×
×

Chồng đưa bồ mang b::ầu về b::ắt vợ nhường phòng vì “không biết đ::ẻ”

Không khí trong căn biệt thự sang trọng ngột ngạt như đang nén một khối thuốc nổ. Trên bộ ghế sofa da Ý nhập khẩu, ba người ngồi ở ba góc, tạo thành một thế chân vạc đầy nghiệt ngã.

Tôi ngồi lặng lẽ, tay siết chặt lấy ly nước lọc đã tan hết đá. Đối diện tôi là Hùng – người chồng đầu ấp tay gối 5 năm qua. Và bên cạnh anh ta, một cô gái trẻ măng, khuôn mặt trát đầy phấn son, đang ưỡn cái bụng bầu lùm lùm khoảng 5 tháng ra phía trước như một tấm bia đỡ đạn, vừa thách thức, vừa kiêu hãnh.

— “Chị Lan à, em biết chuyện này đường đột,” cô ta cất giọng eo éo, tay vuốt ve bụng. “Nhưng con em cần có bố. Anh Hùng nói chị rất bao dung, chắc chị không nỡ để cháu đích tôn của dòng họ này lưu lạc bên ngoài chứ?”

Tôi chưa kịp đáp, Hùng đã vội vã tiếp lời, giọng anh ta đầy vẻ đạo mạo, kẻ cả, cái giọng điệu của một kẻ đang ban ơn huệ: “Lan này, chuyện đã lỡ rồi. Cô ấy còn trẻ, dại dột nên mới có bầu với anh. Nhưng anh nghĩ kỹ rồi, trong cái rủi có cái may. Em xem, chúng ta cưới nhau 5 năm mà em mãi không đẻ được. Mẹ mong cháu đến mất ăn mất ngủ. Giờ cô ấy có thai, âu cũng là cái lộc trời cho nhà mình.”

Tôi ngước mắt nhìn chồng, cảm thấy sống mũi cay xè nhưng không phải vì muốn khóc, mà vì ghê tởm: “Lộc trời? Ý anh là anh ngoại tình, làm người ta có bầu, rồi mang về bắt tôi chấp nhận à?” Hùng cau mày, đập tay xuống bàn: “Em đừng có hẹp hòi như thế! Anh đang tìm cách giải quyết tốt nhất cho cả ba. Cô ấy sẽ sinh con, rồi giao đứa bé cho em nuôi. Em danh chính ngôn thuận làm mẹ nó. Em không có khả năng làm mẹ, anh đã không bỏ em thì thôi, giờ có đứa con để ẵm bồng, giữ gìn hạnh phúc gia đình, em còn đòi hỏi cái gì? Hay em muốn anh ly hôn để rước cô ấy về làm chính thất?”
Tiếng “ly hôn” anh ta thốt ra nhẹ bẫng như lông hồng. 5 năm thanh xuân, 5 năm tôi gồng gánh kinh tế, dùng mối quan hệ của gia đình mình để nâng đỡ anh ta từ một nhân viên quèn lên chức trưởng phòng, giờ đây bị phủi sạch chỉ vì cái lý do: “Em không biết đẻ”.Mẹ chồng tôi từ dưới bếp đi lên, bà đặt đĩa cam xuống bàn, liếc xéo tôi một cái rồi hắng giọng: “Cái Lan ạ, chồng con nói phải đấy. Cây khô không lộc, người độc không con. Con không làm tròn bổn phận người vợ thì để người khác làm thay. Thằng Hùng nó tử tế mới để con nuôi đứa bé, chứ nhà khác là nó đuổi thẳng cổ con về nơi sản xuất rồi. Liệu mà biết điều.”

Tôi nhìn ba gương mặt trước mắt: gã chồng tệ bạc, bà mẹ chồng tham cháu, và ả nhân tình trơ trẽn. Họ hả hê dồn ép tôi vào đường cùng, dùng cái “tội lỗi” mà tôi đã âm thầm gánh chịu suốt 3 năm qua để đay nghiến tôi.

3 năm trước, khi thấy mãi không có tin vui, tôi và Hùng đã đi khám. Ngày cầm kết quả trên tay, Hùng bận họp nên tôi đi lấy một mình. Bác sĩ nhìn tôi ái ngại, lắc đầu bảo chồng tôi mắc chứng “vô sinh hiếm muộn do không có tinh trùng”, khả năng có con tự nhiên gần như bằng không.

Ngày ấy, vì thương chồng, vì sợ lòng tự trọng của đàn ông bị tổn thương, tôi đã giấu nhẹm tờ kết quả ấy đi. Tôi nói dối rằng lỗi là do tôi, do nội tiết tôi kém. Tôi chấp nhận uống hàng đống thuốc đắng, chịu đựng những lời chì chiết của mẹ chồng, những ánh mắt thương hại của họ hàng, chỉ để bảo vệ danh dự cho Hùng. Vậy mà hôm nay, anh ta dùng chính sự hy sinh đó để làm vũ khí đâm nát tim tôi.

Tôi cười. Nụ cười lạnh lẽo khiến ả nhân tình rùng mình. “Anh Hùng, anh vừa nói gì? Anh bảo tôi không có khả năng làm mẹ nên phải biết ơn anh vì đã mang đứa con hoang này về cho tôi nuôi ư?”

Hùng trừng mắt:
— “Cô ăn nói cho cẩn thận. Đó là con trai tôi, là máu mủ nhà này!”
— “Máu mủ?” Tôi đứng dậy, đi thẳng vào phòng ngủ.

Hùng tưởng tôi giận dỗi bỏ đi, hét với theo: “Cô đi đâu? Vào thu xếp phòng cho cô ấy nghỉ ngơi. Từ mai cô ấy sẽ dọn đến đây dưỡng thai!”

Tôi không đáp, mở két sắt, lấy ra một tập hồ sơ đã ố vàng theo thời gian nhưng được ép plastic cẩn thận. Tôi hít một hơi thật sâu, bước ra ngoài. Đã đến lúc hạ màn vở kịch bi hài này rồi. Tôi ném tập hồ sơ xuống mặt bàn kính. “Cạch” một tiếng khô khốc: “Mẹ, và cả anh nữa. Mở to mắt ra mà đọc cho kỹ.”

Hùng nhíu mày, cầm tờ giấy lên. Dòng chữ “Bệnh viện Phụ sản – Phiếu Xét Nghiệm Tinh Dịch Đồ” đập vào mắt anh ta. Mặt Hùng biến sắc, chuyển từ đỏ sang tái mét, rồi xám ngoét như tro tàn. Tay anh ta run lẩy bẩy.

— “Cái… cái này là sao?” Hùng lắp bắp.
— “Đó là kết quả khám 3 năm trước,” tôi nói rành rọt từng từ, giọng đanh thép vang khắp căn phòng. “Bác sĩ kết luận anh mắc chứng không có tinh trùng. Khả năng có con tự nhiên là 0%. Tôi đã giấu nó đi, nhận hết lỗi về mình vì sợ anh mặc cảm, vì muốn giữ thể diện cho anh. Tôi uống thuốc thay cơm, chịu nhục nhã suốt mấy năm qua là vì ai?”

Tôi quay sang ả nhân tình lúc này đang há hốc mồm, mặt cắt không còn giọt máu, mồ hôi vã ra như tắm dù điều hòa đang để 20 độ.

— “Anh Hùng thì vô sinh hoàn toàn. Vậy thì…” Tôi chỉ tay vào cái bụng lùm lùm của cô ta. “Cái thứ trong bụng cô, là ‘lộc trời’ của thằng nào? Cô định cho chồng tôi nuôi con tu hú, định để cả dòng họ này thờ cúng một đứa con hoang không cùng huyết thống sao?”

Mẹ chồng tôi giằng lấy tờ giấy từ tay con trai, đeo kính vào đọc. Bà rú lên một tiếng, lảo đảo rồi ngã phịch xuống ghế: “Trời ơi! Thế… thế là thế nào? Hùng! Mày nói đi! Con này nó lừa mày à?”

Hùng lúc này như kẻ mất hồn, anh ta quay sang nhìn ả nhân tình với ánh mắt rực lửa hận thù. Sự sỉ nhục vì bị “cắm sừng” cộng với cú sốc biết mình vô sinh khiến anh ta phát điên.
— “Cô… cô dám lừa tôi? Cô bảo đó là con tôi cơ mà?”

Ả nhân tình run rẩy, lắp bắp: “Em… em tưởng… Anh giàu thế, khỏe thế… Ai ngờ anh là đồ ‘phế vật’…”

“Bốp!” Hùng tát thẳng vào mặt cô ta khiến ả ngã dúi dụi xuống sàn. Cảnh tượng hỗn loạn chưa từng thấy. Mẹ chồng tôi thì gào khóc, chửi bới ả nhân tình là đồ lăng loàn, trắc nết. Hùng thì vò đầu bứt tai, gầm rú như một con thú bị thương.

Tôi đứng giữa cơn bão đó, lòng bình yên đến lạ. Tôi nhìn Hùng – kẻ vừa mới đây còn cao giọng dạy đời tôi, giờ đây thảm hại không khác gì một con rối đứt dây: “Đủ rồi,” tôi lên tiếng, cắt ngang tiếng khóc lóc. “Màn kịch hạ màn được rồi.”

Tôi đặt tờ đơn ly hôn đã ký sẵn lên bàn, ngay cạnh tờ xét nghiệm nghiệt ngã kia: “Anh muốn giữ hạnh phúc gia đình? Xin lỗi, gia đình này đã nát từ lúc anh phản bội tôi rồi. Căn nhà này là tài sản trước hôn nhân của bố mẹ tôi cho tôi, mời anh và cả ‘tác phẩm’ của anh ra khỏi đây ngay lập tức.”

Hùng lao đến nắm lấy tay tôi, quỳ sụp xuống: “Lan ơi! Anh sai rồi! Anh bị nó lừa! Em tha thứ cho anh… Em biết anh bị bệnh mà vẫn thương anh cơ mà? Em đừng bỏ anh!”

Tôi gạt tay anh ta ra, lạnh lùng: “Tôi thương người chồng biết trân trọng tôi, chứ không thương kẻ vừa ăn cháo đá bát, vừa ngu dốt để người ta dắt mũi. Sự tử tế của tôi, anh không xứng đáng được nhận nữa.”

Tôi kéo vali đã chuẩn bị sẵn, bước thẳng ra cửa. Phía sau lưng, tiếng gào thét của Hùng, tiếng chửi rủa của mẹ chồng và tiếng khóc lóc van xin của ả nhân tình hòa vào nhau tạo thành một bản nhạc thảm thiết tiễn đưa cuộc hôn nhân mục nát.

Bước ra khỏi cổng, ánh nắng chiều tà rọi vào mặt tôi rực rỡ. Tôi hít một hơi thật sâu bầu không khí tự do. Đau, nhưng xứng đáng. Từ nay, tôi sẽ sống cho chính mình, không phải cúi đầu gánh chịu bất kỳ nỗi oan ức nào nữa.

Lời nhắn từ tác giả: Câu chuyện là lời cảnh tỉnh cho sự hy sinh mù quáng. Trong hôn nhân, sự bao dung là cần thiết, nhưng bao dung với kẻ tệ bạc chính là tàn nhẫn với bản thân mình.

Related Posts

Our Privacy policy

https://cantho24.com - © 2025 News