Tôi là Nam, 32 tuổi, một nhân viên bình thường ở một công ty tài chính tầm trung ở Sài Gòn. Công việc của tôi yếu chủ yếu là phân tích dữ liệu, lập báo cáo, và đôi khi hỗ trợ Tứ trưởng trong các dự án lớn. Sếp tôi, ông Tuấn, là một người đàn ông ngoài 50, luôn ăn mặc lịch phòng, giọng nói trầm ấm nhưng ánh mắt sắc lạnh. Ông ta nổi tiếng là người kín tiếng, nhưng trong công ty, ai cũng biết ông có mạng lưới quan hệ rộng và cách làm việc “không giống ai”. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ được kéo vào ranh giới giữa đúng và sai, cho đến một buổi định mệnh.
hôm nay là thứ sáu, trời Sài Gòn bức tốc, văn phòng thở ngạt dù điều hòa chạy hết công suất. Đúng 5 giờ chiều, khi mọi người chuẩn bị ra về, anh Tuấn gọi tôi lên phòng riêng. Căn phòng của ông luôn có mùi gỗ đàn hương thoang thoảng, bàn làm việc gọn gàng với một khung ảnh gia đình nhỏ đặt góc trái. Ông Đưa một tập tài liệu dày cột về phía tôi, trên cùng là một bản hợp đồng được kẹp cẩn thận. “Nam, đọc kỹ rồi ký đi,” ông nói, giọng bình thản nhưng ánh mắt như dò xét. “Tiền này chỉ mình cậu biết thôi. Đây là cơ hội lớn, không ai cũng được chọn.”
Tôi dừng lại. Hợp đồng là một sự đồng ý đầu tư vào một sản phẩm mới, với số tiền lãi dự kiến lên đến hàng triệu đô la. Tên tôi được xác định là ký kết đại diện, nhưng điều kỳ lạ là công ty đối tác – một cái tên lạ hoắc, “Tập đoàn Viễn Đông” – không có bất kỳ thông tin nào trên mạng khi tôi nghiên cứu nhanh bằng điện thoại. Tôi hỏi: “Sếp, đây là dự án gì vậy? Em chưa từng nghe về đối tác này.” Ông Tuấn cười nhạt, gõ ngón tay lên bàn. “Anh không cần biết quá nhiều. Ký đi, rồi sẽ thấy tiền vào tài khoản. Coi như phần thưởng cho sự trung thành của cậu.”
Tôi làm dự án. Số tiền trong hợp đồng đủ để tôi mua một căn hộ, thậm chí còn đổi đời. Nhưng có gì sai. Tôi xin phép mang tài liệu về nhà để xem kỹ, và anh Tuấn gật đầu, nhưng không quên: “Đừng nói với ai, kể cả vợ cậu. Đây là việc giữa hai ta.” Tôi gật đầu, ôm tập tài liệu rời văn phòng, làm nặng thêm.
Đêm đó tôi không ngủ được. Ngồi trên ghế sofa, tôi từng chút trang hợp đồng. Các điều khoản phức tạp, đầy đủ thuật ngữ tài chính chính, nhưng giữa những dòng chữ, tôi phát hiện ra một chi tiết: một tài khoản lớn sẽ được chuyển qua một tài khoản ra nước ngoài ở Quần đảo Cayman, và tôi sẽ chịu trách nhiệm nếu gặp vấn đề. Tim tôi đập mạnh. Đây không phải đầu tư bình thường, mà giống như một phi vụ rửa tiền. Nhưng tại sao ông Tuấn chọn tôi? Tôi chỉ là một nhân viên quèn, không quyền lực, không quan hệ.
Sáng hôm nay sau, tôi đến công ty với tâm trạng rối bời. Câu đố tôi trả lời câu hỏi: ký hay không ký? Nếu không ký, tôi có thể bị mất việc. Nếu ký hiệu, tôi có thể thêm vào một cụm rối lớn hơn. Giờ nghỉ trưa, tôi ra quán phở gần công ty, nơi nhân viên thường tụ tập. Ngồi ở góc khuất, tôi vô tình nghe được cuộc trò chuyện của hai đồng nghiệp từ phòng kế toán. Họ thì thầm, nhưng giọng đủ rõ để tôi nghe: “Hợp đồng đó là bẫy đấy. Ông Tuấn từng làm thế với anh Hùng hồi năm ró. Ký xong, anh ta thành con tốt thí, giờ ngồi tù vì tội tham ô.”
Tôi chết lặng. Anh Hùng là trưởng phòng cũ, đột nhiên “nghỉ việc” cách đây một năm. Ai cũng nghĩ anh ta chuyển sang công ty khác, nhưng hóa ra… Tôi giả vờ chịu xuống lực dây giày, cố gắng nghe thêm. “Ông Tuấn đang bị điều tra, FBI hợp tác cảnh sát Việt Nam. Họ nghi ông ta đứng sau đường dây rửa tiền quốc tế. Hợp đồng lần này là để đổ tội cho thằng Nam, để ông ta thoát.”
Cả thế giới như giảm bớt dưới chân tôi. Hóa ra tôi chỉ là con tốt trong ván cờ của ông Tuấn. Nếu ký, tôi sẽ thành kẻ cầm đầu danh nghĩa, chịu mọi tội lỗi. Nếu từ chối, anh ta có thể tìm cách khác để làm hại tôi. Tôi rời quán phở, đầu óc quay cuồng. Bạn phải làm gì đây?
Chiều đó, tôi quyết định chơi một cờ nước. Tôi ảnh toàn bộ hợp đồng, gửi cho một người bạn làm luật sư và bí mật ghi âm cuộc trò chuyện với ông Tuấn khi ông gọi tôi vào phòng để kết thúc ký đồng. “Nam, cô chậm chậm gì thế? Cơ hội không chờ đợi đâu,” ông ta nói, giọng bắt đầu đẩy. Tôi giả vờ đóng đồng ý, nói rằng sẽ ký vào sáng mai, nhưng trong đầu đã có kế hoạch.
Đêm đó, tôi liên lạc với một nhà báo điều tra mà bạn tôi giới thiệu. Tôi gửi hết bằng chứng: bản hợp đồng, file ghi âm và cả thông tin từ đồng nghiệp. Nhà báo này chị Hà là người nổi tiếng với những bài viết phanh phui tham tham. Chị hứa sẽ chuyển thông tin cho cơ quan điều tra, nhưng cảnh báo tôi: “Anh phải cẩn thận. Những người như ông Tuấn không để yên đâu.”
Cao đến vào buổi sáng hôm sau. Tôi vừa đến công ty thì nhận được tin nhắn từ số lạ: “Mày nghĩ bạn thông minh? Đưa hợp đồng lại, không thì vợ mày sẽ gặp chuyện.” Tôi loạn loạn. Vợ tôi, Linh, là giáo viên tiểu học, đang ở trường. Tôi gọi ngay cho cô ấy, bảo cô ấy về nhà ngoại ngay lập tức mà không thích. Rồi tôi chạy thẳng đến cảnh sát, giao nộp mọi bằng chứng.
Nhưng cú twist bất ngờ xảy ra khi cảnh sát tiết lộ: ông Tuấn không hành động một mình. Người đứng sau đường dây rửa tiền là một nhân vật quyền lực hơn nhiều – bà Lan, giám đốc tài chính của công ty, người luôn phát ra hiền lành và kín tiếng. Hóa ra, ông Tuấn chỉ là con rối, còn bà Lan mới là kẻ chủ mưu. Bà ta đã thao túng mọi thứ, từ đồng giả đến việc buộc tội cho nhân viên. Tin nhắn đe dọa tôi sáng nay cũng xuất phát từ số điện thoại liên quan đến bà Lan.
Cảnh báo nhanh chóng bắt giữ bà Lan và ông Tuấn. Trong cuộc thẩm vấn, ông Tuấn khai rằng ông ta bị ép buộc, rằng bà Lan nắm giữ bí mật về gia đình ông – một đứa con ngoài giá thú mà ông không muốn vợ biết. Tôi bàng hoàng nhận ra, đằng sau vẻ ngoài hào phóng của công ty là một mạng lưới lừa đảo và thao túng. Nhưng điều làm tôi đau nhất là khi đọc được email cuối cùng trong hộp thư của ông Tuấn (được cảnh sát cung cấp): ông ta từng viết cho tôi một lá thư xin lỗi, nhưng chưa gửi. “Nam, tôi không muốn tổn thương cậu. Nhưng tôi không có đơn vị lựa chọn. Tha thứ cho tôi.”
Tôi không biết mình có thể thứ không. Dù ông Tuấn không phải chủ mưu, ông vẫn chọn đưa tôi vào ranh nguy hiểm. Nhưng qua tất cả, tôi nhận ra một điều: lòng trung thành mù quáng có thể dẫn ta đến vực sâu. Tôi và Linh quyết định chuyển nhà, rời thành phố để bắt đầu lại. Hợp đồng đó, dù là cái bẫy, đã dạy tôi cách đối diện với sự thật, dù đau đớn đến đâu.
Bây giờ, mỗi tối ngồi bên Linh, nhìn cô ấy cười, tôi biết mình đã may mắn thoát khỏi bẫy bẫy. Nhưng trong lòng vẫn còn một chút may mắn, cho những kẻ bị cuốn vào vòng xoáy của lòng tham và sự lừa dối. Cuộc đời, hóa ra, không chỉ có trắng và đen, mà là những vùng xám khiếm khuyết.