×
×

“Người chồng đổ mắm tôm lên đầu vợ chỉ để làm hài lòng tình nhân đang có bầu con trai, nhưng nào ngờ chỉ 10 phút sau đó, màn màn trả thù của cả gia đình nhà vợ khiến cho tiểu tam trở tay không kịp

Người chồng tôi từng gọi là chồng, trước mặt tôi và người đàn bà anh ta đang cặp kè, đổ thẳng một bát…

Gần 2.000 camera AI phát hiện 352 trường hợp vượt đèn đỏ trong 3 ngày

Trong 3 ngày đầu vận hành, 1.837 camera AI được lắp đặt tại Hà Nội đã phát hiện 393 trường hợp vi phạm,…

Khi mẹ chồng tôi biết tôi kiếm được 50 triệu 1 tháng, bà nhất quyết đưa ba người em chú tôi từ ngoài trang trại về để sống cùng chúng tôi và bắt tôi phải phục vụ họ. Tôi âm thầm lên kế hoạch và chỉ sau một ngày, chuyện không thể ngờ cũng đến

Từ ngày mẹ chồng biết tôi kiếm được 50 triệu một tháng, thái độ của bà đổi hẳn. Không còn mỉa mai, không…

Người ta vẫn bảo: “Nhà ông Tâm giàu nhờ mắm, nhưng cũng ác nhờ mắm.”

Nhà ông Tâm làm nước mắm to nhất nhì làng Đông. Cả làng sống nhờ nghề, nhưng riêng nhà ông thì chum mắm…

Nhà ông Tâm làm nước mắm to nhất nhì làng Đông. Cả làng sống nhờ nghề, nhưng riêng nhà ông thì chum mắm xếp kín từ sân ra tận bờ ao

Nhà ông Tâm làm nước mắm to nhất nhì làng Đông. Cả làng sống nhờ nghề, nhưng riêng nhà ông thì chum mắm…

Bà đang lôi từ túi vải ra mấy cục tiền, buộc dây chun cẩn thận, rồi giấu xuống dưới gối. Không phải vài trăm, mà là cả cọc dày cộp, tiền cũ, nhăn nheo, mùi ẩm mốc.

Mẹ chồng tôi bán vàng, giàu có nhất nhì cái làng này. Tiệm vàng nhỏ nhưng lúc nào cũng đông nghịt, két sắt…

Tôi bắt đầu giục: “Anh đón mẹ về ở chung đi, vừa tiện chăm sóc, sau này còn tiện đường thừa kế. Để bà ở một mình nguy hiểm lắm.” Chồng tôi do dự mấy hôm, cuối cùng cũng nghe. Tối đầu tiên bà về ở chung, tôi để ý thấy bà không mang theo vàng bạc gì, chỉ có một túi vải cũ, ôm khư khư như báu vật. Ăn cơm xong, bà khóa cửa phòng rất kỹ. Đêm đó, tôi đi ngang qua thì thấy ánh đèn hắt ra khe cửa. Nhìn lén qua, tim tôi đập thình thịch. 👉 Bà đang lôi từ túi vải ra mấy cục tiền, buộc dây chun cẩn thận, rồi giấu xuống dưới gối. Không phải vài trăm, mà là cả cọc dày cộp, tiền cũ, nhăn nheo, mùi ẩm mốc. Tôi nằm mà mắt thao láo cả đêm. Trong đầu chỉ có một ý nghĩ: “Tiền đây rồi. Vàng chắc bà gửi ở đâu đó. Sớm muộn cũng lộ.” Sáng hôm sau, đợi bà ra chợ, tôi hí hửng lẻn vào phòng, tim đập loạn xạ. Tôi lật gối lên. Tiền thì còn đó. Nhưng điều khiến tôi sững sờ đến mức không thở nổi… là những thứ nằm bên dưới. 👉 Không chỉ một cọc. 👉 Mà rất nhiều cọc tiền. 👉 Tất cả đều được bọc trong giấy báo cũ, bên ngoài ghi nguệch ngoạc bằng bút bi xanh: “Tiền đám thằng Tý – 1998” “Tiền ma cô Hường – 2003” “Tiền xác bà Ba – chưa trả” Tôi run tay mở một gói. Bên trong không chỉ có tiền. Mà là những tờ giấy vay nợ, giấy nhận tiền đám, biên lai bồi thường… tất cả đều liên quan đến những cái chết trong làng mà tôi từng nghe loáng thoáng từ bé. Người chết vì tai nạn ở mỏ đá. Người treo cổ sau khi vỡ nợ. Người đột ngột “đột quỵ” ngay trước ngày trả vàng. Tất cả… đều từng mua vàng, vay tiền, hoặc cầm đồ ở tiệm của mẹ chồng tôi. Ở đáy cùng, tôi thấy một tờ giấy đã ố vàng, chữ viết run rẩy: “Tiền này không được tiêu. Tiêu là mang nghiệp. Để lại trả.” Chân tôi mềm nhũn, ngồi bệt xuống nền nhà. Lúc đó, tôi mới hiểu vì sao nhà giàu mà bà không bao giờ tiêu tiền, vì sao vàng bạc nhiều nhưng lúc nào cũng ngủ không yên, và vì sao bà nhất quyết không gửi ngân hàng, không cho ai đụng vào. Đó không phải tiền để hưởng. Mà là tiền của người chết gửi lại. Chiều hôm đó, mẹ chồng về, nhìn thấy tôi mặt cắt không còn giọt máu. Bà không hỏi, chỉ thở dài một câu rất khẽ: “Con đừng đụng vào nữa… của ai thì rồi cũng phải trả người đó.” Từ hôm ấy, tôi không bao giờ nhắc đến thừa kế thêm một lần nào nữa. Và đêm nào trong nhà, tôi cũng nghe thấy tiếng giấy tiền sột soạt dưới gối bà, dù bà đã ngủ rất sâu. 👉 Có những thứ tưởng là gia tài, 👉 nhưng thực c

Mẹ chồng tôi bán vàng, giàu có nhất nhì cái làng này. Tiệm vàng nhỏ nhưng lúc nào cũng đông nghịt, két sắt…

Mẹ chồng tôi bán vàng, giàu có nhất nhì cái làng này. Tiệm vàng nhỏ nhưng lúc nào cũng đông nghịt, két sắt lúc nào cũng kêu “cạch” một cái là thấy yên tâm cả đời.

Mẹ chồng tôi bán vàng, giàu có nhất nhì cái làng này. Tiệm vàng nhỏ nhưng lúc nào cũng đông nghịt, két sắt…

Tôi ngồi phịch xuống ghế. Bao nhiêu ký ức ùa về: Hai đứa hay mệt sau giờ học.

Mười tám năm trước, trong một chuyến xe khách chạy đêm, tôi nhìn thấy hai đứa trẻ sơ sinh sinh đôi bị bỏ…

Đến bến cuối, tôi ôm cả hai đứa xuống xe. Không giấy tờ. Không ai nhận. Tôi đem về nuôi, đặt cho chúng hai cái tên giản dị,

Mười tám năm trước, trong một chuyến xe khách chạy đêm, tôi nhìn thấy hai đứa trẻ sơ sinh sinh đôi bị bỏ…

Our Privacy policy

https://cantho24.com - © 2026 News