×
×

Dưới chân núi rừng già miền Bắc, nơi sương mù bao phủ quanh năm và tiếng chim hót vang vọng giữa những tán cây cổ thụ, ông ba lão nông chân chất đang cẩn thận kiểm tra…

Dưới chân núi rừng già miền Bắc, nơi sương mù bao phủ quanh năm và tiếng chim hót vang vọng giữa những tán cây cổ thụ, ông ba lão nông chân chất đang cẩn thận kiểm tra bình rượu ngâm rượu sâm núi. Củ sâm, đến bằng bắp tay, rễ tua tủ như rồng cuốn, là kết quả của bao năm ông lặn rừng sâu, đối mặt với mưa gió, thú vị để tìm kiếm. Ông ngâm nó trong rượu nếp cái hoa vàng tự nấu, trong suốt ba năm trời, chỉ mong có ngày mang lên biếu thông gia, nhân dịp sinh nhật bà thông gia. Con gái ông, Lan, lấy chồng thành phố đã năm năm, và ông biết nhà chồng cô giàu có, nhưng ông tin rằng bình rượu này, chứa bảo vệ cả tấm lòng và sức khỏe của núi rừng, sẽ là món quà quý giá nhất.

Ông Ba gói bình rượu cẩn thận trong lớp vải lụa cũ, đặt vào chiếc giỏ mây đan tay, rồi bắt chuyến xe đò sớm mai. Đường xa hun hút, ông ngồi co ro, ôm chặt thú, lòng dũng cảm đến nụ cười của con gái. Lan đón bố ở bến xe, mắt cô long lanh: “Bố mang gì mà nặng thế?” Ông cười hiền: “Rượu ngâm rượu cao, bố tìm được rượu quý, ngâm ba năm rồi. Mang biếu thông gia, để bà uống cho sức khỏe.”

Nhà chồng Lan là một biệt thự rộng lớn ở ngoại ô thành phố, có vườn cây cảnh và hồ cá Koi lấp lánh. Gia đình ông bà Minh – thông gia của ông Ba – là những người giàu có từ kinh doanh bất động sản, luôn hào về lối sống sang trọng. Buổi tiệc sinh nhật bà Minh hôm nay đông vui, cùng những món ăn cao cấp từ nhà hàng Pháp và rượu vang nhập khẩu.

Khi ông ba chiều mở rộng, nâng bình rượu lên: “Bà thông gia ơi, tôi mang bình rượu ngâm rượu từ quê lên biếu bà. Sâm này quý lắm, bố tôi tìm trên núi cao, ngâm rượu để bổ sung sức khỏe.” Bà Minh triết nhìn bình rượu thuốc độc bên trong, rồi nhếch nhác môi: “Ồ, rượu quê rẻ tiền thế này mà cũng mang làm quà à? Nhà tôi uống vang Pháp, mấy thứ này… không hợp đâu, ông Ba.” Ông Minh, chồng bà, cười lớn: “Đúng đấy, để dành uống ở quê đi, lên đây làm gì cho nặng mùi.” Cô em chồng Lan, Hương, khúc Kích: “Chị Lan, bố chị mang quà kiểu gì vậy? Giảm tiền quá!”

Ông Ba đứng, mặt già nua đỏ thùng vìi hổ. Lan ôm chặt tay bố, xin vui lòng cắt. Cô biết bố đã vất vả thế nào: những chuyến đi rừng kéo dài, vết thương từ góc gai, và cả những đêm lạnh vì giá lạnh. Bình rượu ấy không chỉ là quà mà là cả sự hy sinh của bố.

Lan không thể chịu đựng thêm. Cô cười bình tĩnh, lấy bình rượu từ tay bố, rồi nói lớn: “Mọi người chê rượu quê rẻ tiền, vậy để con chứng minh giá trị của nó nhé.” Cả nhà chồng ngạc nhiên nhìn cô. Lan mở bình rượu, mùi thơm thơm lan tỏa khắp phòng, một hương vị núi rừng hoang sơ nhưng quyến rũ. Cô thú ra những chiếc ly pha lê sang trọng trên bàn, mời mọi người: “Mời mọi người ăn thử. Nếu không ngon, con sẽ mang về quê ngay.”

Bà Minh làm dự, nhưng dưới ánh mắt tò mò của mọi người, bà nhấp một tăng. Khuôn mặt bà thay đổi mạnh: từ nhăn nheo sang ngạc nhiên, rồi xúc động. Ông Minh uống thử, mắt ông mở to: “Rượu này… sao quen thế?” Hương thơm, rồi im bặt, không còn cười nữa.

Lan bắt đầu kể, giọng bình yên nhưng đầy cảm xúc: “Bố con tìm củ rượu này trên núi cao nhất vùng, nơi ít ai thoa lên vì nguy hiểm. Ông đã ngã bậc khi hái nó, chỉ để ngâm rượu biếu thông gia. Nhưng mọi người biết không, củ sâm không phải loại bình thường. Nó là ngọc quý linh quý, giá thị trường một trong như thế này lên đến hàng trăm đồng.”

Cả nhà chồng im lìm nhưng Lan vẫn chưa dừng lại. Hãy lấy điện thoại, mở một ứng dụng và gọi cuộc gọi video cho người bạn là chuyên gia dược liệu. Trên màn hình, anh chàng trẻ măng, đeo kính cầm tay rượu tương tự và giải thích: “Củ rượu này là ngọc ngọc linh nguyên chất, loại A, có tuổi đời trên 50 năm. Giá trị không chỉ ở tiền bạc, mà còn ở dược tính chữa bệnh. Một lọ thuốc ngâm như thế, nếu bán đấu giá, có thể tăng lên nửa tỷ đồng.”

Bà Minh tái sinh, ly rượu chạy trong tay. Nhưng bất ngờ đến khi ông Minh nhìn kỹ rượu trong bình. Ông xung nhiên đứng dậy, giọng run run: “Củ rượu này… có vết seo ở rễ. Không may…?” Ông chạy vào phòng riêng, mang ra một bức ảnh cũ kỹ, trên đó là hình ông thời trẻ, đứng bên một cây sâm núi. “Đây là cây rượu tôi trồng hồi còn ở quê, cách đây 40 năm. Tôi tặng cho một người bạn cứu mạng tôi trong chuyến đi rừng. Người đó… là bố Lan!”

Mọi người im lặng. Hóa ra, ông Minh không phải sinh ra ở thành phố. Ông từng là chàng trai quê nghèo, đơn phương vào rừng tìm rượu để chữa bệnh cho mẹ. Trong một lần gặp nạn, ông Ba – bố Lan – đã yêu ông, và ông Minh tặng quà rượu quý làm nghĩa. Sau này, ông Minh lên thành phố làm ăn, che giấu gốc gác quê mùa, thậm chí còn đổi họ để quên quá khứ. Bình rượu ngâm rượu mà ông Ba mang đến, chính là từ rượu sâm ấy, được ông Ba giữ cơ và ngâm để chờ gặp lại ân nhân.

Ông Minh quỳ xuống trước ông Ba, nước mắt lăn dài: “Anh Ba, em là Minh đây. Em đã quên mất anh, quên mất quê hương. Xin lỗi anh, xin lỗi mọi người.” Bà Minh, vợ ông, Bò cũng, ôm lấy Lan: “Con ơi, mẹ xin lỗi. Mẹ không biết… mẹ đã quá dũng cảm.”

Từ hôm nay, gia đình ông Minh thay đổi mạnh mẽ. Họ không còn coi thường những món quà quê hương mà trân trọng chúng như báu vật. Ông Minh thường xuyên về quê thăm ông Ba, cùng nhau xem lại kỷ niệm xưa. Bình rượu ngâm rượu được đặt trang trọng trong tủ kính, không cần phải bán, mà để nhắc nhở về tình nghĩa và gốc gác.

Lan đứng nhìn bố và bố chồng chuyện dưới hiên nhà, lòng ấm áp. Bình rượu ấy không chỉ là quà tặng mà còn là cầu nối hàn gắn quá khứ, đánh thức những giá trị chân thành lãng quên. Dưới ánh trăng rừng núi, hương rượu vẫn thoang thoảng, như lời nhắc nhở rằng, những thứ quý giá nhất đôi khi ở những điều giản dị nhất.

Related Posts

Our Privacy policy

https://cantho24.com - © 2025 News