×
×

Tôi mang theo ly cà phê anh thích nhất, vài chiếc bánh su kem anh hay ăn, rồi bắt taxi đến công ty anh mà không báo trước

Âm thầm tới nơi làm việc để tạo bất ngờ cho chồng, ai ngờ bảo vệ chặn tôi lại và nói: ‘Vợ sếp? Không phải là cô gái đằng kia sao? Cô ấy tới đây mỗi ngày mà’

1. Cuộc hôn nhân tưởng hoàn hảo

Tên tôi là Mai Anh, 32 tuổi, sống tại Hà Nội. Tôi kết hôn với Trung, 35 tuổi, giám đốc điều hành một công ty truyền thông lớn tại quận Cầu Giấy. Chúng tôi lấy nhau được 6 năm. Từ bên ngoài nhìn vào, ai cũng nghĩ vợ chồng tôi hạnh phúc, có nhà, có xe, gia đình hai bên hòa thuận.

Nhưng chỉ có tôi mới biết, năm gần đây Trung trở nên xa cách: đi làm muộn, về nhà khuya, luôn giữ khư khư điện thoại, và mỗi khi tôi muốn gần gũi, anh đều viện cớ áp lực công việc.

Tôi đã cố tin anh. Cố tin rằng mọi thứ chỉ do công việc bận rộn.

Nhưng trái tim người phụ nữ luôn có trực giác. Trực giác của tôi cảnh báo có điều gì đó không ổn.

Một ngày thứ Sáu trời mưa, tôi quyết định:

“Hôm nay mình sẽ tạo bất ngờ cho anh.”

Tôi mang theo ly cà phê anh thích nhất, vài chiếc bánh su kem anh hay ăn, rồi bắt taxi đến công ty anh mà không báo trước.

Tôi không thể ngờ rằng chuyến đi đó đã mở ra cả một cơn ác mộng.

2. Cánh cổng bị chặn lại

Khi tôi bước tới tòa nhà với nụ cười trên môi, một bảo vệ trẻ, tên Phong, giơ tay chặn tôi lại:

“Xin lỗi chị, người không được phép không thể vào.”

Tôi hơi bất ngờ. Trước giờ tôi vẫn có thể vào mà? Nhưng hôm nay là ngày lễ kỷ niệm công ty nên tôi nghĩ họ siết bảo mật hơn.

Tôi nhẹ nhàng nói:

“Anh ơi, tôi là vợ anh Trung – giám đốc công ty mình.”

Phong ngẩng lên. Rồi…

Anh ta… mỉm cười. Một nụ cười rất kỳ lạ.

“Chị là vợ sếp?”

“Vâng.”

Phong nghiêng đầu, nụ cười càng đậm.

“Chị ơi, tôi thấy vợ sếp mỗi ngày. Cô ấy… đang bước ra kìa.”

Tôi sững người.

“… Cô ấy?”

Anh chỉ tay về phía cánh cửa kính lớn của tòa nhà. Tôi quay lại nhìn.

Một cô gái trẻ, khoảng 25 tuổi, xinh đẹp, ăn mặc gợi cảm, cầm túi xách hàng hiệu, đang sải bước ra ngoài với vẻ tự nhiên như chủ nhân của nơi này.

Phong nói:

“Đó, vợ sếp Trung đó chị.”

Tai tôi ù đi.

Tim tôi lạnh buốt như có ai dội thẳng một thùng nước đá.

Tôi đứng sững một lúc lâu, không thở nổi.

Phong nhìn tôi một lúc rồi nói nhỏ:

“Thật ra… tôi không biết chuyện gì, nhưng cô ấy tới đây mỗi ngày, lên thẳng phòng giám đốc. Cả toà nhà ai cũng nghĩ cô ấy là vợ sếp.”

Tôi cắn chặt môi, cố giữ bình tĩnh.

“Tôi hiểu rồi… Cảm ơn anh.”

Tôi không thể quay về nhà. Không thể bỏ chạy. Không thể khóc ở đây.

Tôi cần biết sự thật.

Và tôi quyết định giả vờ như mình chẳng biết gì.

3. Tôi… vào vai “một vị khách”

Tôi lùi lại vài mét, ngồi ở quán cà phê nhỏ trong sảnh.

Phong nhìn tôi với ánh mắt ái ngại, nhưng tôi chỉ cười.

Tôi gọi một ly bạc sỉu, nhưng không uống nổi.

Mắt tôi dán lên cửa thang máy. Tôi chờ. Quan sát. Tính toán.

Sau 10 phút, Trung xuất hiện đi cùng một nhân viên. Tôi lập tức bước tới:

“Anh Trung!”

Anh giật mình, tròn mắt.

“Mai… sao em tới đây?”

Giọng anh run nhẹ.

Tôi nở một nụ cười hiền lành, hoàn hảo đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên.

“Em mang đồ ăn cho anh.”

Trung liếc nhanh về hướng cô gái lúc nãy đã rời đi, như để chắc chắn cô ta không còn ở đó.

Tôi ghi nhận điều đó sâu trong tim.

“À… à… ừm… trời ơi… em làm anh bất ngờ quá…”

Tôi mỉm cười:

“Ừ. Hôm nay em muốn tạo bất ngờ cho anh.”

Câu nói đó khiến anh đứng hình.

Còn tôi biết:

Bắt đầu rồi đấy, Trung. Anh chưa biết tôi sẽ chơi tới cùng đâu.

4. Vào phòng giám đốc – nơi sự thật lộ ra

Tôi đi theo Trung lên phòng. Vừa vào đến nơi, tôi quan sát mọi thứ rất kỹ:

– Hai ly cà phê còn nóng.
– Một khăn giấy vứt vội trên bàn.
– Một chiếc ghim tóc màu đen rơi dưới sàn.
– Và trên sofa… còn in dấu lõm như có người vừa ngồi rất lâu.

Tôi giữ nét mặt bình thường.

“Anh mới tiếp khách à?” – tôi hỏi.

“À… ừ… một đối tác.”

“Đối tác nữ?”

Trung khựng lại.

“Ờ… cũng có một người nữ… nhưng không quan trọng.”

Tôi gật đầu, như tin:

“Thế hôm nay em làm thịt kho tàu. Tối em nấu cho anh ăn nhé?”

Trung miễn cưỡng cười:

“Ừ… ừ… được… tất nhiên rồi.”

Tôi cúi xuống nhặt chiếc ghim tóc.

“Cái này… của đối tác à?”

Trung nhìn nó… và tái mặt.

“Có thể… chắc vậy…”

Tôi không nói gì nữa.

Nhưng trong lòng tôi đã biết:

Đối tác của anh ngồi lên ghế giám đốc, ngồi vào chỗ của tôi, từng hôn anh ngay trong phòng này.

5. Cuộc gọi bí mật của bảo vệ Phong

Khi tôi chuẩn bị rời tòa nhà, Phong chạy theo tôi:

“Chị ơi… nếu chị muốn… tôi có chuyện này.”

Tôi ngạc nhiên:

“Chuyện gì vậy em?”

Phong nhìn quanh, hạ giọng:

“Chị là vợ hợp pháp của sếp Trung, đúng chứ?”

“Phải.”

“Thế… chị có biết cô gái lúc nãy không?”

“Tôi chưa bao giờ gặp.”

Phong cắn môi một lúc:

“Vậy thì… chị nên xem cái này.”

Anh mở điện thoại, đưa cho tôi vài đoạn clip từ camera sảnh thang máy:

Cô gái hôm nay đã nhiều lần tới toà nhà suốt hai tháng qua.
Và mỗi lần như vậy… cô ấy đều đi chung thang với Trung.
Cười đùa. Tựa đầu vào vai anh.
Có clip… anh còn cài lại dây áo cho cô ta.

Tôi thấy mình sắp ngã.

Phong nói tiếp:

“Chị ơi… tôi xin lỗi… nhưng tôi nghĩ chị nên biết sự thật.”

Tôi hỏi khẽ:

“Em… có biết tên cô ấy không?”

Phong nhìn tôi rất lâu rồi nói:

“Dạ có. Cô ấy tên Thảo My.”

Cả người tôi lạnh buốt.

Thảo My – người yêu cũ của Trung.
Người anh từng nói “chỉ là quá khứ, đã chấm dứt hoàn toàn”.

Tôi cảm ơn Phong.

Rồi tôi rời tòa nhà trong im lặng.

Trời mưa nặng hạt. Tôi bước đi như một chiếc bóng.

Nhưng tôi không sụp đổ.

Không.

Tôi đang lên kế hoạch.

6. Trở về nhà – và màn kịch bắt đầu

Buổi tối, Trung về muộn như mọi ngày.

Tôi đóng vai người vợ dịu dàng:

“Anh ăn đi cho nóng.”

Trung cười, nhưng ánh mắt tránh né.

“Em này… hôm nay anh bận quá… xin lỗi vì không tiếp em lâu ở công ty.”

“Không sao anh. Em hiểu.”

“Em… không nghi ngờ gì chứ?”

Tôi mỉm cười nhẹ:

“Sao lại nghi ngờ? Anh là chồng em.”

Nụ cười của Trung dãn ra đầy nhẹ nhõm.

Còn tôi thì thầm trong lòng:

Rồi anh sẽ thấy.

7. Bước chuẩn bị

Từ hôm đó, tôi bắt đầu điều tra âm thầm:

– Tài khoản ngân hàng của Trung.
– Lịch sử định vị điện thoại (tôi biết mật khẩu).
– Tài liệu công ty thường gửi về email anh (anh quên tắt chế độ đồng bộ).
– Tin nhắn ẩn trong ứng dụng nhắn tin anh cài riêng (anh không biết tôi rành công nghệ).

Và rồi…

Tôi phát hiện mớ sự thật như một vụ nổ:

✔ Trung thuê một căn hộ mini cho Thảo My, trả 18 triệu/tháng.

✔ Trung chuyển cho cô ta 40–60 triệu mỗi tháng “tiêu vặt”.

✔ Trung ghi cô ta là “đối tác truyền thông tiềm năng” để hợp thức hóa việc ra vào công ty.

✔ Trung viết cho cô ta một tin nhắn:

“Đợi anh thêm chút nữa. Anh sẽ ổn định mọi thứ. Em là người phụ nữ anh muốn bảo vệ suốt đời.”

Tôi đọc xong mà tim như bị đâm trăm nhát.

Nhưng tôi không khóc.

Tôi chỉ nghĩ:
“Nếu anh muốn chơi, em sẽ chơi đến cùng.”

8. Ngày tôi đối diện Thảo My

Tôi đến căn hộ nơi Trung thuê cho cô ta.

Cô ta mở cửa, nhận ra tôi ngay.

“Chị Mai Anh? Chị… sao chị biết chỗ này?”

Tôi mỉm cười.

“Tôi là vợ anh Trung. Chẳng lẽ tôi không có quyền biết?”

Cô ta tái mặt.

Nhưng tôi nói tiếp:

“Cô đừng lo. Tôi không đánh ghen. Tôi chỉ đến để nói chuyện.”

Thảo My cứng họng.

“Chị… chị muốn gì?”

“Tôi muốn biết một sự thật. Cô và Trung… bắt đầu từ khi nào?”

Một lúc im lặng dài.

Rồi cô ta nói:

“1 năm rồi.”

Tôi thấy ngực mình thắt lại.

“Anh ấy nói… anh và chị chỉ là vợ chồng hình thức. Rằng chị không còn quan tâm anh nữa. Rằng anh cô đơn.”

Tôi bật cười.

“Anh ấy nói với tôi rằng anh bận việc. Với cô thì là cô đơn.”

Tôi nhìn sâu vào mắt cô ta:

“Cô nghĩ anh sẽ bỏ gia đình để đến với cô? Cô nghĩ anh chung tình với cô? Lần đầu, có thể… nhưng lần thứ hai? Rồi lần ba? Cô nghĩ người đàn ông phản bội vợ sẽ không phản bội tình nhân sao?”

Thảo My im lặng.

Mắt cô ta bắt đầu run.

“Chị… chị nói vậy là sao?”

Tôi đưa điện thoại ra.

Clip anh ta đi ăn với một cô gái khác – không phải tôi, cũng không phải cô ta.
Tin nhắn anh tán tỉnh nhân viên nữ.
Ảnh anh ta uống rượu với một người phụ nữ đã có chồng.

Thảo My chết sững.

“Không… không thể nào…”

“Tôi không nói dối.”

Tôi cất điện thoại.

Và nói:

“Giờ cô quyết định đi. Muốn tiếp tục với một người đàn ông như vậy? Hay muốn dừng lại trước khi quá muộn?”

Thảo My run rẩy, nước mắt rơi.

“Chị… chị muốn tôi làm gì?”

“Cùng tôi lật mặt anh ta.”

9. Cú đòn khiến cả công ty rúng động

Tôi và Thảo My hẹn nhau sáng thứ Hai.

Tôi gọi Trung:

“Em muốn mang đồ ăn sáng cho anh.”

Trung miễn cưỡng đồng ý.

Nhưng anh không biết:

Hôm nay tôi không đi một mình.
Tôi đi cùng Thảo My.

Chúng tôi bước vào sảnh cùng lúc.

Mọi ánh mắt đổ dồn về chúng tôi.

Phong nhìn tôi, rồi nhìn Thảo My, biểu cảm như xem phim bom tấn.

Tôi nói nhỏ với Phong:

“Hôm nay anh không thấy gì, không nghe gì. Cứ để mọi thứ tự nhiên.”

Phong gật mạnh.

Chúng tôi lên thang máy.

Tầng 12. Phòng Giám đốc.

Tôi mở cửa bước vào.

Trung nhìn tôi – rồi nhìn người đi phía sau tôi – và mặt anh trắng bệch.

“Mai Anh… em… sao cô ta lại ở đây?”

Tôi đặt túi đồ ăn xuống bàn.

Mỉm cười.

“Em nghĩ anh nên giải thích cho cả hai chúng em biết.”

Anh lắp bắp:

“Cái… cái này là hiểu lầm…”

Thảo My bật cười cay đắng:

“Hiểu lầm? Anh nhắn tin bảo tôi chịu đợi vài tháng nữa anh sẽ ly hôn. Rồi anh nói với tôi chị Mai Anh không có giá trị gì với anh. Nhưng rồi tối anh vẫn ôm vợ ngủ à?”

Mặt Trung méo xệch.

Tôi chưa dừng lại.

Tôi lấy điện thoại, bật audio:

Là giọng Trung… nói chuyện với một cô gái thứ ba.

“Cô ấy già rồi. Tôi sẽ lo cho em.”
“Để tôi kiếm cớ đi công tác.”
“Đừng nhắn Zalo, vợ tôi kiểm soát.”

Cả phòng im phăng phắc.

Trung tái nhợt như người sắp ngã quỵ.

Tôi nói nhẹ nhàng:

“Anh Trung, hôm nay có một việc nữa.”

Tôi đưa anh lá đơn.

ĐƠN LY HÔN.

Trung giật nảy:

“Mai Anh! Em… em không cần phải làm quá như vậy!”

Tôi mỉm cười, quay sang Thảo My:

“Tôi nói rồi. Tôi không đánh ghen. Tôi chỉ xử lý vấn đề.”

Thảo My gật.

Rồi tôi bước ra khỏi phòng, để lại Trung đứng chết lặng giữa đống sự thật tự anh gây ra.

10. Hồi kết – và sức mạnh của phụ nữ

Một tháng sau:

– Tôi ly hôn với Trung.
– Toàn bộ bằng chứng tôi đưa cho ban quản trị. Anh bị kỷ luật và buộc thôi việc.
– Tôi chuyển về sống ở căn hộ mới, bắt đầu kinh doanh quán cà phê nhỏ – ước mơ tôi từng bỏ lỡ.
– Tôi và Thảo My… trở thành bạn. Nghe thì kỳ lạ, nhưng cô ấy biết ơn tôi vì đã kéo cô ấy ra khỏi một người đàn ông độc hại.
– Trung cố liên lạc hàng chục lần – tôi chặn hết.

Và một buổi tối đẹp trời, nhìn quán cà phê đông khách, tôi mỉm cười:

“Không phải người đàn ông nào bước cùng mình 6 năm cũng là bến đỗ cuối cùng.”
“Nhưng chính mình mới là bến đỗ quan trọng nhất.”

Related Posts

Our Privacy policy

https://cantho24.com - © 2025 News