Nghỉ lễ 4 ngày, cả nhà chồng ở quê gồm 12 người kéo tới nhà “muốn con dâu ph/ục v/ụ”, tôi lặng lẽ làm một việc khiến tất cả n/áo lo/ạn sau 1 đêm…
Kỳ nghỉ lễ Quốc khánh bốn ngày, ai cũng mong được nghỉ ngơi, đi du lịch, hoặc ít nhất là có thời gian cho gia đình nhỏ của mình. Thế nhưng, đối với tôi – một nàng dâu ở thành phố – kỳ nghỉ đó lại trở thành “ác mộng” khi cả nhà chồng ở quê, tổng cộng mười hai người, đột ngột kéo đến nhà mà chẳng báo trước.
Mẹ chồng gọi điện cho chồng tôi, nói rằng “người thân lên thành phố chơi cho biết, nghỉ vài hôm thôi”, nhưng khi bước vào nhà, tôi mới tá hỏa vì số người không phải “vài” mà là nguyên cả họ. Hành lý, đồ ăn quê, quần áo lỉnh kỉnh tràn hết phòng khách. Mọi người cười nói rôm rả, còn tôi thì chỉ biết nuốt một tiếng thở dài.
Họ coi nhà tôi như nhà nghỉ miễn phí, còn tôi mặc nhiên trở thành “nhân viên phục vụ”. Ai cũng mặc định: “Con dâu phải lo cơm nước, dọn dẹp, rót nước”. Cả ngày, tôi quay cuồng trong bếp: hết nấu bữa sáng, lại bày biện bữa trưa, rửa chén chưa xong đã lo chuẩn bị bữa tối. Họ ngồi xem TV, cười nói, rồi thỉnh thoảng gọi vọng vào:
– Này con dâu, cho bác thêm bát canh!
– Cô út ơi, đĩa rau này chưa chín lắm nhé!
– Cháu ơi, nhà vệ sinh hết giấy rồi kìa!
Còn chồng tôi? Anh đi tiếp bạn, viện cớ công việc. Mọi gánh nặng đổ lên vai tôi. Tôi ấm ức nhưng không tiện nói, bởi sợ mang tiếng “con dâu không biết điều”.
Đêm thứ hai, khi cả nhà chồng đã say ngủ, tôi ngồi một mình ở góc bếp, nhìn chồng bát đũa chồng chất mà muốn khóc. “Tại sao mình phải cam chịu thế này? Đây đâu phải khách, mà như chủ nhà.” Nghĩ mãi, tôi quyết định làm một việc liều lĩnh: Tôi viết một mẩu giấy nhỏ, đặt trên bàn giữa phòng khách, rồi lặng lẽ thu dọn quần áo của hai mẹ con, đưa con về ngoại ngủ.
Trên giấy, tôi viết:
“Con dâu cũng là người, cũng cần nghỉ ngơi. Bốn ngày lễ này không phải để phục vụ một mình con, mong mọi người tự lo cho nhau.”
Sáng hôm sau, cả nhà chồng tỉnh dậy, thấy tôi biến mất, không khỏi náo loạn. Người thì ngạc nhiên:
– Ủa, cô út đâu rồi?
Người thì trách:
– Thời buổi này con dâu gì kỳ cục, có mấy ngày mà cũng không chịu!
Nhưng khi vào bếp, họ choáng váng: Không còn nồi cơm cắm sẵn, không bát đũa sạch sẽ chờ sẵn, không có ai chạy đi chạy lại dọn dẹp. Mười hai người loay hoay, người chưa từng động tay vào bếp, người chẳng biết bật bếp ga thế nào. Trẻ con đói khóc, người lớn thì hậm hực. Cuối cùng, chính mẹ chồng tôi phải lăn vào bếp nấu bữa sáng. Đám em chồng phải chia nhau rửa chén, dọn phòng. Mọi thứ rối tung, ai cũng cau có, không khí náo loạn hơn chợ.
Trưa hôm đó, tôi về, mang theo ít đồ ăn mẹ đẻ chuẩn bị sẵn. Vừa bước vào, tôi thấy cảnh cả nhà chồng mồ hôi nhễ nhại, bếp ngổn ngang. Thấy tôi, ai cũng im bặt. Mẹ chồng nhìn tôi, ánh mắt thoáng chút ngượng ngùng. Bà hạ giọng:
– Mấy hôm nay vất vả cho con quá. Mẹ không nghĩ đông người như thế lại làm con mệt.
Tôi đặt giỏ đồ ăn xuống, nhẹ nhàng nói:
– Con không tiếc công sức, nhưng con cũng cần được tôn trọng. Con dâu không phải người giúp việc. Nếu mọi người coi con như gia đình, thì cùng nhau chia sẻ việc nhà, mới thật sự ấm áp.
Không khí im lặng vài giây, rồi người bác cả khẽ lên tiếng:
– Con nói đúng. Chúng ta sai khi để một mình con lo liệu. Từ giờ, ai đến cũng phải góp sức.
Tôi nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt mọi người: vừa áy náy, vừa thấu hiểu. Buổi chiều hôm đó, lần đầu tiên cả nhà chồng cùng nhau nấu ăn: người rửa rau, người thái thịt, người trông trẻ. Tiếng cười vang khắp gian bếp.
Kỳ nghỉ lễ ấy, tôi đã dám bước qua nỗi sợ mang tiếng “dâu hư” để cho họ thấy rằng sự tôn trọng là nền tảng của hạnh phúc gia đình. Sau đêm “náo loạn”, tôi không chỉ giành lại sự công bằng cho mình, mà còn khiến mọi người hiểu ra: Gia đình không phải nơi để một người gánh vác tất cả, mà là nơi cùng nhau chia sẻ.
Từ đó, mỗi lần nhà chồng lên chơi, họ đều hỏi tôi:
– Con muốn bọn bác nấu món gì?
– Để bác phụ rửa bát nhé!
Và tôi mỉm cười. Bởi cuối cùng, tôi đã biến một kỳ nghỉ tưởng như mệt mỏi thành bước ngoặt, để mọi người thực sự đối xử với nhau bằng tình thân chứ không phải thói quen “áp đặt”.