×
×

Trú Mưa Dưới Gầm Cầu, Anh Xe Ôm Cứ//u Giúp Th/ai P/hụ Giữa Đêm Lạnh, Không Ngờ Thân Phận Thật Của Cô Khiến Cuộc Đời Anh Thay Đổi Mãi Mãi

Trú Mưa Dưới Gầm Cầu, Anh Xe Ôm Cứ//u Giúp Th/ai P/hụ Giữa Đêm Lạnh, Không Ngờ Thân Phận Thật Của Cô Khiến Cuộc Đời Anh Thay Đổi Mãi Mãi

Cơn mưa đêm đổ xuống không báo trước.

Anh Phạm Văn Hòa vừa kịp tấp xe vào gầm cầu thì trời bắt đầu trút nước như ai xé toang cả bầu trời. Tiếng mưa đập xuống mặt đường nghe ràn rạt, lạnh đến thấu xương.

Hòa kéo lại cổ áo khoác mỏng, thở dài.

Một ngày chạy xe ôm chẳng được bao nhiêu cuốc. Mưa thế này, chắc cũng không ai gọi nữa. Anh dựng xe sát cột bê tông, ngồi xuống, lưng dựa vào balô cũ – tài sản quý giá nhất của anh lúc này.

Bốn mươi lăm tuổi, vợ mất sớm, không con cái, Hòa sống một mình trong căn phòng trọ chật hẹp. Chạy xe ôm là công việc duy nhất anh làm được sau tai nạn khiến chân trái không còn linh hoạt như trước.

Anh không mong giàu.
Chỉ mong qua được ngày.

Mưa mỗi lúc một nặng hạt. Gió lùa vào gầm cầu lạnh buốt.

Đang cúi đầu nhẩm tính xem tối nay ăn gì cho rẻ, Hòa chợt nghe thấy tiếng rên khe khẽ.

Ban đầu, anh tưởng mình nghe nhầm.

Nhưng rồi tiếng ấy lại vang lên, lẫn trong tiếng mưa, yếu ớt nhưng rất thật.

Hòa đứng bật dậy.

Dưới ánh đèn vàng mờ hắt từ xa, anh thấy một người phụ nữ đang ngồi co ro sát mép cầu. Áo khoác mỏng dính nước mưa, hai tay ôm chặt bụng, gương mặt tái nhợt.

Hòa chạy lại.

“Chị ơi… chị sao vậy?”

Người phụ nữ ngẩng lên. Mắt cô đỏ hoe, môi run run.

“Anh… anh làm ơn… tôi đau quá…”

Hòa nhìn xuống bụng cô, tim anh thắt lại.

Cô đang mang thai.

“Chị sắp sinh rồi!” – anh hoảng hốt – “Có gọi được người thân không?”

Cô lắc đầu, nước mắt hòa với nước mưa.

“Không… không ai cả…”

Một cơn co thắt khiến cô gập người lại, kêu lên đau đớn.

Hòa không kịp nghĩ nhiều nữa.

“Lên xe! Tôi chở chị đi!”

“Nhưng… mưa…”

“Không sao! Cứu người quan trọng hơn!”

Anh cởi áo khoác khoác lên người cô, đỡ cô ngồi lên xe. Trời mưa lớn, đường trơn, chân anh lại yếu, nhưng Hòa vẫn cắn răng chạy.

Trong đầu anh chỉ có một suy nghĩ:
Không được để hai mẹ con xảy ra chuyện.

Đến nơi, Hòa gần như kiệt sức.

Anh dìu cô vào, đứng ngoài hành lang chờ. Người run lên vì lạnh, nhưng anh không dám đi đâu.

Tiếng khóc trẻ con vang lên giữa đêm mưa.

Hòa ngồi phịch xuống ghế, hai tay che mặt.

Không biết vì lạnh… hay vì xúc động.

Một lúc sau, người phụ nữ được đẩy ra ngoài, gương mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt sáng lên khi ôm đứa bé sơ sinh trong tay.

Cô nhìn thấy Hòa, nước mắt lăn dài.

“Cảm ơn anh… nếu không có anh…”

Hòa xua tay, lúng túng:

“Không sao đâu chị. Mẹ tròn con vuông là được rồi.”

Cô nhìn anh rất lâu, như muốn ghi nhớ gương mặt ấy.

“Anh tên gì?”

“Hòa.”

“Tôi… tôi là Mai.”

Cô dừng lại, hít sâu.

“Hòa… anh có thể giúp tôi thêm một việc nữa không?”

Hòa gật đầu ngay, không suy nghĩ.

Ba ngày sau, Hòa quay lại thăm.

Mai đã khỏe hơn, đứa bé ngủ ngoan trong nôi. Cô nhìn Hòa, ánh mắt dịu dàng.

“Hòa này… tôi không thể nói rõ bây giờ. Nhưng tôi cần anh giúp tôi giữ bí mật.”

Hòa ngẩn người.

“Bí mật gì?”

Mai nhìn quanh, hạ giọng:

“Thân phận của tôi.”

Hòa bật cười nhẹ.

“Chị yên tâm. Tôi chỉ là anh xe ôm nghèo, biết gì mà nói.”

Mai không cười theo.

Cô lấy từ túi xách ra một chiếc điện thoại, mở lên.

Trên màn hình là hàng loạt tin tức, hình ảnh, bài báo.

Hòa đọc vài dòng đầu tiên, tim anh đập mạnh.

Người phụ nữ trước mặt anh…
là người thừa kế duy nhất của một tập đoàn lớn.

Cô biến mất nhiều tháng nay. Báo chí đang ráo riết tìm kiếm.

Hòa choáng váng.

“Cô… cô là…”

Mai gật đầu, nước mắt rơi.

“Tôi bỏ trốn. Gia đình tôi không chấp nhận đứa bé này. Họ muốn tôi bỏ nó.”

Cô ôm con chặt hơn.

“Hòa… anh là người duy nhất giúp tôi mà không hỏi tôi là ai.”

Hòa im lặng rất lâu.

Rồi anh nói chậm rãi:

“Chị yên tâm. Tôi không cần biết chị là ai. Tôi chỉ biết… chị là mẹ của đứa bé này.”

Những ngày sau đó, Hòa giúp Mai thuê một căn phòng nhỏ. Anh đưa cô đi khám, mua đồ cho em bé, dạy cô những việc nhỏ nhặt của cuộc sống bình thường.

Mai lần đầu tiên trong đời được sống như một người bình thường.

Cô học cách nấu mì gói, tự giặt quần áo, bế con ru ngủ.

Có những đêm, cô nhìn Hòa sửa xe dưới ánh đèn mờ, tim cô chùng xuống.

Một người đàn ông nghèo…
nhưng giàu lòng tốt hơn bất kỳ ai cô từng gặp.

Một buổi tối, Mai nói:

“Hòa… nếu một ngày tôi phải quay lại thế giới của tôi… anh có giận tôi không?”

Hòa cười hiền.

“Tôi chỉ mong chị và con được bình an.”

Mai khóc.

Ngày Mai rời đi, trời nắng.

Một chiếc xe sang trọng dừng trước khu trọ nghèo. Người của gia đình cô đến.

Mai bế con, đứng trước Hòa.

“Anh Hòa… cuộc đời tôi nợ anh.”

Hòa xua tay.

“Tôi không giúp chị để nhận ơn.”

Mai đặt vào tay anh một phong bì dày.

Hòa lắc đầu.

“Tiền này tôi không nhận.”

Mai sững lại.

Cô rút trong túi ra một tấm thẻ khác.

“Vậy… xin anh nhận cái này. Không phải tiền. Là công việc.”

Hòa ngỡ ngàng.

Một năm sau.

Người ta thấy anh Hòa không còn chạy xe ôm dưới mưa.

Anh làm quản lý một đội xe thiện nguyện – đưa phụ nữ mang thai nghèo đi sinh miễn phí.

Không ai biết vì sao anh được trao cơ hội ấy.

Chỉ có Hòa biết.

Đêm đó, dưới gầm cầu lạnh lẽo, anh đã chọn làm điều đúng đắn, không phải điều có lợi.

Một ngày, Mai bế con quay lại.

Cô không còn là người phụ nữ bỏ trốn năm nào.

Nhưng khi nhìn Hòa, ánh mắt cô vẫn như xưa.

“Hòa… anh có muốn làm cha đỡ đầu cho con tôi không?”

Hòa nghẹn ngào, gật đầu.

Đứa bé cười khúc khích, nắm lấy ngón tay anh.

Có những cuộc gặp gỡ xảy ra dưới cơn mưa.
Có những lòng tốt không cần biết thân phận.
Và có những đêm lạnh…
đã thay đổi cả một đời người.

Related Posts

Our Privacy policy

https://cantho24.com - © 2026 News