diện với những nỗi sợ sâu nhất của nhau.

Minh và tôi không có một đêm tân hôn hoàn hảo.

Chúng tôi có một đêm thật.
Và đôi khi, sự thật đó mới là thứ giúp một cuộc hôn nhân tồn tại.

Related Posts

Our Privacy policy

https://cantho24.com - © 2025 News