×
×

Giữa đám cưới, cả họ nhà trai bất ngờ đứng lên đi về vì nghe tin bố cô dâu mới đi tù về

Chương 1: Giấc Mơ Pha Lê

Khách sạn Majestic lộng lẫy như một tòa lâu đài cổ tích giữa lòng thành phố. Ánh đèn chùm pha lê rọi xuống hàng ngàn đóa hoa hồng trắng nhập khẩu, tạo nên một khung cảnh hư ảo, tráng lệ. Hôm nay là ngày cưới của tôi – Thảo, cô gái mồ côi mẹ từ nhỏ, lớn lên nhờ gánh hàng rong của người dì ruột.

Chú rể của tôi là Huy, con trai độc nhất của một gia đình trâm anh thế phiệt kinh doanh vàng bạc đá quý. Cuộc tình của chúng tôi giống như chuyện Lọ Lem thời hiện đại, gặp không ít sự phản đối từ bà Phượng – mẹ Huy. Bà chê tôi xuất thân thấp kém, không “môn đăng hộ đối”. Nhưng nhờ sự kiên trì của Huy và cái thai ba tháng trong bụng tôi (mà tôi và Huy đã lén lên kế hoạch để “ép” bà), cuối cùng một đám cưới hoành tráng cũng được diễn ra.

Tôi đứng trong phòng chờ, chỉnh lại chiếc váy cưới đính hạt ngọc trai. Trong gương, cô dâu xinh đẹp nhưng đôi mắt lại phảng phất nỗi buồn lo âu.

“Dì ơi, bố… bố có đến không?” – Tôi quay sang hỏi dì Mây.

Dì Mây thở dài, chỉnh lại tà áo dài cho tôi:

“Dì không biết. Hôm qua dì vào trại giam thăm, cán bộ bảo bố con được đặc xá ra tù trước thời hạn một ngày. Dì đã nhắn địa chỉ cho bố, nhưng con biết tính bố con rồi đấy. Ông ấy mặc cảm lắm, chắc không dám đến đâu.”

Bố tôi – ông Thành – đã đi tù 15 năm. Ký ức về bố trong tôi chỉ là hình ảnh một người đàn ông hiền lành, hay cười, công tác ở một công ty vận tải. Rồi một ngày, công an ập đến, còng tay bố đi với tội danh “Buôn lậu và gây hậu quả nghiêm trọng”. Mẹ tôi sốc quá qua đời vì đột quỵ. Tôi về ở với dì Mây. 15 năm qua, tôi chỉ được gặp bố qua tấm kính thăm nuôi lạnh lẽo. Ông chưa bao giờ giải thích, chỉ dặn tôi phải sống tốt.

Tôi khao khát có bố trong ngày trọng đại này. Dù ông có là tội phạm, ông vẫn là bố tôi. Nhưng tôi cũng sợ. Sợ gia đình chồng biết chuyện. Tôi đã nói dối bà Phượng rằng bố tôi đi làm ăn xa, mất tích nhiều năm.

Tiếng nhạc Wedding March vang lên. Cánh cửa lớn mở ra. Tôi khoác tay dì Mây bước vào lễ đường. Huy đứng đó, lịch lãm trong bộ vest trắng, mỉm cười chờ đợi tôi. Khoảnh khắc ấy, tôi tưởng chừng mình đã chạm tay vào hạnh phúc viên mãn.

Chương 2: Vị Khách Không Mời

Nghi thức trao nhẫn diễn ra suôn sẻ. Bà Phượng dù mặt vẫn lạnh tanh nhưng cũng miễn cưỡng trao cho tôi bộ trang sức vàng. Đến phần tiệc mặn, không khí bắt đầu ồn ào náo nhiệt. Tôi và Huy đi chúc rượu từng bàn.

Khi chúng tôi đến gần cửa ra vào, một sự xôn xao bỗng nổi lên. Bảo vệ đang cố ngăn cản một người đàn ông lạ mặt.

“Ông ơi, mời ông đi chỗ khác. Ở đây đang có đám cưới, không bố thí đâu.”

Người đàn ông ấy mặc một bộ quần áo kaki cũ kỹ, sờn rách, chân đi đôi dép tổ ong ngả màu cháo lòng. Tóc ông bạc trắng, cắt ngắn lởm chởm, khuôn mặt khắc khổ chằng chịt những nếp nhăn của sương gió và tù đày. Trên tay ông cầm một hộp quà nhỏ gói bằng giấy báo vụng về.

“Tôi… tôi chỉ muốn nhìn con gái tôi một chút thôi…” – Người đàn ông van nài, giọng khản đặc.

Tim tôi thắt lại. Dù ông già đi quá nhiều, dù bộ dạng ông tàn tạ, tôi vẫn nhận ra ngay lập tức. Là Bố!

Tôi định lao ra, nhưng Huy đã giữ tay tôi lại, thì thầm:

“Ai thế em? Ăn mày à?”

Tôi chưa kịp trả lời thì bà Phượng đã đi tới. Bà nheo mắt nhìn người đàn ông kia, rồi bất chợt hét lên một tiếng thất thanh:

“Trời ơi! Là mày! Thằng Thành ‘sẹo’!”

Cả hội trường im phăng phắc. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cửa. Bố tôi nhìn thấy bà Phượng, ông co rúm người lại, cúi gằm mặt xuống như muốn độn thổ.

“Mẹ, mẹ quen ông ta sao?” – Huy ngạc nhiên hỏi.

Bà Phượng run lên bần bật, nhưng không phải vì sợ, mà vì giận dữ và khinh bỉ tột độ. Bà chỉ tay vào mặt bố tôi:

“Sao tao lại không quen? Cái mặt này dù có hóa thành tro tao cũng nhận ra! Thằng tài xế khốn nạn! Thằng tù tội! Cách đây 15 năm, chính nó đã cầm đầu đường dây buôn lậu, lừa đảo khiến công ty của bố mày suýt phá sản, khiến bố mày lên cơn nhồi máu cơ tim mà chết!”

Tôi điếng người. Bố chồng tôi mất sớm, tôi chỉ nghe Huy kể là do bệnh tim. Tôi không ngờ… người gây ra cái chết gián tiếp ấy lại là bố tôi?

Bà Phượng quay phắt sang tôi, ánh mắt như dao cau chém vào mặt:

“Thảo! Mày nói bố mày đi làm ăn xa? Hóa ra bố mày là thằng tù mới ra trại à? Mày lừa tao! Mày lừa cả cái nhà này!”

Tôi lắp bắp, nước mắt trào ra:

“Mẹ… con xin lỗi… con không cố ý giấu… con…”
“Im mồm!” – Bà Phượng gầm lên. – “Dòng dõi nhà tao danh gia vọng tộc, đời nào lại kết thông gia với loại tội phạm giết người cướp của? Loại gen giống nhà mày chỉ đẻ ra ngữ trộm cắp thôi!”

Chương 3: Sự Ruồng Bỏ Tàn Nhẫn

Bà Phượng giật phăng ly rượu trên tay Huy ném xuống đất. “XOẢNG!” Tiếng thủy tinh vỡ tan tành như báo hiệu sự đổ vỡ của đám cưới này.

“Hủy hôn! Tao tuyên bố hủy hôn! Cả họ nhà trai đâu, đứng dậy về ngay cho tôi! Không ăn uống gì sất! Nhục nhã! Quá nhục nhã!”

Đám họ hàng nhà trai bắt đầu xì xào, rồi lục tục đứng dậy. Những ánh mắt khinh miệt, dè bỉu ném về phía tôi và bố tôi như những mũi tên độc.

“Gớm, tưởng ngoan hiền thế nào, hóa ra con nhà tù tội.”
“May mà bà Phượng phát hiện sớm, không thì rước giặc vào nhà.”

Tôi quay sang Huy, ánh mắt cầu cứu:

“Anh Huy… Anh nói gì đi… Em đang mang thai con của anh mà…”

Huy đứng đó, mặt tái mét. Anh nhìn mẹ, nhìn đám họ hàng đang bỏ về, rồi nhìn tôi. Sự nhu nhược và sĩ diện của một công tử bột đã đánh gục tình yêu (nếu có) của anh. Huy gỡ tay tôi ra khỏi cánh tay anh.

“Thảo… anh xin lỗi. Anh không thể… Bố em đã hại chết bố anh. Mẹ anh sẽ không bao giờ chấp nhận đâu.”

Nói rồi, Huy quay lưng, bước theo bà Phượng ra cửa, bỏ mặc tôi đứng trơ trọi giữa sân khấu lộng lẫy giờ đây lạnh lẽo như một nấm mồ.

Cả hội trường rộng lớn chỉ còn lại lác đác vài người bên nhà gái đang ngơ ngác, đau xót. Tôi quỵ xuống, ôm mặt khóc nức nở.

Bố tôi, lúc này vẫn đứng ở cửa, bị bảo vệ xua đuổi. Thấy tôi bị bỏ rơi, ông gạt phăng tay bảo vệ, lao vào trong. Ông chạy đến bên tôi, đôi bàn tay chai sần, đen đúa run rẩy định chạm vào vai tôi nhưng lại rụt lại vì sợ làm bẩn chiếc váy cưới trắng tinh.

“Con ơi… Bố xin lỗi… Tại bố… Bố không nên đến… Bố hại con rồi…” – Bố tôi khóc, nước mắt chảy tràn qua những rãnh nhăn nheo trên khuôn mặt khắc khổ.

Tôi ngẩng lên, nhìn người cha già nua, tàn tạ của mình. Nỗi đau đớn, tủi nhục biến thành sự uất ức.

“Tại sao bố lại đến? Tại sao bố không đợi hết đám cưới hãy đến? Con đã giấu kín thế rồi… Bố có biết bố vừa phá nát cuộc đời con không?”

Tôi gào lên trong tuyệt vọng. Bố tôi cúi đầu, im lặng chấp nhận mọi sự trách móc. Ông lúi húi nhặt hộp quà rơi dưới đất lên, đặt nhẹ vào tay tôi, rồi lầm lũi quay lưng định bỏ đi.

“Khoan đã!”

Một giọng nói vang lên, đanh thép và uy lực từ phía bàn VIP.

Chương 4: Người Giữ Bí Mật

Một người đàn ông trung niên, mặc vest xám, tóc hoa râm bước ra. Đó là Luật sư Trần – bạn thân của bố chồng tôi lúc sinh thời, và cũng là cố vấn pháp lý cho công ty nhà Huy suốt 20 năm qua. Hôm nay ông cũng được mời đến dự.

Ông Trần bước nhanh về phía bố tôi, nắm chặt lấy cánh tay gầy guộc của ông.

“Anh Nam! Có phải anh Nam không?”

Bố tôi ngước lên, ánh mắt hoảng hốt:

“Luật sư Trần… ông…”

Ông Trần quay sang đám đông nhà trai đang lục tục kéo ra cửa, hét lớn:

“Bà Phượng! Cậu Huy! Và tất cả mọi người! Dừng lại ngay!”

Tiếng hét của vị luật sư uy tín khiến mọi người khựng lại. Bà Phượng quay đầu lại, cau mày:

“Ông Trần, ông định làm gì? Ông định bênh vực kẻ thù của chồng tôi à?”

Luật sư Trần cười nhạt, nụ cười chứa đựng sự mỉa mai và xót xa:

“Kẻ thù? Bà gọi ân nhân cứu mạng cả gia đình bà là kẻ thù sao?”
“Ông nói cái gì?” – Bà Phượng sững sờ.

Luật sư Trần bước lên sân khấu, cầm micro. Ông nhìn bố tôi, rồi nhìn bà Phượng, dõng dạc tuyên bố:

“Hôm nay, tôi sẽ phá vỡ lời thề giữ bí mật 15 năm qua. Vì tôi không thể để sự bất công này tiếp diễn thêm một giây phút nào nữa. Tôi không thể để một người tốt như anh Nam phải chịu nhục nhã, và con gái anh ấy bị chà đạp.”

Ông chỉ tay vào bố tôi:

“Người đàn ông này, ông Nguyễn Văn Nam, đúng là đã đi tù 15 năm. Nhưng ông ấy không đi tù vì tội của mình. Ông ấy đi tù thay cho chồng bà – ông Hùng!”

Cả hội trường ồ lên kinh ngạc. Bà Phượng lảo đảo, mặt cắt không còn giọt máu. Huy đứng chết trân.

“15 năm trước,” – Luật sư Trần tiếp tục, giọng trầm xuống. – “Chính ông Hùng mới là người cầm đầu đường dây buôn lậu. Khi sự việc vỡ lở, công an chuẩn bị ập tới, ông Hùng đã quỳ xuống van xin anh Nam – lúc đó là tài xế riêng và là người thân tín nhất – nhận tội thay mình.”
“Ông Hùng nói ông ấy bị bệnh tim, nếu vào tù sẽ chết. Ông ấy còn vợ dại con thơ, còn cả cơ nghiệp. Ông ấy hứa nếu anh Nam nhận tội, ông ấy sẽ lo cho vợ con anh Nam cuộc sống sung túc, sẽ coi cái Thảo như con ruột.”
“Vì lòng trung thành, vì thương người, anh Nam đã chấp nhận hy sinh. Anh ấy nhận hết tội lỗi về mình, lãnh án 15 năm tù. Nhưng rồi sao?”

Luật sư Trần nhìn thẳng vào mặt bà Phượng, ánh mắt sắc lẹm:

“Ông Hùng chết vì đột quỵ chỉ sau đó 1 năm vì cắn rứt lương tâm. Còn bà? Bà làm gì? Bà không những không chu cấp cho con cái Thảo một xu nào, mà còn lờ đi sự tồn tại của họ. Bà để vợ anh Nam chết trong nghèo khó, để cái Thảo phải đi bán hàng rong với dì nó. Bà sống trên đống tiền nhuốm máu và nước mắt của ân nhân mà không thấy ghê tởm sao?”

Chương 5: Sự Thật Trần Trụi Và Cái Cúi Đầu

Bà Phượng run rẩy, ngã khuỵu xuống sàn. Những bí mật đen tối bà cố chôn vùi bấy lâu nay bị phơi bày trần trụi dưới ánh đèn pha lê. Bà biết chồng mình có lỗi, nhưng bà không ngờ ông Nam lại là người gánh tội thay. Hoặc có thể bà biết, nhưng lòng tham và sự ích kỷ đã khiến bà chọn cách quên đi.

Huy lao đến bên mẹ, nhưng ánh mắt anh nhìn bà đầy sự hoang mang và ghê sợ. Anh quay sang nhìn tôi, rồi nhìn người đàn ông khắc khổ đứng cạnh tôi.

“Bác… bác là ân nhân của bố cháu sao?” – Huy lắp bắp.

Bố tôi lúc này mới ngẩng đầu lên. Ông không nhìn Huy, ông nhìn tôi. Ông đưa bàn tay chai sần lên lau nước mắt cho tôi.

“Bố xin lỗi con… Bố tưởng sự hy sinh của bố sẽ đổi lại được hạnh phúc cho con… Ai ngờ…”

Tôi ôm chầm lấy bố, òa khóc nức nở.

“Bố ơi! Sao bố ngốc thế! Sao bố chịu khổ một mình thế!”

15 năm tù đày. 15 năm oan ức. 15 năm chịu tiếng nhơ nhuốc để đổi lấy sự bình yên cho kẻ khác, để rồi hôm nay bị chính vợ con kẻ đó sỉ nhục ngay trong ngày vui của con gái mình.

Luật sư Trần bước tới, đưa cho tôi một tập hồ sơ ố vàng.

“Đây là bản di chúc và thư thú tội của ông Hùng để lại trước khi mất. Ông ấy đã giao cho tôi, dặn khi nào anh Nam ra tù thì công bố. Trong di chúc, ông Hùng để lại 50% cổ phần công ty và căn biệt thự hiện tại cho cái Thảo, coi như sự bù đắp muộn màng.”

Bà Phượng nghe đến đây thì ngất lịm đi. Cả gia tài bà gìn giữ, hóa ra một nửa đã thuộc về “đứa con dâu tù tội” mà bà vừa đuổi đi.

Huy tiến lại gần tôi, nắm lấy tay tôi, giọng run run:

“Thảo… anh sai rồi. Anh không biết chuyện này. Em tha thứ cho anh, cho mẹ anh. Chúng ta làm lại từ đầu. Anh sẽ bù đắp cho em và bố.”

Tôi nhìn Huy. Nhìn khuôn mặt điển trai nhưng nhu nhược của anh. Nhìn đám họ hàng nhà trai đang nhốn nháo quay trở lại nịnh nọt khi nghe tin tôi có tài sản lớn. Tình yêu trong tôi, sau cú sốc vừa rồi, đã nguội lạnh như tro tàn. Tôi nhận ra, Huy không xứng đáng. Gia đình này không xứng đáng.

Tôi gỡ tay Huy ra, tháo chiếc nhẫn cưới trên ngón tay, đặt vào lòng bàn tay anh.

“Muộn rồi Huy ạ. Khi anh quay lưng bỏ đi lúc nãy, chúng ta đã kết thúc rồi. Tôi không cần tiền của nhà anh, cũng không cần sự thương hại hay bù đắp. Bố con tôi nghèo, nhưng chúng tôi có lòng tự trọng.”

Tôi quay sang bố, cầm lấy hộp quà gói giấy báo của ông. Tôi mở ra. Bên trong là một chiếc kiềng bạc cũ kỹ – của hồi môn duy nhất của mẹ tôi ngày xưa mà bố đã giữ gìn suốt bao năm qua trong tù. Tôi đeo chiếc kiềng lên cổ, cảm thấy nó đẹp và giá trị hơn ngàn lần bộ trang sức vàng mà bà Phượng vừa trao.

“Bố, mình về thôi. Về nhà với dì Mây. Con sẽ nấu cơm cho bố ăn.”

Bố tôi gật đầu, mỉm cười móm mém. Nụ cười hạnh phúc nhất sau 15 năm.

Chương 6: Bình Minh Mới

Tôi nắm tay bố, bước ra khỏi khách sạn lộng lẫy, bỏ lại sau lưng đám cưới hào nhoáng nhưng giả tạo, bỏ lại sự hối hận muộn màng của Huy và sự nhục nhã của bà Phượng.

Cơn mưa ngoài trời đã tạnh. Ánh nắng chiều len lỏi qua những đám mây, chiếu rọi xuống hai bố con tôi. Tôi không còn là cô dâu của một gia đình giàu có. Tôi là con gái của một người tù oan, một người cha vĩ đại.

Tôi xoa nhẹ lên bụng mình. Con tôi sẽ lớn lên, không có bố bên cạnh, nhưng nó sẽ có một người ông ngoại tuyệt vời nhất thế gian. Tôi sẽ kể cho nó nghe về ông ngoại, về lòng dũng cảm, sự hy sinh và lòng tự trọng – những thứ quý giá hơn bất kỳ gia tài bạc tỷ nào.

Trên con đường về nhà, bóng của hai bố con đổ dài, lồng vào nhau, vững chãi và bình yên đến lạ. Tôi biết, từ hôm nay, cuộc đời tôi sẽ sang một trang mới, khó khăn hơn, nhưng chắc chắn sẽ thanh thản và ngẩng cao đầu.

Related Posts

Our Privacy policy

https://cantho24.com - © 2026 News