×
×

Ngày tôi lên xe hoa, cả làng xầm xì, người thân ái ngại. Ai cũng bảo bà Liễu – mẹ k/ế của tôi – thật á/c đ/ộc. Tôi là con riê/ng của chồng, bà nuôi tôi từ năm 10t. Vậy mà ngày tôi lấy chồng, bà gả tôi cho Nam – một anh chàng phụ hồ, quần áo lúc nào cũng ám mùi vôi vữa, bố mẹ mất sớm, gia cảnh bầ/n h/àn.

Ngày cưới, ai cũng thương h/ại vì tôi bị mẹ k/ế á/c đ/ộc gả cho người chồng ngh/èo làm phụ hồ, người đàn ông lương 30 triệu thì bà không gả. Sáng hôm sau, tôi ngập ngừng xin chồng 500 ngàn tiền chợ. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ cầm điện thoại. 5 phút sau, tài khoản tôi báo…. và đó là lúc mọi người bắt đầu n;gã ngử;a….


Ngày tôi lên xe hoa, cả làng xầm xì, người thân ái ngại. Ai cũng bảo bà Liễu – mẹ k/ế của tôi – thật á/c đ/ộc. Tôi là con riê/ng của chồng, bà nuôi tôi từ năm 10t. Vậy mà ngày tôi lấy chồng, bà gả tôi cho Nam – một anh chàng phụ hồ, quần áo lúc nào cũng ám mùi vôi vữa, bố mẹ mất sớm, gia cảnh bầ/n h/àn.


Trong khi đó, có một anh chàng nhà giàu trên phố, lương tháng 30 triệu đồng, gia đình có xe hơi đến dạm ngõ thì bà Liễu dứt khoát từ chối. Bà mắ/ng tôi trước mặt mọi người: “Lo/ại m/ày chỉ xứng lấy thằng thợ hồ thôi, lấy chồng giàu người ta lại bảo tôi tham tiền, trèo cao ng/ã đa/u.”

Ngày cưới, tôi kh/óc hết nước mắt, lẳng lặng bước lên chiếc xe máy cũ kỹ của Nam. Trong túi tôi, bà chỉ nhét vỏn vẹn vài bộ quần áo cũ. Ai nấy đều tặc lưỡi: “Đúng là mấy đời bánh đúc có xương, tố/ng c/ổ con chồng ra khỏi nhà một cách t/àn nh/ẫn!”

Sau đêm tân hôn trong căn nhà cấp bốn đơn sơ nhưng sạch sẽ, tôi thức dậy với tâm trạng nặng trĩu. Nghĩ đến cảnh cơm áo gạo tiền sắp tới, tôi lo đến phát run. Trong túi không còn đồng nào, tôi ngập ngừng bước ra sân, thấy Nam đang lau chùi bộ đồ nghề thợ xây của anh.
Tôi lí nhí, không dám nhìn thẳng vào mắt chồng: “Anh ơi… cho em xin… 500 ngàn đi chợ được không? Trong người em không còn tiền, mà đồ ăn trong bếp cũng hết rồi.”. Nam dừng tay, nhìn tôi một hồi lâu. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ rút chiếc điện thoại đời cũ từ túi quần ra, bấm bấm cái gì đó rồi đi vào nhà trong. Tôi đứng đó, ti//m đập thình thịch, nghĩ thầm: Hay là anh ấy cũng không có tiền? Hay mình vừa đòi hỏi quá đáng?

5 phút sau, chiếc điện thoại tôi để trên bàn rung lên bần bật….

màn hình sáng lên, kèm theo một tiếng ting khô khốc vang lên giữa căn nhà yên ắng.

“Tài khoản +50.000.000 VNĐ”

Tôi đứng sững, hai tay run rẩy. Tôi dụi mắt liên tục, sợ mình hoa mắt. Năm mươi triệu… không phải năm trăm ngàn.

Đúng lúc đó, Nam từ trong nhà bước ra, giọng vẫn bình thản như đang nói chuyện thời tiết:
— “Anh chuyển tạm cho em ít tiền. Mai anh bận họp sớm, em tự đi chợ nhé.”

Tôi nghẹn họng:
— “A… anh nói gì cơ? Tiền… tiền đâu ra nhiều thế?”

Nam nhìn tôi, ánh mắt không né tránh, không tự hào, cũng không che giấu:
— “Anh làm phụ hồ… chỉ là nghề phụ thôi.”

Thấy tôi vẫn chưa hiểu, anh kéo ghế ngồi xuống, chậm rãi nói tiếp:
— “Anh là kỹ sư kết cấu cho một công ty xây dựng lớn. Ban ngày anh mặc đồ công sở, tối với cuối tuần anh đi phụ hồ ở các công trình nhỏ để kiểm tra thực tế và… nhớ lại những ngày nghèo.”

Tôi bật khóc.

Không phải vì sung sướng, mà vì xấu hổ. Tôi nhớ lại ánh mắt thương hại của họ hàng hôm qua, nhớ từng lời cay nghiệt của bà Liễu:

“Lấy thợ hồ cho biết thân phận!”

Hóa ra, người bà khinh rẻ nhất… lại là người đàn ông tôi có phúc lấy làm chồng.

Nhưng mọi chuyện chưa dừng ở đó.

Ba ngày sau, Nam đưa tôi về thăm nhà mẹ kế. Vừa bước vào sân, bà Liễu đã chép miệng:
— “Sao? Bị nghèo quá nên về xin tiền à?”

Nam không đáp. Anh chỉ nhẹ nhàng đặt lên bàn một tập hồ sơ.

— “Thưa bác, đây là giấy tờ căn nhà bác đang ở.”

Bà Liễu cau mày, lật ra xem… rồi mặt tái mét.

Căn nhà ba tầng khang trang ấy — đang đứng tên Nam.

Anh nói chậm rãi, từng chữ rơi xuống nặng như đá:
— “Ba năm trước, công ty tôi trúng thầu khu này. Tôi đứng tên mua lại một số căn cũ, trong đó có căn của bác. Bác đang ở… là ở nhờ.”

Cả nhà ngã ngửa.

Bà Liễu run rẩy:
— “Sao… sao cậu không nói sớm?”

Nam nhìn thẳng vào bà, giọng vẫn điềm tĩnh:
— “Vì tôi muốn xem, khi không có tiền, người ta đối xử với vợ tôi thế nào.”

Anh quay sang tôi, nắm chặt tay:
— “Còn em, từ hôm nay, em không cần xin ai 500 ngàn hay 5 triệu nữa. Tiền là của chung, nhưng lòng tự trọng của em là của riêng em.”

Chiều hôm đó, cả làng biết tin “anh thợ hồ” là kỹ sư lương hơn 80 triệu, sở hữu nhiều bất động sản. Người từng chê cười tôi hôm cưới giờ quay sang xu nịnh, khen “số hưởng”.

Còn bà Liễu…
lần đầu tiên trong đời, cúi đầu trước đứa con riêng mà bà từng xem là cỏ rác.

Tối ấy, tôi tự tay nấu bữa cơm đầu tiên trong vai trò người vợ. Trên bàn, tôi chỉ dùng đúng 500 ngàn tiền chợ.

Nam nhìn mâm cơm, mỉm cười:
— “Vừa đủ.”

Vừa đủ để hiểu rằng:
👉 Giàu nghèo không nằm ở bộ đồ lao động
👉 Và đàn ông tử tế không cần khoe, chỉ cần đúng lúc ra tay

Related Posts

Our Privacy policy

https://cantho24.com - © 2026 News