Có bà hàng xóm còn nói bóng gió: “Lạ nhỉ, bà nội gì chẳng bế cháu bao giờ!”.
Ngày tôi sinh con đầu lòng, ai cũng mừng rỡ. Chồng hạnh phúc, nhà nội tưng bừng, chỉ có một điều khiến tôi băn khoăn mãi: Mẹ chồng tôi, bà chưa một lần bế cháu.
Những ngày đầu, tôi nghĩ bà sợ làm đau bé sơ sinh nên chỉ đứng nhìn. Nhưng rồi khi con lớn dần, biết lẫy, biết bò, bà vẫn chỉ lặng lẽ ngắm từ xa, đôi khi mỉm cười nhưng tuyệt nhiên không đưa tay đón lấy cháu.
Tôi bắt đầu suy nghĩ lung tung: “Hay bà không ưa tôi nên không thương cháu? Hay bà chê tôi sinh con gái?”. Càng nghĩ, tôi càng tủi thân. Có lần tôi còn òa khóc trước mặt chồng: “Anh nhìn đi, mẹ anh chẳng bao giờ gần gũi con bé, khác hẳn với những bà nội khác”.
Chồng tôi chỉ an ủi: “Em nghĩ nhiều quá. Mẹ thương con lắm đấy, chỉ là bà có lý do riêng”. Nhưng lý do gì mà khiến một bà nội lại chẳng muốn bế đứa cháu ruột mình?
Người ngoài cũng bắt đầu xì xào. Có bà hàng xóm còn nói bóng gió: “Lạ nhỉ, bà nội gì chẳng bế cháu bao giờ”. Những câu ấy càng khiến lòng tôi rối bời, đôi khi còn chực trách móc mẹ chồng trong đầu.
Mãi cho đến một buổi chiều, sự thật mới lộ ra. Hôm ấy, con tôi đang lon ton tập đi, bỗng vấp phải mép thảm suýt ngã. Tôi hoảng hốt hét lên: “Mẹ, mẹ đỡ cháu với!”.

Ảnh minh họa
Mẹ chồng vội vàng đưa tay ra nhưng đôi bàn tay bà run bần bật, không giữ nổi. Cả người bà cứng đờ, khuôn mặt căng thẳng, còn cháu thì may mắn ngã vào lòng tôi kịp lúc.
Tôi sững sờ. Một lúc sau bà mới bình tâm lại tâm sự nỗi lòng: “Mẹ bị run tay, bác sĩ bảo có dấu hiệu Parkinson. Mẹ sợ bế cháu không vững, nhỡ làm bé ngã thì ân hận cả đời”.
Nghe đến đây, tôi chết lặng. Mẹ chồng nhìn xuống, khẽ thở dài kể chuyện ngày trước từng lỡ tay làm thằng bé nhà anh cả ngã, để lại cái sẹo ở trán. Bà day dứt đến giờ. Giờ có cháu, bà chỉ dám ngắm từ xa. Bà thương cháu nhiều lắm nhưng tay bà… không nghe lời nữa.
Nước mắt tôi trào ra. Bao nhiêu ngày tháng trách móc, nghi ngờ, tủi thân… hóa ra đều sai. Mẹ chồng không phải không thương cháu, mà thương đến mức sợ làm hại, sợ đôi bàn tay yếu ớt này làm đau giọt máu của mình.
Tối hôm đó, tôi ôm mẹ, xin lỗi rối rít. Từ hôm sau, tôi chủ động tạo cơ hội cho con gần bà hơn. Không bắt bà bế, nhưng để bé ngồi cạnh, đưa đồ chơi cho bà hoặc hai bà cháu cùng nhau trò chuyện. Con bé ríu rít gọi “bà nội, bà nội”, còn mẹ chồng tôi thì cười mà mắt ngân ngấn nước.
Đôi khi, yêu thương không thể hiện bằng vòng tay siết chặt, mà lại nằm trong sự hy sinh thầm lặng, thậm chí là giữ khoảng cách để bảo vệ. Tôi đã hiểu điều đó, muộn màng nhưng may mắn vẫn kịp.
News
Nếu mẹ chấp nhận, vợ chồng con sẽ thuê cho mẹ một phòng nhỏ gần đây. Con lo thuốc thang, ăn uống. Nhưng con không sống chung như trước nữa.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Ngày Cưới Mẹ Chồng Bảo Tôi: “Chuột Sa Chĩnh Gạo”. Ngày Phá Sản Bà Đến Xin, Tôi Bảo: “Gạo Nhà Con Chuột Ăn Hết Rồi!”.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Tôi nghĩ mình là người bị phản bội đau nhất khi chồng đòi ly hôn. Nhưng ngày ra tòa, con gái 7 tuổi mở một đoạn vi//deo, tôi mới hiểu ai mới là người bị t/ổn thư/ơng nhất trong cuộc hôn nhân này…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chồng đòi l;;y hô;;n không chút do dự. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi bất ngờ đứng dậy nói: “Con có thể nói một bí mật mà mẹ con không biết không?” Và khi vi//de/o được phát, cả phòng lặng người…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Tôi gặp chồng và cô thư ký của anh trên máy bay. Tôi im lặng, quay mặt đi. Nhưng khi anh gọi tôi là “vợ” trước mặt cô ta, bí mật hơn 20 năm hôn nhân bắt đầu được phơi bày…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
Trên máy bay, tôi tình cờ thấy chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi giả vờ không quen. Không ngờ anh bưng ba ly rượu bước tới, gọi một tiếng “Vợ à”, và sự thật phía sau khiến cả khoang máy bay ch;;ết lặng…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
End of content
No more pages to load