×
×

Tỷ Phú G//iả Xe Ôm Ngh//èo Về Quê Thăm Người Yêu Cũ, S//ỐC Khi Thấy Đứa Bé Giống Hệt Mình Trong Chòi Rách

Tỷ Phú G//iả Xe Ôm Ngh//èo Về Quê Thăm Người Yêu Cũ, S//ỐC Khi Thấy Đứa Bé Giống Hệt Mình Trong Chòi Rách

Không ai trong làng nhận ra Trần Minh Quân khi anh quay về.

Chiếc áo khoác sờn vai, đôi dép nhựa cũ, chiếc mũ bảo hiểm tróc sơn. Trên chiếc xe máy cà tàng, Quân trông chẳng khác gì một anh xe ôm nghèo từ nơi khác đến.

Không ai biết rằng người đàn ông ấy đang nắm trong tay cả một tập đoàn, với tài sản đủ để mua lại cả dãy phố.

Anh cố tình không để ai nhận ra.

Bởi Quân không về quê để khoe thành công.
Anh về vì một cái tên đã ám ảnh anh suốt mười hai năm.

Hà My.

Mười hai năm trước, Quân rời quê trong tay chỉ có một túi đồ cũ và một lời hứa.

“Anh sẽ quay lại, cưới em.”

Ngày đó, Hà My khóc đến sưng cả mắt. Cô tiễn anh ra bến xe, nhét vào tay anh chiếc khăn tay tự thêu.

“Dù có thế nào… em cũng chờ.”

Quân đi, mang theo cả tuổi trẻ của hai người.

Nhưng đời không giống như lời hứa.

Năm đầu tiên, anh còn gọi điện.
Năm thứ hai, thư thưa dần.
Đến năm thứ ba, Quân mất liên lạc hoàn toàn.

Không phải vì anh quên.

Mà vì anh nghèo đến mức không dám quay về.

Quân thành công rất muộn.

Anh từng làm phụ hồ, rửa chén, ngủ gầm cầu. Có những đêm đói đến mức chỉ uống nước lã để lừa dạ dày.

Anh tự nhủ: “Khi nào đủ mạnh, tao mới được phép quay về.”

Và rồi anh mạnh thật.

Nhưng khi anh đủ mạnh…
thì đã quá muộn.

Chiếc xe dừng lại trước con đường đất quen thuộc.

Ngôi làng vẫn vậy. Những mái nhà thấp, những hàng cây cũ, tiếng chó sủa xa xa. Chỉ có Quân là khác.

Anh dựng xe, dắt bộ như một người lạ.

Hỏi thăm từng người, cuối cùng anh cũng đứng trước một căn chòi nhỏ xiêu vẹo, mái lợp tạm, vách gỗ mục.

Tim anh thắt lại.

Hà My… sống ở đây sao?

Anh chưa kịp gọi thì nghe tiếng trẻ con cười bên trong.

“Cha ơi! Con vẽ xong rồi!”

Quân chết lặng.

Cha ơi?

Anh đứng sững, không dám bước tiếp.

Một đứa bé chui ra khỏi chòi.

Khoảng bảy, tám tuổi. Gầy, da ngăm. Nhưng khi ánh nắng chiếu vào khuôn mặt nhỏ ấy, Quân choáng váng.

Đôi mắt.
Sống mũi.
Cách nhíu mày.

Giống hệt anh hồi nhỏ.

Quân thấy đầu óc quay cuồng.

Đứa bé nhìn anh, ngây thơ hỏi:

“Chú tìm ai?”

Quân mở miệng, nhưng không thốt ra được lời nào.

Đúng lúc đó, Hà My bước ra.

Cô gầy hơn xưa rất nhiều. Mái tóc buộc vội. Ánh mắt mệt mỏi, nhưng khi nhìn thấy Quân, cô sững người.

Hai người đứng đối diện nhau.

Mười hai năm.
Không ai nói gì.

Cuối cùng, Hà My cất tiếng, run run:

“Anh… về rồi sao?”

Quân ngồi trong căn chòi rách.

Bên trong gần như chẳng có gì đáng giá. Một chiếc giường tre, cái bàn gỗ mẻ, vài cái bát sứt.

Đứa bé ngồi cạnh Hà My, tay cầm bức tranh vẽ bằng bút chì.

Quân không thể rời mắt khỏi thằng bé.

Anh hít sâu.

“Thằng bé… là con của em sao?”

Hà My im lặng rất lâu.

Rồi cô gật đầu.

“Ừ.”

Giọng cô bình thản đến lạ.

Quân nuốt khan.

“Cha nó… là ai?”

Hà My cười buồn.

“Là người đã hứa quay về… nhưng không bao giờ quay lại.”

Câu nói ấy như một nhát dao.

Quân cúi đầu, hai tay siết chặt.

“Em… sao không tìm anh?”

Hà My nhìn thẳng vào mắt anh.

“Em tìm rồi. Nhưng anh biến mất. Em không biết anh sống hay chết.”

Cô quay sang đứa bé.

“Nó là Minh An.”

Quân nghe tim mình đập dồn dập.

Minh An.

Tên anh.
Tên con.

Đêm đó, Quân không ngủ.

Anh ngồi ngoài hiên chòi, nhìn bầu trời tối đen.

Mười hai năm trước, anh rời đi để đổi đời.
Mười hai năm sau, anh quay về với tất cả…
nhưng đã bỏ lỡ cả một tuổi thơ.

Sáng hôm sau, Quân đề nghị đưa hai mẹ con đi nơi khác sống.

“Anh có thể lo được.”

Hà My lắc đầu.

“Em không cần tiền.”

Câu trả lời khiến Quân nghẹn lại.

“Vậy em cần gì?”

Hà My nhìn anh, ánh mắt bình thản:

“Em cần anh của mười hai năm trước. Không phải anh bây giờ.”

Quân ở lại làng vài ngày.

Anh giúp sửa mái chòi, vá lại tường, đưa Minh An đi chơi. Thằng bé rất quấn anh, dù không biết anh là ai.

Có lần, Minh An hỏi:

“Chú ơi, sao chú giống con vậy?”

Quân cười, nhưng mắt cay xè.

“Vì… chú quen cha con hồi nhỏ.”

Thằng bé gật gù, tin ngay.

Đến ngày Quân chuẩn bị rời đi, Hà My đưa cho anh một chiếc hộp nhỏ.

Bên trong là chiếc khăn tay cũ, đã sờn mép.

“Em giữ nó mười hai năm.”

Quân run run cầm lấy.

“Anh xin lỗi.”

Hà My gật đầu.

“Em không trách. Nhưng có những thứ… không thể quay lại.”

Quân nhìn Minh An, lòng đau như cắt.

Anh cúi xuống, đặt vào tay thằng bé một chiếc điện thoại cũ.

“Khi nào con lớn… nếu muốn tìm chú, gọi số này.”

Minh An cười rạng rỡ.

“Chú hứa sẽ quay lại chứ?”

Quân nghẹn lời.

Anh không dám hứa.

Một tháng sau, căn chòi rách biến mất.

Thay vào đó là một ngôi nhà nhỏ, vững chãi.

Không biển tên.
Không ai biết ai xây.

Hà My chỉ tìm thấy một bức thư ngắn:

“Anh không dám nhận lại quá khứ.
Nhưng anh sẽ chịu trách nhiệm cho tương lai.
Nếu một ngày em cho phép…
anh sẽ đứng ở phía sau, làm lại từ đầu.”

Hà My gấp thư lại, nước mắt rơi xuống.

Minh An chạy đến, hỏi:

“Mẹ ơi, chú xe ôm đâu rồi?”

Hà My ôm con vào lòng.

“Chú ấy… đang học cách làm cha.”

Có những người giàu lên bằng tiền.
Có những người trả giá cả đời cho một lời hứa dang dở.
Và có những đứa trẻ sinh ra trong nghèo khó…
nhưng là món nợ cả đời của một kẻ thành công quá muộn.

Related Posts

Our Privacy policy

https://cantho24.com - © 2026 News