×
×

Ánh sáng trắng lạnh lẽo từ chiếc đèn trần trong phòng bệnh hắt xuống gương mặt nhợt nhạt của Linh, khiến cô trông chẳng khác nào một pho tượng sáp sắp tan chảy.

Ánh sáng trắng lạnh lẽo từ chiếc đèn trần trong phòng bệnh hắt xuống gương mặt nhợt nhạt của Linh, khiến cô trông chẳng khác nào một pho tượng sáp sắp tan chảy. Tiếng máy đo nhịp tim kêu tít tít đều đặn, đơn điệu như đếm ngược từng chút tàn hơi còn sót lại trong lồng ngực gầy gò của cô. Trên giường bệnh, Linh cố gắng hít một hơi thật sâu nhưng lồng ngực thắt lại đau đớn, cô vừa trải qua một cuộc phẫu thuật sinh tử, sức lực chưa kịp hồi phục dù chỉ một phần mười.

Cánh cửa phòng bật mở một cách thô bạo, cắt ngang sự tĩnh lặng hiếm hoi của buồng bệnh đặc biệt. Khôi bước vào, bộ vest phẳng phiu và nụ cười ngạo nghễ trên môi anh ta hoàn toàn lạc quẻ với mùi thuốc sát trùng nồng nặc nơi đây. Theo sau anh ta là Nhã, cô nhân tình trong bộ váy đỏ rực rỡ, đôi giày gót nhọn nện xuống sàn nhà những âm thanh lộc cộc đầy khiêu khích như muốn dẫm nát sự chịu đựng cuối cùng của người đàn bà đang hấp hối.

Khôi không một lời hỏi thăm, anh ta ném mạnh một xấp tài liệu lên tấm chăn trắng muốt đang đắp trên người Linh. “Ký đi, đừng để tôi phải dùng đến biện pháp mạnh hơn, nhìn cô bây giờ tôi thấy buồn nôn thay cho cái danh nghĩa người chồng mà tôi đang phải mang,” Khôi lên tiếng, giọng nói lạnh lùng như băng giá mùa đông. Đôi mắt anh ta quét qua gương mặt tiều tụy của vợ mình với vẻ ghê tởm không hề che giấu, như thể cô là một vết nhơ trong cuộc đời hoàn hảo của anh ta.

Linh run rẩy đưa bàn tay gầy guộc, chằng chịt vết kim truyền nước để chạm vào tờ giấy, đôi mắt mờ đục nhìn vào dòng chữ “Đơn ly hôn” to tướng. Cô thều thào, giọng nói vỡ vụn: “Em vừa mới tỉnh dậy… anh thực sự muốn tuyệt đường sống của em ngay lúc này sao?” Câu hỏi của cô rơi vào hư không khi Nhã tiến lại gần, vòng tay qua cổ Khôi, nụ cười của ả đầy sự mỉa mai và khinh rẻ đối với người chính thất đang nằm đó.

“Chị Linh à, chị giữ cái danh hão đó để làm gì khi mà ngay cả việc tự đi vệ sinh chị còn không làm được?” Nhã cất giọng lảnh lót, mỗi từ ngữ thốt ra đều như những mũi kim tẩm độc đâm thẳng vào tim Linh. “Anh Khôi cần một người đàn bà rực rỡ bên cạnh để đi tiếp khách, để làm đẹp mặt anh ấy, chứ không cần một cái xác không hồn làm gánh nặng cho cái gia tài bạc tỷ này.”

Khôi cười nhạt, lấy cây bút máy trong túi áo ra, thô bạo nhét vào tay Linh khi thấy cô vẫn chần chừ không chịu ký. “Nghe Nhã nói chưa? Cô nhìn lại mình đi, gương mặt vàng vọt, hơi thở thoi thóp, cô định dùng cái bệnh tật này để tống tiền tôi đến bao giờ nữa?” Sự tàn nhẫn trong lời nói của Khôi khiến những y tá đứng ngoài cửa cũng phải rùng mình, nhưng không ai dám can thiệp vào chuyện nội bộ của gia đình hào môn này.

Linh nhìn người đàn ông mình từng yêu thanh xuân, người từng hứa sẽ che chở cô suốt đời, giờ đây lại đang ép cô vào đường cùng ngay trên giường bệnh. “Gia tài bạc tỷ sao? Khôi, anh quên rồi sao, những ngày đầu khởi nghiệp, ai là người đã thức trắng đêm cùng anh, ai đã bán cả hồi môn của mẹ để anh có vốn?” Linh vừa nói vừa ho sặc sụa, những giọt máu tươi rỉ ra từ khóe môi nhưng cô vẫn cố trừng mắt nhìn kẻ bội bạc trước mặt.

Nhã cười khanh khách, lấy khăn tay lau vết máu bắn lên áo Khôi như thể Linh là một mầm bệnh nguy hiểm cần được cách ly. “Ôi dào, chuyện cũ rích từ đời nào rồi chị ơi, lòng biết ơn không nuôi sống được doanh nghiệp đâu.” Nhã liếc nhìn đồng hồ, vẻ mặt sốt ruột: “Ký nhanh đi chị, chúng tôi còn có cuộc hẹn ăn tối tại nhà hàng năm sao, không có thời gian ở đây ngửi mùi bệnh tật của chị mãi được.”

Khôi bóp chặt cằm Linh, ép cô phải đối diện với sự tàn nhẫn của mình, giọng hắn rít qua kẽ răng: “Nếu cô ký bây giờ, tôi sẽ trả toàn bộ viện phí cho ca phẫu thuật tiếp theo. Còn nếu cô cứng đầu, tôi sẽ rút hết tiền, để cô tự sinh tự diệt trong cái xó này, cô nghĩ mẹ tôi sẽ cứu được cô sao? Bà già đó giờ này chắc đang bận đi chùa cầu an rồi, chẳng ai rảnh mà quan tâm đến một con gà không biết đẻ như cô đâu.”

Nỗi đau thể xác giờ đây chẳng thấm vào đâu so với sự sỉ nhục mà Khôi và nhân tình đang dội xuống đầu Linh. Cô thấy mình thật thảm hại, cả đời hy sinh cho chồng, để rồi nhận lại một tờ đơn ly hôn và những lời mỉa mai cay nghiệt nhất. Nhã đứng bên cạnh còn bồi thêm một câu: “Đúng là loại đàn bà rẻ tiền, đến lúc chết cũng muốn bám lấy chân người giàu, chị không thấy nhục à?”

Đúng lúc cao trào của sự áp bức lên đến đỉnh điểm, khi Linh đã cầm bút định đặt xuống vì quá kiệt sức, cánh cửa phòng bệnh một lần nữa bị đẩy ra nhưng lần này là một lực đạo cực lớn.

Bà Lan, mẹ của Khôi, bước vào với vẻ mặt uy nghiêm và đôi mắt hừng hực lửa giận, phía sau bà là hai luật sư và một nhóm trợ lý. Sự xuất hiện đột ngột của bà khiến Khôi giật mình buông tay khỏi cằm vợ, còn Nhã thì vội vàng thu lại bộ mặt đanh đá, giả vờ e lệ.

“Mẹ… sao mẹ lại đến đây?” Khôi lắp bắp, cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh thường ngày nhưng đôi chân anh ta đã bắt đầu run rẩy. Bà Lan không thèm nhìn con trai lấy một cái, bà đi thẳng đến bên giường bệnh, nhìn thấy vệt máu trên môi Linh và tờ đơn ly hôn vứt vương vãi, bà run lên vì phẫn nộ. Bà đưa tay vuốt nhẹ tóc Linh, ánh mắt đầy xót xa trước khi quay sang đối diện với hai kẻ đang đứng chết trân ở đó.

“Tao không đến để xem con trai mình biến thành một con thú đội lốt người sao?” Bà Lan cất giọng đanh thép, âm lượng không cao nhưng đầy uy lực khiến cả căn phòng như trùng xuống. Bà nhìn sang Nhã, người đang cố nặn ra một nụ cười lấy lòng: “Và để xem loại đàn bà cặn bã nào đang xúi giục con trai tao làm chuyện thất đức, phản bội người vợ tào khang trong lúc lâm chung.”

Nhã vội vàng lên tiếng với giọng điệu ngọt xớt: “Bác ơi, bác hiểu lầm rồi, con và anh Khôi thực lòng yêu nhau, chị Linh bệnh tật thế này cũng là gánh nặng cho anh ấy…” Chưa kịp nói hết câu, một cái tát trời giáng từ bà Lan đã khiến Nhã ngã nhào xuống đất, khóe miệng rướm máu. Khôi định bước lại can ngăn nhưng cái nhìn sắc lẹm của bà Lan đã chặn đứng bước chân anh ta lại.

“Yêu nhau? Loại đàn bà như cô mà biết đến chữ yêu sao? Cô yêu cái ví tiền của nó, yêu cái danh vọng mà con dâu tao đã đổ mồ hôi nước mắt mới dựng lên được cho nó thì có!” Bà Lan quát lớn, sau đó quay sang Khôi, ánh mắt tràn đầy sự thất vọng và khinh bỉ. “Khôi, mày tưởng mày có chút thành tựu là mày có quyền chà đạp lên đạo đức sao? Mày quên ai là người đứng tên phần lớn cổ phần trong tập đoàn này à?”

Khôi tái mặt, anh ta vẫn nghĩ mình đã thâu tóm được mọi thứ, nhưng anh ta quên mất rằng bà Lan mới là người nắm giữ chìa khóa cuối cùng của gia tộc. “Mẹ, mẹ đừng vì một người ngoài mà làm khó con, con là con trai duy nhất của mẹ cơ mà!” Khôi cố gắng dùng tình thân để xoay chuyển tình thế, nhưng bà Lan chỉ cười nhạt, một nụ cười đầy sự mỉa mai dành cho kẻ mù quáng vì sắc dục.

“Từ giây phút mày ép con bé ký đơn ly hôn trước mặt con điếm này, mày đã không còn là con trai tao nữa.” Bà Lan tuyên bố một cách dứt khoát, khiến Khôi đứng hình. Bà lấy ra một tập hồ sơ từ tay luật sư, ném thẳng vào mặt Khôi: “Tất cả tài sản, nhà cửa, xe cộ đứng tên mày đều được mua bằng tiền quỹ của gia đình mà tao quản lý. Tao đã làm thủ tục đóng băng tất cả và thu hồi quyền điều hành của mày tại tập đoàn kể từ giờ phút này.”

Căn phòng rơi vào một sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng thở dốc của Khôi và tiếng thút thít của Nhã. Bà Lan tiếp tục, giọng nói lạnh như dao cạo: “Nếu mày chọn đi theo con đàn bà này và ly hôn với Linh, mày sẽ bước ra khỏi đây với hai bàn tay trắng, không một đồng xu dính túi, không một danh hiệu gì cả. Tao chỉ chấp nhận một người con dâu duy nhất là Linh, và tao sẽ dành toàn bộ tài sản cho nó để bù đắp những gì mày đã gây ra.”

Khôi nhìn bà Lan, rồi nhìn sang Nhã, sự hoảng loạn bắt đầu hiện rõ trên khuôn mặt vốn dĩ tự đắc của anh ta. Anh ta quay sang Nhã, hy vọng tìm thấy một sự an ủi: “Nhã, em nói gì đi, dù anh không còn gì, chúng ta vẫn có nhau mà phải không? Em nói em yêu anh vì chính con người anh cơ mà!” Nhưng đáp lại anh ta không phải là vòng tay ấm áp, mà là một cái nhìn lạnh lùng, đầy toan tính từ phía nhân tình.

Nhã đứng dậy, phủi bụi trên váy, ánh mắt dịu dàng trước đó giờ đã biến thành sự cay nghiệt và thực dụng đến kinh tởm. “Anh Khôi à, anh đừng có mơ mộng hão huyền nữa, không có tiền thì lấy gì mà yêu? Tôi không điên mà đi chịu khổ cùng một kẻ trắng tay, lại còn bị mẹ ruột ruồng bỏ.” Ả cười nhạt, lấy điện thoại ra bấm một dãy số rồi nói vào máy với giọng nũng nịu: “Anh yêu à, đến đón em đi, ở đây toàn những chuyện nực cười thôi.”

Khôi chết lặng trước sự thay đổi chóng mặt của người đàn bà anh ta từng cung phụng như bà hoàng. Nhã đi ngang qua Khôi, không quên ném lại một câu mỉa mai đầy cay độc: “Cảm ơn anh thời gian qua đã chi trả cho đống túi hiệu của tôi, giờ thì anh về mà ôm lấy bà vợ bệnh tật của mình đi. Đúng là một lũ ngu ngốc đóng kịch gia đình hạnh phúc!” Nói xong, ả hiên ngang bước ra khỏi phòng, không một chút luyến tiếc.

Bà Lan nhìn theo bóng Nhã, khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt xuống sàn rồi quay lại nhìn con trai mình đang đứng sụp xuống sàn nhà như một kẻ mất hồn. “Đấy, nhìn cho kỹ đi Khôi, cái tình yêu mà mày đánh đổi cả gia đình để có được đó. Một con đàn bà thực dụng sẵn sàng đạp lên mày ngay khi mày hết giá trị, mày thấy mình có ngu xuẩn không?” Lời của bà Lan như từng nhát dao cứa vào lòng tự trọng của Khôi.

Khôi bò lại gần giường bệnh của Linh, cố gắng nắm lấy tay cô, giọng nghẹn ngào: “Linh, anh sai rồi, anh bị nó bỏ bùa mê thuốc lú, em tha thứ cho anh nhé? Mẹ, mẹ đừng làm thế với con, con sẽ chăm sóc Linh thật tốt mà.” Nhưng chưa kịp chạm vào tay vợ, bà Lan đã gạt phăng tay anh ta ra, ánh mắt bà không còn một chút tình mẫu tử nào dành cho kẻ phản bội này.

“Muộn rồi Khôi ạ, lòng người không phải là cái áo để mày thích thì mặc, chán thì vứt rồi giờ muốn mặc lại.” Bà Lan lạnh lùng ra lệnh cho nhóm trợ lý: “Đưa nó ra khỏi đây, tôi không muốn nó làm ô nhiễm không khí trong phòng bệnh của con dâu tôi. Từ nay về sau, không có sự cho phép của tôi, không một ai được cho nó bước chân vào tập đoàn hay bất kỳ bất động sản nào của gia đình.”

Khôi bị lôi đi trong sự nhục nhã ê chề, tiếng kêu gào xin lỗi của anh ta vang vọng dọc hành lang bệnh viện rồi nhỏ dần. Căn phòng trở lại sự yên tĩnh vốn có, nhưng không khí đã bớt đi phần ngột ngạt. Bà Lan ngồi xuống bên cạnh Linh, nắm lấy bàn tay gầy gò của cô, những giọt nước mắt hiếm hoi của người đàn bà thép đã rơi xuống. “Con yên tâm, có mẹ ở đây rồi, không ai dám làm hại con nữa đâu.”

Linh nhìn mẹ chồng, trái tim cô thắt lại vì xúc động nhưng cũng nhẹ nhõm vô cùng. “Mẹ… con cảm ơn mẹ, nhưng con thực sự không thể tiếp tục cuộc hôn nhân này nữa.” Bà Lan gật đầu, vỗ về cô: “Mẹ biết, mẹ không ép con phải chung sống với loại người đó. Mẹ sẽ giúp con hoàn thành thủ tục ly hôn, nhưng với điều kiện con phải là người nhận được tất cả những gì xứng đáng thuộc về con, để con có cuộc sống sung túc nhất sau này.”

Những ngày sau đó, bà Lan đã mời những bác sĩ giỏi nhất trong và ngoài nước về để điều trị cho Linh. Bà đích thân túc trực bên giường bệnh, chăm sóc cô từng thìa cháo, từng viên thuốc, điều mà trước đây Linh chưa bao giờ dám mơ tới. Sức khỏe của Linh dần hồi phục kỳ diệu, có lẽ chính ý chí muốn sống để bắt đầu lại từ đầu đã giúp cô vượt qua những cơn đau dày vò thể xác.

Về phần Khôi, sau khi bị đuổi ra khỏi nhà, anh ta cố gắng liên lạc với bạn bè nhưng ai cũng lảng tránh vì sợ đụng chạm đến uy thế của bà Lan. Anh ta lang thang khắp nơi, sống trong những nhà trọ rẻ tiền, nếm trải cảm giác túng quẫn mà trước đây anh ta chưa từng hình dung. Mỗi khi nhìn thấy hình ảnh Linh rạng rỡ trên các mặt báo với vai trò nữ doanh nhân thành đạt dưới sự dẫn dắt của mẹ chồng, Khôi chỉ biết gào thét trong vô vọng.

Linh giờ đây đã là một người đàn bà hoàn toàn khác, cô không còn là người vợ cam chịu, yếu ớt ngày nào. Cô đứng vững trên đôi chân của mình, điều hành một quỹ từ thiện lớn và hỗ trợ mẹ chồng trong các hoạt động kinh doanh. Cô đã học được cách yêu bản thân mình hơn, và quan trọng nhất, cô nhận ra rằng giá trị của một người phụ nữ không nằm ở việc có một người chồng bên cạnh, mà ở bản lĩnh và tâm hồn của chính họ.

Một buổi chiều hoàng hôn đẹp trời, Linh đứng trên ban công của căn biệt thự mới, nhìn về phía xa xăm. Bà Lan bước đến bên cạnh, đưa cho cô một tách trà ấm, hai người phụ nữ nhìn nhau cười mỉm, một nụ cười của sự thấu hiểu và gắn kết bền chặt. “Mẹ ơi, con thấy mình thật may mắn vì có mẹ,” Linh khẽ nói, lòng tràn đầy sự biết ơn vì cuối cùng công lý và tình thương đã chiến thắng sự bội bạc.

Bà Lan ôm lấy vai Linh, giọng nói dịu dàng nhưng đầy kiêu hãnh: “Không, chính mẹ mới là người may mắn vì có một đứa con dâu kiên cường như con. Cuộc đời này công bằng lắm con ạ, kẻ gieo gió chắc chắn sẽ gặt bão, còn người sống tử tế sớm muộn gì cũng tìm thấy hạnh phúc đích thực của mình.” Ánh nắng cuối ngày nhuộm vàng cả không gian, báo hiệu một khởi đầu mới đầy hy vọng cho Linh.

LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.

Related Posts

Our Privacy policy

https://cantho24.com - © 2026 News