Chương 1: Cơn Mưa Năm Cũ Và Cuộc Chạy Trốn
Năm năm trước, tôi rời bỏ thành phố này vào một đêm mưa bão tơi bời.
Trong chiếc túi xách du lịch sờn cũ, ngoài vài bộ quần áo, thứ nặng nhất chính là tờ giấy xét nghiệm thai đôi và lá đơn xin thôi việc đặt ngay ngắn trên bàn làm việc của Tổng giám đốc. Tôi là An – một thư ký quèn, còn anh là Minh – vị giám đốc trẻ tuổi, tài ba và lạnh lùng của tập đoàn Hoàng Gia.
Chuyện tình của chúng tôi (nếu có thể gọi là tình) giống như một cơn say nắng giữa trưa hè gay gắt. Nó bắt đầu từ những buổi tăng ca muộn, những ánh nhìn trộm, và kết thúc bằng một đêm tiệc tất niên say mèm. Tôi đã yêu anh bằng sự ngưỡng mộ thầm lặng của một cô gái tỉnh lẻ, còn anh… tôi chưa bao giờ dám đoán định vị trí của mình trong tim anh.
Ngày tôi phát hiện mình có thai, cũng là ngày tôi nghe tin đồn anh sắp đính hôn với con gái một đối tác lớn. Sự tự ti, mặc cảm nghèo hèn và lòng tự trọng không cho phép tôi trở thành hòn đá ngáng đường anh, hay tệ hơn, là một người đàn bà dùng đứa con để “ép cưới”.
Tôi đã chọn cách hèn nhát nhất: Biến mất.
Tôi cắt đứt mọi liên lạc, thay số điện thoại, chuyển đến một thành phố biển miền Trung xa lạ để bắt đầu lại từ đầu. Tôi muốn con tôi được sinh ra trong bình yên, dù thiếu vắng hình bóng người cha.
Năm năm trôi qua. Cuộc sống của mẹ con tôi không giàu sang nhưng đủ đầy tiếng cười. Bé Bin – con trai tôi – lớn lên khỏe mạnh, thông minh và giống bố như đúc. Mỗi lần nhìn vào đôi mắt sâu thẳm và sống mũi thẳng tắp của con, tim tôi lại nhói lên một nhịp. Tôi vừa hạnh phúc vì có con, vừa đau đớn vì hình bóng người đàn ông ấy chưa bao giờ phai nhạt trong tâm trí.
Tôi hiện là quản lý sảnh của một khu nghỉ dưỡng cao cấp tại Nha Trang. Công việc bận rộn giúp tôi quên đi quá khứ, cho đến một buổi chiều định mệnh.
Chương 2: Cuộc Gặp Gỡ Bên Bờ Biển
Hôm nay khu nghỉ dưỡng đón một đoàn khách VIP từ Hà Nội. Tôi được giao nhiệm vụ trực tiếp đón tiếp và sắp xếp phòng cho họ.
Tôi đứng ở sảnh, chỉnh lại tà áo dài đồng phục, nụ cười chuyên nghiệp thường trực trên môi. Đoàn xe sang trọng dừng lại. Cánh cửa chiếc xe đầu tiên mở ra.
Thời gian như ngưng đọng. Không gian xung quanh tôi bỗng chốc vỡ vụn.
Người đàn ông bước xuống xe, trong bộ vest màu xanh navy lịch lãm, dáng người cao lớn và phong thái đĩnh đạc ấy… Là Minh. Năm năm không gặp, anh trông già dặn hơn, đôi mắt có thêm vài vết chân chim, nhưng sự cuốn hút và uy quyền thì vẫn nguyên vẹn, thậm chí còn sắc sảo hơn xưa.
Tôi muốn quay lưng bỏ chạy. Đôi chân tôi run rẩy, bám chặt xuống sàn đá hoa cương để không ngã quỵ. Nhưng nhiệm vụ của một quản lý buộc tôi phải đứng đó, trân trân nhìn vào cơn ác mộng ngọt ngào nhất đời mình.
Nhưng cú sốc chưa dừng lại ở đó. Minh không đi một mình. Anh quay lại, đưa tay đỡ một người phụ nữ bước xuống xe. Người phụ nữ ấy đẹp. Vẻ đẹp sang trọng, đài các trong chiếc váy lụa maxi thướt tha. Cô ấy mỉm cười với Minh, một nụ cười rạng rỡ và thân mật. Minh nắm chặt tay cô ấy, cử chỉ ân cần, dịu dàng mà tôi chưa từng được nhận.
Và rồi, một đứa trẻ chạy từ ghế sau ra, ôm chầm lấy chân Minh.
“Ba Minh ơi! Biển đẹp quá!”
Tôi chết lặng. Đứa bé trai chừng bốn, năm tuổi. Nó ngước mặt lên cười với Minh. Và khuôn mặt đó… Trời ơi! Nó giống Minh như hai giọt nước. Nó giống Minh, và cũng giống hệt bé Bin con trai tôi đang ở nhà.
Tai tôi ù đi. Tiếng sóng biển rì rào bỗng hóa thành tiếng sấm nổ bên tai. Anh đã kết hôn. Anh đã có con. Đứa bé ấy trạc tuổi con tôi. Vậy là ngay sau khi tôi bỏ đi, anh đã vội vã cưới người khác và sinh con ngay lập tức? Hoặc tệ hơn, anh đã có người phụ nữ này từ trước khi tôi có thai?
Vậy mà suốt 5 năm qua, tôi vẫn ôm ấp hình bóng anh, vẫn mơ mộng rằng anh có thể đã từng đi tìm tôi. Hóa ra, tôi chỉ là một nốt nhạc sai lệch trong bản hòa tấu hoàn hảo của cuộc đời anh.
“Chào cô, chúng tôi đã đặt phòng Tổng thống.”
Giọng nói trầm ấm vang lên kéo tôi về thực tại. Minh đang đứng trước mặt tôi. Anh đeo kính râm nên tôi không nhìn rõ ánh mắt anh. Có lẽ anh không nhận ra tôi. Năm năm qua, tôi đã cắt tóc ngắn, gầy đi nhiều, và già dặn hơn. Hoặc đơn giản, tôi chưa bao giờ quan trọng đến mức anh phải ghi nhớ khuôn mặt.
“Dạ… vâng… Chào mừng quý khách…” – Tôi lắp bắp, cúi gằm mặt, cố gắng che giấu bảng tên trên ngực áo.
Tôi làm thủ tục check-in cho họ bằng những ngón tay run rẩy. Tên khách hàng: Trần Văn Minh. Tên người đi cùng: Trần Thu Hà và bé Trần Gia Bảo.
Họ cùng họ Trần. Một gia đình hạnh phúc. Tôi giao chìa khóa cho nhân viên hành lý, rồi xin phép vào trong với lý do sức khỏe. Tôi chạy vào nhà vệ sinh, khóa trái cửa, và bật khóc nức nở.
Chương 3: Những Mảnh Vỡ Của Lòng Tự Trọng
Tôi xin nghỉ phép hai ngày. Tôi không đủ can đảm để đối diện với gia đình hạnh phúc của anh. Tôi sợ mình sẽ gục ngã, sẽ làm điều gì đó điên rồ, hoặc tệ hơn là để anh phát hiện ra sự tồn tại của bé Bin.
Tôi đón Bin từ trường mẫu giáo về, ôm chặt con vào lòng.
“Mẹ sao thế? Mẹ khóc à?” – Bin đưa bàn tay nhỏ xíu lau nước mắt cho tôi.
“Không, bụi bay vào mắt mẹ thôi. Mẹ con mình đi ăn kem nhé.”
Tôi dẫn con đi dạo dọc bờ biển, cố tình tránh xa khu resort tôi làm việc. Nhưng trái đất này tròn quá, hay là định mệnh trêu ngươi?
Khi hai mẹ con đang ngồi xây lâu đài cát, một quả bóng da lăn đến chân Bin.
“Cậu ơi, cho tớ xin lại bóng.”
Bin nhặt bóng lên, ngước nhìn. Đứng trước mặt con trai tôi là đứa bé “bản sao” kia – Gia Bảo. Và đứng cách đó không xa, là Minh và người phụ nữ tên Hà.
Tôi hoảng hốt, vội vàng kéo mũ của Bin sụp xuống, định dắt con bỏ chạy. Nhưng không kịp nữa. Minh đã nhìn thấy tôi. Anh sững lại. Chiếc kính râm trên tay anh rơi xuống cát. Ánh mắt anh xuyên qua đám đông, găm chặt vào tôi. Sự ngỡ ngàng, bàng hoàng, và cả một cơn bão cảm xúc bùng lên trong đôi mắt ấy.
“An?” – Anh gọi, giọng lạc đi.
Tôi không trả lời, kéo tay Bin đi thật nhanh.
“An! Đứng lại!”
Minh lao tới, nắm chặt cổ tay tôi. Bàn tay anh nóng hổi, mạnh mẽ như gọng kìm.
“Là em đúng không? Tại sao em lại ở đây? Năm năm qua em đi đâu?”
Tôi vùng vẫy:
“Anh buông tôi ra! Anh nhầm người rồi!”
“Anh không nhầm! Dù em có hóa thành tro anh cũng nhận ra em!” – Minh hét lên, giọng anh run rẩy. – “Tại sao em bỏ đi không một lời từ biệt? Em có biết anh đã tìm em điên cuồng thế nào không?”
Người phụ nữ tên Hà cũng chạy tới, vẻ mặt lo lắng:
“Có chuyện gì thế Minh?”
Tôi nhìn người phụ nữ sang trọng ấy, rồi nhìn đứa bé Gia Bảo đang đứng ngơ ngác cạnh bé Bin. Hai đứa trẻ giống nhau như hai giọt nước, chỉ khác là Bin đen nhẻm vì nắng gió biển, còn Gia Bảo trắng trẻo công tử.
Sự tủi thân và lòng tự trọng bị tổn thương khiến tôi bùng nổ.
“Anh tìm tôi làm gì? Để khoe khoang hạnh phúc của anh sao?” – Tôi cười chua chát, chỉ tay vào Gia Bảo. – “Anh có vợ đẹp, con khôn rồi. Buông tha cho cuộc sống nghèo hèn của tôi đi.”
Minh nhìn theo hướng tay tôi, rồi nhìn sang bé Bin đang nép sau lưng tôi sợ hãi. Anh khựng lại. Anh nhìn Bin. Anh nhìn Gia Bảo. Rồi lại nhìn Bin. Khuôn mặt anh trắng bệch. Anh buông tay tôi ra, lùi lại một bước, như thể vừa trúng một đòn chí mạng.
“Đứa bé này…” – Minh chỉ vào Bin, giọng thều thào. – “Nó là…”
“Nó là con tôi! Không liên quan gì đến anh!” – Tôi hét lên, che chắn cho con. – “Đừng có nhận vơ. Con anh đang đứng kia kìa!”
“An, em bình tĩnh nghe anh nói…” – Minh cố tiến lại gần.
“Tôi không muốn nghe! Đồ đàn ông tồi tệ! Anh phản bội tôi, anh cưới người khác ngay khi tôi vừa đi, giờ anh còn muốn gì nữa?”
Tôi gạt nước mắt, bế thốc Bin lên, chạy vụt đi. Lần này Minh không đuổi theo. Anh đứng chôn chân trên bãi cát, nhìn theo bóng mẹ con tôi, bên cạnh là người phụ nữ và đứa trẻ kia.
Chương 4: Sự Thật Dưới Ánh Đèn Đêm
Đêm hôm đó, tôi nhốt mình trong phòng trọ, tắt điện thoại. Nhưng tiếng gõ cửa dồn dập lúc 10 giờ đêm khiến tôi không thể trốn tránh mãi.
Tôi mở cửa. Minh đứng đó, người nồng nặc mùi rượu, đôi mắt đỏ ngầu. Nhưng anh không đi một mình. Người phụ nữ tên Hà cũng đi cùng.
“An, xin em. Cho anh năm phút thôi.” – Minh van nài, giọng anh khản đặc.
Tôi định đóng cửa, nhưng chị Hà đã nhanh tay chặn lại. Chị nhìn tôi, ánh mắt không có sự ghen tuông hay thù địch, mà lại đầy sự thương cảm và… áy náy?
“An à, em hiểu lầm rồi. Chị không phải vợ Minh.”
Tôi sững người.
“Chị nói gì?”
“Chị là Hà. Chị gái ruột của Minh.”
Cánh cửa phòng trọ mở rộng. Minh và chị Hà bước vào. Trong căn phòng chật chội, sự thật được phơi bày, trần trụi và đau đớn.
Hóa ra, Trần Thu Hà là chị gái cùng cha khác mẹ của Minh. Chị sống ở nước ngoài từ nhỏ, rất ít khi về Việt Nam nên tôi chưa từng gặp mặt hay nghe Minh nhắc tới nhiều. Năm năm trước, chị Hà gặp biến cố lớn. Chồng chị ngoại tình, ly hôn và giành quyền nuôi con. Chị bị trầm cảm nặng. Cùng thời điểm đó, Minh đang điên cuồng tìm kiếm tôi sau khi tôi biến mất. Anh lục tung cả Hà Nội, về tận quê tôi, nhưng vô vọng.
Đúng lúc Minh suy sụp nhất thì chị Hà mang bầu đứa con thứ hai với người chồng cũ (trước khi ly hôn) và có ý định tự tử. Minh phải bay sang nước ngoài để chăm sóc chị, vực dậy tinh thần cho chị. Đứa bé Gia Bảo sinh ra, mang dòng máu của gia đình họ Trần, nên việc nó giống Minh – cậu ruột của nó – là điều dễ hiểu về mặt di truyền.
“Gia Bảo không có bố. Minh thương cháu, coi nó như con đẻ, đi đâu cũng dắt theo. Chị em đi cùng nhau, người ngoài nhìn vào hay hiểu lầm, nhưng chị không ngờ sự hiểu lầm này lại khiến em khổ sở đến thế.” – Chị Hà nắm lấy tay tôi, rưng rưng nước mắt.
Tôi nhìn Minh. Anh ngồi ở góc giường, đầu cúi thấp, hai tay đan chặt vào nhau.
“Năm năm qua, anh chưa bao giờ quên em.” – Minh nói, không ngẩng đầu lên. – “Anh không kết hôn. Anh lao vào công việc để quên đi nỗi đau mất em. Anh cứ nghĩ em bỏ anh vì chê anh chưa đủ tốt, hoặc em đã có người khác. Anh không ngờ…”
Minh ngước lên, nhìn về phía chiếc giường nhỏ nơi bé Bin đang ngủ say.
“Anh không ngờ em lại chịu đựng một mình, nuôi con một mình vất vả như thế. Tại sao em không nói cho anh biết em có thai? Tại sao em lại bỏ đi?”
“Vì em nghe tin anh đính hôn… Em sợ…” – Tôi nức nở.
“Đính hôn? Đó là tin vịt! Là chiêu trò marketing của đối tác để đẩy giá cổ phiếu. Anh đã phủ nhận ngay lập tức, nhưng lúc đó em đã cắt đứt liên lạc rồi.”
Minh lao tới, quỳ xuống trước mặt tôi, ôm chặt lấy tôi.
“An ơi, anh sai rồi. Anh sai vì đã không bảo vệ được em, không tạo đủ niềm tin cho em. Anh xin lỗi…”
Chương 5: Bản Sao Của Tình Yêu
Tôi khóc òa trong vòng tay anh. Bao nhiêu tủi hờn, uất ức dồn nén suốt 5 năm qua tuôn trào theo nước mắt. Hóa ra, tất cả chỉ là một chuỗi những hiểu lầm tai hại. Hóa ra, người đàn ông tôi yêu vẫn luôn chờ đợi tôi. Và đứa trẻ giống anh y đúc kia, không phải là bằng chứng của sự phản bội, mà là minh chứng cho sự gắn kết của tình thân gia đình anh.
Chị Hà lặng lẽ bước ra ngoài, khép cửa lại, để lại không gian riêng cho chúng tôi.
Minh tiến lại gần giường ngủ của Bin. Anh run rẩy chạm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai.
“Con trai của bố… Bin… Bố xin lỗi…”
Bin cựa mình, mở mắt. Thằng bé nhìn người đàn ông lạ mặt đang khóc trước mặt mình, rồi nhìn tôi.
“Mẹ ơi, chú này là ai thế? Sao chú lại khóc?”
Tôi lau nước mắt, mỉm cười:
“Bin à, đây không phải là chú. Đây là Ba. Ba Minh đã về với mẹ con mình rồi.”
Thằng bé ngơ ngác một chút, rồi nó nhìn kỹ vào mặt Minh. Có lẽ sợi dây huyết thống thiêng liêng đã mách bảo nó điều gì đó. Nó đưa tay lên, sờ vào cái mũi cao của Minh, rồi sờ lên mũi mình.
“Ba giống con quá.” – Bin cười toe toét.
Minh ôm chầm lấy con, vùi mặt vào ngực thằng bé, khóc nấc lên thành tiếng.
Đêm hôm đó, sóng biển Nha Trang vẫn rì rào, nhưng không còn mang âm hưởng buồn bã của sự chia ly nữa. Đó là khúc ca của sự đoàn tụ.
Sáng hôm sau, trên bãi biển, người ta thấy một cảnh tượng đẹp như tranh vẽ. Hai người đàn ông, một lớn một nhỏ, giống nhau như hai giọt nước, đang cùng nhau xây lâu đài cát. Bên cạnh họ, một bé trai khác (Gia Bảo) đang lăng xăng chạy nhảy. Tôi và chị Hà ngồi trên ghế dài, nhìn đám trẻ chơi đùa.
“Cảm ơn em đã sinh cho Minh một đứa con tuyệt vời như thế.” – Chị Hà nói. – “Thằng Minh nó yêu em nhiều lắm. 5 năm qua, chưa bao giờ chị thấy nó cười hạnh phúc như hôm nay.”
Tôi nhìn Minh công kênh Bin trên vai, cả hai cười giòn tan trong nắng sớm. Năm năm thanh xuân, năm năm nước mắt, đổi lại khoảnh khắc này, tôi thấy cũng xứng đáng.
Cuộc đời có những vòng tròn định mệnh kỳ lạ. Chúng ta đi một vòng lớn, chịu đựng bao nhiêu giông bão, chỉ để nhận ra rằng người cần gặp vẫn luôn ở đó, đợi ta ở cuối con đường. Và những “bản sao” nhỏ bé kia, chính là những thiên thần hàn gắn mọi vết thương, kết nối những trái tim lạc lối trở về bên nhau.
Tôi biết, từ nay về sau, sẽ không còn cuộc chạy trốn nào nữa. Chỉ có ngôi nhà và những đứa trẻ.