Bố chồng tôi ở với vợ chồng tôi đã hơn ba năm, từ ngày mẹ mất. Ông có lương hưu 6 triệu một tháng, nhưng từ khi dọn về, chưa tháng nào ông đưa tôi một nghìn nào tiền ăn. Mỗi lần đi cắt tóc, ông lại hỏi chồng tôi “cho bố 300 nghìn”, nói giọng rất tự nhiên như chuyện hiển nhiên phải thế.
Nếu ông không có lương, tôi chẳng nề hà. Nhưng đằng này, mỗi tháng 6 triệu tròn trĩnh ông vẫn lĩnh đều đặn. Tôi hỏi khéo đôi lần, ông chỉ cười bảo “bố tiêu ít, có gì đâu mà lo”.
Cho đến một hôm, khi tôi đang cắm cúi tính toán chi tiêu, nhìn mấy món tiền thuốc men, điện nước, tiền học con, tôi bỗng thấy nghẹn trong lòng. Tôi lấy hết can đảm hỏi thẳng:
“Bố ơi, con thấy lương bố tháng nào cũng đều, mà sao ngay cả tiền cắt tóc bố cũng phải hỏi vợ chồng con vậy? Bố để tiền đâu hết rồi?”
Ông nhìn tôi, ánh mắt hơi bối rối, rồi đáp gọn lỏn:
“Bố cho bạn vay.”
Tôi bán tín bán nghi. Nhưng vài hôm sau, tôi vô tình thấy trong điện thoại của ông tin nhắn chuyển tiền: tháng nào cũng đều đặn gửi 6 triệu cho em chồng tôi – cô con gái đã có chồng, ở tận bên kia phường.
Tôi cắn môi. Vậy là suốt thời gian qua, ông âm thầm mang hết lương hưu cho cô ấy, còn tôi thì nai lưng lo cơm nước, điện nước, thuốc thang cho cả nhà. Củ hành, củ tỏi tôi để trong bếp, cô ấy sang lấy tự nhiên như nhà mình. Có món gì ngon, bố lại múc một bát mang sang “cho con gái và cháu ngoại ăn cho có chất”.
Tôi khó chịu, nhưng vẫn cố nhịn. Dù sao ông cũng là bố chồng, chẳng lẽ cãi vã lại thành ra mang tiếng bất hiếu.
Rồi một buổi sáng, ông ngã quỵ trong nhà tắm. Bác sĩ chẩn đoán tai biến mạch máu não, phải nằm viện cấp cứu dài ngày. Cô con gái – người tháng nào cũng nhận tiền lương hưu của ông – lấy lý do “con nhỏ, bận con cái” rồi chỉ vào viện được một buổi, đứng chưa đầy mười phút.
Tất cả việc chăm sóc, cơm nước, bón cháo, thay tã… lại dồn lên vai tôi. Đêm nằm canh ông ngủ, nghe tiếng máy đo huyết áp kêu “tít tít”, tôi vừa thương vừa tủi.
Một hôm, cô em chồng lại xuất hiện. Không hỏi bố ăn được chưa, cũng chẳng hỏi tôi mệt không. Cô ta cười cười, giọng nhỏ nhẹ mà như dao cứa:
“Bố ơi, cái sổ lương của bố để ở đâu thế, để con cầm hộ cho tiện.”
Chồng tôi vừa bước đến cửa, nghe trọn câu. Ông bố đang nằm, mặt tím tái, run run chỉ tay lên ngực rồi lên cơn đau tim dữ dội. Cả phòng náo loạn. Bác sĩ lao vào cấp cứu. May mà ông qua khỏi.
Sau khi xuất viện, ông không nói nhiều. Ngày nhận lương, ông cầm sổ lương run run đưa cho chồng tôi:
“Bố già rồi, tay chân yếu, hai con đi nhận giúp bố. Tiền ấy lo cơm nước, thuốc thang, đừng để bố thiếu gì. Còn phần con gái… để bố tự lo.”
Tôi nhìn ông, thấy trong mắt ông ánh lên sự hối hận, pha chút buồn bã. Có lẽ lần này, ông đã hiểu ai mới thật sự ở bên mình khi hoạn nạn.
Từ đó, mỗi khi tôi đưa ông bát cháo hay chén thuốc, ông nắm tay tôi thật chặt, chỉ nói khẽ:
“Bố biết, bài học này… đắt lắm con ạ.”
CÂU CHUYỆN HƯ CẤU DO AI VIẾT
News
Lái xuyên đêm vào vùng lũ, nữ CEO thừa nhận: ‘VinFast VF 6 giúp tôi tự tin sau vô-lăng’
Với chị Nguyễn Thị Thanh Tuyền (phường Long Bình, TP.HCM), chiếc VinFast VF 6 không chỉ là phương tiện đi lại hằng ngày mà còn là người bạn đồng hành đáng tin cậy trong những chuyến đi dài mang theo…
Đúng hôm chồng đi công tác, bố chồng bất ngờ gõ cửa rồi đề nghị một “giao dịch” khiến tôi bà/ng h/oàng
Tôi và chồng vừa lấy nhau cách đây 3 tháng. Chúng tôi không ở cùng với bố mẹ chồng, thuê nhà riêng để ở. Căn nhà chúng tôi thuê chật chội, điều kiện không tốt. Tôi lại vừa mới sinh…
Chồng đi công tác xa nhà, đến nửa đêm, tôi nghe tiếng gõ kia liên hồi bên ngoài, kèm theo đó là giọng một người đàn ông…
Tôi và chồng lấy nhau được 2 năm nhưng chỉ mới chuyển chỗ ở đến khu trọ này được 5 năm. Ở đây khá sạch sẽ, yên tĩnh, bảo an cũng tốt nên tôi rất hài lòng. Dù rằng ở…
5 năm chưa từng nhìn qua tủ đồ của vợ, lần đầu tiên giặt đồ cho cô ấy, tôi ch/ế/t l/ặ/ng khi nhìn thấy 1 thứ
Tôi thường xuyên đi làm xa nên một mình vợ tôi vừa nuôi con vừa chăm sóc mẹ chồng. Nhiều khi thấy vợ vất vả quá, tôi nói để thuê người giúp việc nhưng cô ấy nhất quyết không chịu….
Nghi chồng ngo/ạ/i t/ì/nh vì tiếng thở gấp trong điện thoại, tôi lao đến điểm định vị thì ch/ế/t l/ặ/ng khi thấy việc làm của anh
Thấy nhiều chuyện ngoại tình ngoài đời mà tôi luôn có tâm lý sợ chồng ngoại tình. Vì vậy, tôi luôn quản chồng rất chặt, thậm chí là không tin tưởng anh. Dù từ trước đến nay chồng tôi là người…
Lấy nhau 4 năm vẫn chưa có con, lại nghe bố mẹ hai bên thúc giục, vợ chồng tôi càng căng thẳng nên tôi tr/ót ng/o/ại tì/nh, vợ biết nhưng không nói gì cho đến 1 ngày…
Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để mọi chuyện tự nhiên. Nhưng đến năm thứ ba rồi thứ tư vẫn…
End of content
No more pages to load