Trong khu vườn cũ kỹ phía sau ngôi nhà mái ngói đã bạc màu, có một cái cây đứng sừng sững, tạo thành bóng râm mát rượi giữa cái nắng hè oi ả. Đó là cây xoài già, thân to đến mức một người lớn ôm không xuể, cành lá sum suê, mọc trùm lên cả khu vườn như một mái che kín đáo. Mùa hè, cây xoài ra hoa, tỏa hương dìu dịu khắp sân, một hương thơm thanh thoát nhưng cũng đầy mê hoặc. Thế nhưng, bất chấp sự hấp dẫn của nó, ông nội tôi chưa bao giờ cho phép ai lại gần.
Chúng tôi, những đứa trẻ trong gia đình, chỉ có thể đứng từ xa nhìn ngắm cây xoài trĩu quả mà không bao giờ dám lại gần.c
Chúng tôi không hiểu, chỉ thấy sự nghiêm khắc trong mắt ông, không ai dám chất vấn, dù trong lòng luôn tò mò về lý do tại sao ông lại kiên quyết như vậy.
Rồi một ngày, ông mất. Căn nhà vắng lặng, không còn tiếng quát mắng, không còn những ánh mắt nghiêm nghị. Nhưng có một điều kỳ lạ là ngay cả khi ông đã đi xa, cây xoài vẫn đứng đó, tỏa bóng mát. Và dường như, sau cái chết của ông, mọi người trong nhà đã quên đi lời nhắc nhở trước kia, chậm rãi dọn dẹp lại khu vườn.
Ngày đầu tiên sau khi tang lễ kết thúc, mẹ tôi quyết định dọn dẹp vườn để chuẩn bị trồng lại hoa cỏ mới. Khi bà kéo chiếc xẻng xuống đất để đào xới đất quanh gốc cây, một tiếng động lạ vang lên từ dưới mặt đất, khiến bà khựng lại. Mẹ tôi nhìn tôi với vẻ mặt đầy ngạc nhiên, rồi giọng bà nghẹn lại:
– Con… con có nghe thấy không?
Tôi tiến lại gần và cũng cảm nhận được một sự khác thường. Mặt đất dưới gốc cây không bình thường, như thể có một thứ gì đó bị chôn giấu. Cả gia đình tôi đều tò mò, và chúng tôi quyết định đào thử. Thật bất ngờ, khi xẻng chạm vào một lớp đất cứng, một chiếc hòm nhỏ bằng gỗ xuất hiện.
Tim tôi đập mạnh khi mẹ tôi mở nắp hòm. Bên trong là những tấm ảnh cũ và một cuốn nhật ký cũ kỹ, vỏ bìa đã mòn. Mẹ tôi giở cuốn nhật ký ra và bắt đầu đọc:
– “Ngày 15 tháng 6, 1967: Chúng tôi đã làm xong. Nhưng đó không phải là một cây xoài bình thường. Cây này có thể giữ linh hồn của những người đã khuất, và chỉ những ai thực sự xứng đáng mới có thể chạm vào nó.”
Mẹ tôi ngừng đọc và nhìn tôi, ánh mắt đầy sợ hãi. Tôi tiếp tục lật các trang và phát hiện ra những dòng chữ viết về một người đàn ông tên Minh – một người đàn ông đã chết trong một vụ tai nạn cách đây gần 40 năm. Trong nhật ký, Minh nói rằng ông đã trồng cây xoài này để giữ linh hồn của một người bạn thân đã qua đời, và ông không muốn ai chạm vào nó vì sợ rằng linh hồn sẽ thoát ra ngoài.
Tôi lập tức nghĩ đến những lần ông nội quát chúng tôi không được lại gần cây. Thì ra, ông đã biết về bí mật này và đã làm mọi cách để bảo vệ chúng tôi khỏi cái cây. Cây xoài này không chỉ là một cây trái bình thường, mà nó là nơi giam giữ linh hồn của những người đã khuất, và ông nội sợ rằng nếu ai đó lại gần, linh hồn đó sẽ thoát ra và ảnh hưởng đến những người còn sống.
Khi câu chuyện về Minh và cây xoài được hé lộ, mọi người trong gia đình bắt đầu hiểu ra lý do tại sao ông nội lại kiên quyết giữ khoảng cách với cái cây. Ông đã bảo vệ gia đình, bảo vệ chúng tôi khỏi điều không ai có thể hiểu được, từ một quá khứ đen tối mà ông luôn muốn giấu kín.
Sau khi biết được sự thật, gia đình tôi quyết định giữ im lặng về bí mật đó và không bao giờ lại gần cây xoài nữa. Cây xoài vẫn đứng đó, nhưng giờ đây nó không còn là mối đe dọa nữa. Mẹ tôi quyết định trồng lại những cây hoa xung quanh, để khu vườn không còn là nơi u ám. Tuy nhiên, mỗi khi tôi đi ngang qua cây xoài, tôi vẫn cảm nhận được một điều gì đó kỳ lạ – như thể cây vẫn đang giữ một bí mật mà chỉ những ai thực sự xứng đáng mới có thể hiểu được.
News
Nếu mẹ chấp nhận, vợ chồng con sẽ thuê cho mẹ một phòng nhỏ gần đây. Con lo thuốc thang, ăn uống. Nhưng con không sống chung như trước nữa.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Ngày Cưới Mẹ Chồng Bảo Tôi: “Chuột Sa Chĩnh Gạo”. Ngày Phá Sản Bà Đến Xin, Tôi Bảo: “Gạo Nhà Con Chuột Ăn Hết Rồi!”.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Tôi nghĩ mình là người bị phản bội đau nhất khi chồng đòi ly hôn. Nhưng ngày ra tòa, con gái 7 tuổi mở một đoạn vi//deo, tôi mới hiểu ai mới là người bị t/ổn thư/ơng nhất trong cuộc hôn nhân này…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chồng đòi l;;y hô;;n không chút do dự. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi bất ngờ đứng dậy nói: “Con có thể nói một bí mật mà mẹ con không biết không?” Và khi vi//de/o được phát, cả phòng lặng người…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Tôi gặp chồng và cô thư ký của anh trên máy bay. Tôi im lặng, quay mặt đi. Nhưng khi anh gọi tôi là “vợ” trước mặt cô ta, bí mật hơn 20 năm hôn nhân bắt đầu được phơi bày…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
Trên máy bay, tôi tình cờ thấy chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi giả vờ không quen. Không ngờ anh bưng ba ly rượu bước tới, gọi một tiếng “Vợ à”, và sự thật phía sau khiến cả khoang máy bay ch;;ết lặng…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
End of content
No more pages to load