Tên tôi là Hùng, 32 tuổi, thợ cơ khí. Cưới Linh, con gái út của ông Trường, chủ xưởng gỗ lớn nhất vùng, ai cũng nói tôi “trúng số độc đắc”.
Nhưng chỉ có tôi mới biết — cuộc sống trong căn biệt thự đó ngột ngạt đến mức nào.
Ngày cưới, ông Trường vỗ vai tôi trước mặt khách:
“Từ nay con cứ yên tâm, đã là rể nhà này thì khỏi lo cơm áo. Nhưng nhớ, việc lớn việc nhỏ trong nhà, nghe theo bố mẹ vợ.”
Tôi cười gượng, nhưng trong lòng nhói.
Bởi từ hôm ấy, tôi không còn được coi là “chồng” của Linh, mà chỉ là người làm không lương trong nhà vợ.
Bữa ăn, mẹ vợ luôn nhắc:
“Đũa gỗ kia là để cho rể ăn, đừng động vào đũa bạc nhà trên.”
Còn bố vợ thì gọi tôi mỗi sáng:
“Ra dắt xe, pha trà. À, nhớ lau cả cửa kính tầng 2 nhé.”
Tôi chịu đựng, vì thương Linh — cô ấy yếu đuối, giữa bố mẹ và chồng chỉ biết khóc.
Nhưng giọt nước tràn ly là hôm sinh nhật vợ, tôi mua tặng cô ấy một đôi hoa tai nhỏ, bị mẹ vợ mắng ngay giữa bàn ăn:
“Cái nhà này thiếu gì vàng bạc, anh mang mấy thứ rẻ tiền này ra làm nhục con gái tôi à?”
Tối đó, tôi uống say.
Trên đường về, tôi ghé quán tạp hoá nhỏ cuối làng — nơi Thảo, cô gái 25 tuổi, bán hàng đêm.
Cô không hỏi tôi là ai, chỉ lặng lẽ rót nước, hỏi:
“Anh có hay bị họ nói nặng lời không?”
Tôi bật cười, lần đầu tiên thấy mình được hỏi han, được nhìn bằng ánh mắt tôn trọng.
Từ đó, tôi hay tìm đến Thảo.
Cô giản dị, nghèo nhưng nói chuyện khiến tôi thấy mình vẫn là đàn ông.
Một tối, cô hỏi:
“Nếu có cơ hội làm lại, anh có dám rời khỏi nhà đó không?”
Tôi im lặng rất lâu.
Rồi chính đêm ấy, tôi đưa quyết định ly hôn đã ký sẵn cho Linh.
Cô òa khóc, còn mẹ vợ lao vào chửi bới:
“Anh nghĩ anh là ai? Ra khỏi nhà này, anh chẳng còn gì hết!”
Tôi không nói gì, chỉ đặt lên bàn tờ giấy chuyển nhượng quyền sở hữu xưởng gỗ — thứ ông Trường đã ép tôi đứng tên để trốn thuế.
Giờ tôi chuyển toàn bộ lại cho cơ quan điều tra, kèm bằng chứng.
Hai tháng sau, báo chí đưa tin:
“Xưởng gỗ Trường Phát bị điều tra gian lận thuế, chủ doanh nghiệp bị khởi tố.”
Cả làng xôn xao. Người ta không còn chê tôi “chó chui gầm chạn” nữa, mà gọi là “thằng rể thông minh nhất làng Đông”.
Giờ tôi và Thảo mở một xưởng nhỏ, làm ăn bằng chính tay mình.
Mỗi sáng cô vẫn đưa tôi hộp cơm, cười hiền:
“Anh thấy không, làm người bình thường mà được tôn trọng… còn hơn sống giàu mà bị khinh.”
Tôi chỉ gật đầu.
Vì cuối cùng, tôi nhận ra — giá trị của đàn ông không nằm ở tiền vợ, mà ở chỗ anh dám đứng lên khi bị coi thường.
News
Tôi được bố rèn trước khi nhận thừa kế nhưng đến khi nhận tài sản thì mới ngỡ ngàng nhận ra…
Tôi được rèn trước khi nhận thừa kế .. Tôi không giỏi giang gì, thậm chí nếu nói thẳng thì hồi đi học tôi thuộc dạng học kém. Bài vở không vào đầu, càng lên cao càng đuối, cuối cùng…
Nhưng có một điều khiến tôi thất vọng với con rể, khi vừa qua tôi nghe tâm sự từ chính con rể nói ra. Hôm đó, nhà có việc, nên con cháu tề tựu đông đủ, sau bữa cơm khi mà tất cả đã ăn uống, dọn dẹp xong.
Tôi năm nay 63 tuổi, đang có những ngày sống thảnh thơi bên người vợ gắn bó với tôi hơn 30 năm qua. Các con của tôi đã lập gia đình và có nhà riêng, nên giờ hai vợ chồng…
Mẹ vợ bất ngờ vì đây là lần đầu tiên bà nghe tôi từ chối. Thay vì sẵn sàng đáp ứng mọi yêu cầu, lần này tôi không muốn tiếp tục đóng vai “chó chui gầm chạn” nữa.
Mẹ vợ bất ngờ vì đây là lần đầu tiên bà nghe tôi từ chối. Thay vì sẵn sàng đáp ứng mọi yêu cầu, lần này tôi không muốn tiếp tục đóng vai “chó chui gầm chạn” nữa. Thúy, vợ…
Phát hiện chồng ngoại tình, tôi âm thầm gom góp bằng chứng, tôi muốn anh ta ra đi trong tay trắng, không được hưởng bất cứ lợi gì. Thế nhưng trong quá trình gom góp chứng cứ, tôi lại phát hiện ra một tin rất là động trời…
Phát hiện chồng ngoại tình, tôi âm thầm gom góp bằng chứng, tôi muốn anh ta ra đi trong tay trắng, không được hưởng bất cứ lợi gì. Thế nhưng trong quá trình gom góp chứng cứ, tôi lại phát…
Bố tôi ngoại tình bị mẹ tôi phát hiện trong 1 ngày dọn dẹp nhà cửa và bất ngờ hơn nữa…
Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi chiều hôm đó, khi mọi thứ trong gia đình tôi bắt đầu rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Mẹ tôi vừa nghỉ hưu không lâu. Sau mấy chục năm đi làm, bà cuối…
Hà là con gái giám đốc công ty tôi. Xinh đẹp, học thạc sĩ nước ngoài, nói chuyện nhẹ nhàng nhưng ánh mắt luôn mang một sự tự tin của người sinh ra đã đứng trên cao.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
End of content
No more pages to load