Kể từ hôm ấy, tôi không dám đưa vợ con về nữa
Từ khi lập gia đình, tôi ít về thăm bố mẹ đẻ hơn, không phải vì tôi bận đến mức không thu xếp được, mà là vì cứ bước chân về ngôi nhà ấy, lòng tôi lại nặng trĩu. Bố mẹ tôi quen sống áp đặt, luôn muốn can dự vào mọi thứ, từ chuyện vợ tôi có bầu mấy tháng thì phải ăn uống gì, đến chuyện con tôi học lớp nào, trường nào. Lúc đầu tôi nghĩ ông bà thương con, thương cháu, nhưng càng ngày tôi càng thấy đó không đơn thuần là quan tâm, mà là sự kiểm soát.
Mâu thuẫn bùng lên cách đây vài tháng, khi bố tôi gọi điện, giọng thản nhiên như thể chuyện nhỏ: “Mày có nhà rồi, ổn định rồi, thì mua thêm cho thằng em miếng đất. Anh phải lo cho em, nó mới lấy vợ được”. Tôi sững cả người. Tôi và vợ còn đang còng lưng trả góp căn hộ hai phòng ngủ, hàng tháng vừa nuôi con nhỏ vừa lo bao nhiêu chi phí. Vậy mà bố coi việc tôi lo cho em như một nghĩa vụ hiển nhiên. Tôi cứng giọng từ chối, nói thẳng mình không có khả năng. Bố nổi giận, mắng tôi bất hiếu rồi dập máy.
Tôi còn chưa kịp nguôi thì mấy hôm sau mẹ gọi. Giọng bà nghẹn ngào: “Ngày xưa bố mẹ nhịn ăn nhịn mặc nuôi mày ăn học, giờ có việc nhờ đến thì mày quay lưng. Mày sống như thế có yên ổn lương tâm không?”. Tôi tức quá nên trách mẹ không công bằng, chẳng lẽ tình thương cha mẹ chỉ đo bằng vật chất sao? Vợ tôi ngồi bên, nghe hết, vẫn im lặng nhưng tôi nhận ra trong ánh mắt cô ấy đầy lo lắng, bởi cô biết tôi đang rơi vào tình cảnh vô cùng khó xử.

Ảnh minh họa
Tôi từng thử về nhà để giảng giải, mong bố mẹ hiểu. Nhưng ngay trước mặt họ hàng, bố chỉ tay vào tôi, nói rằng: “Nuôi mày ngần ấy năm, giờ mày coi bố mẹ như người dưng. Em mày chưa có nhà cửa tử tế gì cả, nhờ mày thì mày không chịu, mày về nhà này làm gì nữa?”. Nghe đến đó, tôi vừa xấu hổ vừa đau đớn. Em trai tôi đứng bên, không nói gì, cũng chẳng can ngăn, như thể mặc định đó là trách nhiệm của tôi.
Kể từ hôm ấy, tôi không dám đưa vợ con về nữa. Tôi sợ những lời chì chiết, sợ ánh mắt đầy oán trách của bố mẹ. Nhưng đêm nào tôi cũng day dứt. Tôi biết mình không phải kẻ bất hiếu, bởi chưa bao giờ tôi bỏ mặc bố mẹ. Lương tháng, dù ít hay nhiều, tôi vẫn biếu ông bà, vẫn gửi quà cáp mỗi dịp lễ Tết. Chỉ là tôi không thể đáp ứng những yêu cầu quá sức, chẳng lẽ vì vậy mà tôi trở thành đứa con tồi?
Tình thân là thứ tôi muốn giữ bằng mọi giá, nhưng càng níu lại, tôi càng thấy nó tuột dần. Tôi thương bố mẹ, nhưng cũng giận họ đã không hiểu cho tôi. Tôi nên làm thế nào đây, có nên tiếp tục vay tiền cho em trai để nó mua nhà rồi ép vợ con gồng gánh trả nợ không?
News
Nếu mẹ chấp nhận, vợ chồng con sẽ thuê cho mẹ một phòng nhỏ gần đây. Con lo thuốc thang, ăn uống. Nhưng con không sống chung như trước nữa.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Ngày Cưới Mẹ Chồng Bảo Tôi: “Chuột Sa Chĩnh Gạo”. Ngày Phá Sản Bà Đến Xin, Tôi Bảo: “Gạo Nhà Con Chuột Ăn Hết Rồi!”.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Tôi nghĩ mình là người bị phản bội đau nhất khi chồng đòi ly hôn. Nhưng ngày ra tòa, con gái 7 tuổi mở một đoạn vi//deo, tôi mới hiểu ai mới là người bị t/ổn thư/ơng nhất trong cuộc hôn nhân này…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chồng đòi l;;y hô;;n không chút do dự. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi bất ngờ đứng dậy nói: “Con có thể nói một bí mật mà mẹ con không biết không?” Và khi vi//de/o được phát, cả phòng lặng người…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Tôi gặp chồng và cô thư ký của anh trên máy bay. Tôi im lặng, quay mặt đi. Nhưng khi anh gọi tôi là “vợ” trước mặt cô ta, bí mật hơn 20 năm hôn nhân bắt đầu được phơi bày…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
Trên máy bay, tôi tình cờ thấy chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi giả vờ không quen. Không ngờ anh bưng ba ly rượu bước tới, gọi một tiếng “Vợ à”, và sự thật phía sau khiến cả khoang máy bay ch;;ết lặng…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
End of content
No more pages to load