Đêm trước ngày cưới, mẹ tôi nắm tay tôi thật chặt.
Bà đặt vào tay tôi một chiếc hộp nhỏ, bên trong là một cây vàng – của hồi môn bà dành dụm nửa đời người.
“Con mang theo. Sau này có chuyện gì còn có chỗ dựa.”
Tôi đã không ngờ rằng đúng ba năm sau, lời dặn ấy lại thành điềm báo.
Câu chuyện bắt đầu vào một buổi tối tưởng như yên bình.
Tôi vừa đi làm về, còn chưa kịp tháo đôi giày thì nghe tiếng mẹ chồng gọi từ phòng khách:
“Con vào đây mẹ bảo cái này.”
Giọng bà lạ lắm. Không cao, không thấp, nhưng có gì đó khiến tôi gai sống lưng.
Tôi bước vào, thấy bà đang cầm chén trà, mắt liếc sang tôi đầy dò xét.
“Cây vàng lúc con mới về nhà chồng… mẹ đem cho cái Hạnh (em gái chồng) vay làm ăn rồi.”
Tôi đứng chết lặng.
Nhưng bà chưa dừng lại:
“Nó làm ăn vỡ nợ. Giờ… chắc không trả lại được đâu. Em út trong nhà, thôi thì con chịu khó… giúp nó.”
Tim tôi đập thình thịch như có ai đánh trống trong lồng ngực.
“Mẹ… sao mẹ tự ý lấy vàng con? Đó là của bố mẹ con cho.”
Mẹ chồng đặt mạnh chén trà xuống bàn cạch một tiếng:
“Khi con bước chân vào nhà này, cái gì của con cũng là của gia đình này. Mẹ mở két lấy thì có gì sai?”
“Tài sản cá nhân con cũng không được quyền giữ sao?”
Bà nhìn tôi bằng đôi mắt lạnh như nước đá:
“Trong nhà này, mẹ quyết.”
Tôi không nói thêm lời nào.
Nhưng tôi biết: tôi phải làm gì đó.
Đêm ấy, tôi thức trắng. Mỗi lần nhớ đến giọt mồ hôi của mẹ khi trao hộp vàng hôm cưới, lòng tôi lại đau nhói.
Đến sáng, tôi quyết định: không thể để ai chà đạp công sức của bố mẹ mình.
Tôi đến thẳng nhà em gái chồng.
Khi thấy tôi xuất hiện, mặt cô ta tái mét.
“Chị… chị sang… chuyện… chuyện vàng hả?”
“Đúng. Em vay vàng của chị, bây giờ chị đến lấy lại.”
Hạnh vặn tay, lí nhí:
“Em… em vỡ nợ rồi… chị thông cảm với em một chút…”
Tôi không còn chút mềm lòng nào.
“Vỡ nợ là chuyện của em. Còn vàng là tài sản của chị. Không ai có quyền tự ý lấy nó đem cho người khác.”
Lúc này mẹ chồng và chồng tôi ập đến. Không khí trong phòng chợt đặc quánh như sắp chuẩn bị nổ tung.
Mẹ chồng chống nạnh, mắt long sòng sọc:
“Cô làm trò gì vậy hả? Vàng đó mẹ cho cái Hạnh vay, cô không có quyền đòi!”
“Tôi có.”
Tôi nhìn thẳng vào bà.
“Vàng bố mẹ tôi trao lúc tôi đi lấy chồng. Là của tôi. Không ai có quyền động vào, kể cả mẹ.”
Căn phòng im phăng phắc một giây.
Rồi mẹ chồng gằn từng chữ:
“Muốn lấy lại vàng thì… cô ra khỏi nhà này.”
Tất cả mọi người đều nhìn tôi—chờ tôi khóc, tôi xin, tôi yếu đuối như trước giờ họ vẫn nghĩ.
Nhưng tôi chỉ nhếch môi:
“Được.”
Tôi kéo chiếc vali đặt cạnh cửa. Từ đêm qua tôi đã chuẩn bị sẵn. Từng bánh xe lăn trên nền gạch nghe rít một tiếng khiến cả nhà chồng biến sắc.
“Tôi lấy lại vàng.
Còn căn nhà này… tôi chưa bao giờ coi là nhà mình.”
Tôi bước ra, để lại phía sau tiếng gọi thất thanh của chồng, tiếng gào của mẹ chồng, tiếng nức nở của em gái chồng.
Nhưng tôi không quay đầu.
Ngoài trời gió thổi mạnh, lạnh buốt, nhưng tôi lại thấy mình… nhẹ nhõm lần đầu tiên sau nhiều năm.
Bởi cuối cùng, tôi đã làm điều mà mẹ tôi luôn mong tôi làm:
Giữ lấy chính mình, và giữ lấy điều thuộc về mình.
News
Lái xuyên đêm vào vùng lũ, nữ CEO thừa nhận: ‘VinFast VF 6 giúp tôi tự tin sau vô-lăng’
Với chị Nguyễn Thị Thanh Tuyền (phường Long Bình, TP.HCM), chiếc VinFast VF 6 không chỉ là phương tiện đi lại hằng ngày mà còn là người bạn đồng hành đáng tin cậy trong những chuyến đi dài mang theo…
Đúng hôm chồng đi công tác, bố chồng bất ngờ gõ cửa rồi đề nghị một “giao dịch” khiến tôi bà/ng h/oàng
Tôi và chồng vừa lấy nhau cách đây 3 tháng. Chúng tôi không ở cùng với bố mẹ chồng, thuê nhà riêng để ở. Căn nhà chúng tôi thuê chật chội, điều kiện không tốt. Tôi lại vừa mới sinh…
Chồng đi công tác xa nhà, đến nửa đêm, tôi nghe tiếng gõ kia liên hồi bên ngoài, kèm theo đó là giọng một người đàn ông…
Tôi và chồng lấy nhau được 2 năm nhưng chỉ mới chuyển chỗ ở đến khu trọ này được 5 năm. Ở đây khá sạch sẽ, yên tĩnh, bảo an cũng tốt nên tôi rất hài lòng. Dù rằng ở…
5 năm chưa từng nhìn qua tủ đồ của vợ, lần đầu tiên giặt đồ cho cô ấy, tôi ch/ế/t l/ặ/ng khi nhìn thấy 1 thứ
Tôi thường xuyên đi làm xa nên một mình vợ tôi vừa nuôi con vừa chăm sóc mẹ chồng. Nhiều khi thấy vợ vất vả quá, tôi nói để thuê người giúp việc nhưng cô ấy nhất quyết không chịu….
Nghi chồng ngo/ạ/i t/ì/nh vì tiếng thở gấp trong điện thoại, tôi lao đến điểm định vị thì ch/ế/t l/ặ/ng khi thấy việc làm của anh
Thấy nhiều chuyện ngoại tình ngoài đời mà tôi luôn có tâm lý sợ chồng ngoại tình. Vì vậy, tôi luôn quản chồng rất chặt, thậm chí là không tin tưởng anh. Dù từ trước đến nay chồng tôi là người…
Lấy nhau 4 năm vẫn chưa có con, lại nghe bố mẹ hai bên thúc giục, vợ chồng tôi càng căng thẳng nên tôi tr/ót ng/o/ại tì/nh, vợ biết nhưng không nói gì cho đến 1 ngày…
Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để mọi chuyện tự nhiên. Nhưng đến năm thứ ba rồi thứ tư vẫn…
End of content
No more pages to load