Nhưng ngay ngày đầu tiên, một chuyện xảy ra khiến tôi bủn rủn tay chân.
Tôi năm nay ngoài 50 tuổi, ở quê quanh năm lam lũ với mảnh ruộng, thi thoảng ai thuê gì thì làm nấy. Thấy mình cũng chẳng có nhiều vốn liếng, nên khi gia đình họ hàng trên thành phố ngỏ ý cần người giúp việc, tôi cũng xuôi theo. Nghĩ bụng “làm cho người nhà vẫn hơn làm cho người lạ”, lại đỡ cảnh bị bóc lột hay coi thường.
Chuyện bắt đầu từ hôm giỗ cụ, cả họ tụ họp đông đủ. Con cháu ăn nói rôm rả, tôi thì quanh quẩn dọn dẹp. Lúc ấy, cháu gái tôi lấy chồng thành phố, gia đình có cơ ngơi hẳn hoi kéo tôi ra một góc, bảo: “Dì lên nhà cháu đi, dì giúp việc cho nhà cháu, lương cháu trả 10 triệu một tháng. Người nhà làm với nhau, coi như dì giúp cháu”.
Nghe vậy tôi cũng xuôi lòng. Bấy lâu nay, trong họ ai cũng quý mến cháu rể, vì tính tình nó thân thiện, có việc gì cũng lăn xả giúp, không hề kênh kiệu. Tôi còn nghĩ cháu gái mình may mắn khi lấy được người chồng như thế. Thế là tôi thu xếp, vài hôm sau khăn gói lên thành phố.
Nhưng ngay ngày đầu tiên, một chuyện xảy ra khiến tôi bủn rủn tay chân.
Chiều hôm ấy, khi chỉ có hai dì cháu trong bếp, cháu gái tôi lẳng lặng đưa cho tôi một phong bì dày cộp. Vừa đặt vào tay tôi, nó vừa nói nhỏ: “Ở đây có 20 triệu, dì cầm lấy. Cháu nhờ dì giúp một việc… Sang làm giúp việc cho nhà bạn thân của cháu ngay tòa nhà đối diện. Dì chỉ cần để ý, quan sát, rồi kể lại cho cháu những gì dì thấy. Nhất là nếu chồng cháu có lui tới…”.
Tôi chết sững. Hóa ra, cháu gái nghi ngờ chồng ngoại tình mà đối tượng lại chính là người bạn thân nhất. Đưa tôi sang đó làm chẳng khác nào cài “tai mắt” để theo dõi, thu thập thông tin.

Ảnh minh họa
Thấy mặt tôi hoang mang nó thở dài giải thích: “Chẳng giấu dì nữa, vợ chồng cháu mâu thuẫn lâu rồi, đang tính chuyện chia tay. Cháu muốn có bằng chứng, để sau này phân chia tài sản không bị thiệt”.
Nghe đến đây, tôi vừa sốc vừa thương. Một gia đình tưởng yên ấm, hóa ra từ lâu đã rạn nứt. Nhưng điều khiến tôi nghẹn nhất là việc cháu gái muốn tôi – một người dì trong họ trở thành công cụ theo dõi, xen vào cuộc hôn nhân đầy mưu tính ấy.
Cầm phong bì trong tay, tôi run rẩy. Hai mươi triệu với tôi không hề nhỏ, bằng cả mấy tháng cày cấy ở quê. Nhưng nếu nhận thì hóa ra tôi đồng lõa, biến mình thành gián điệp trong chính gia đình. Còn nếu từ chối, tôi sợ cháu gái giận, rồi nghĩ tôi thiên vị cho chồng nó.
Đêm ấy, tôi trằn trọc mãi không ngủ. Mỗi lần nghĩ đến ánh mắt cháu rể vẫn ân cần chào hỏi mình trong bữa cơm, lòng tôi lại nặng trĩu. Người đàn ông ấy tốt hay xấu, tôi không rõ. Nhưng rõ ràng cuộc hôn nhân kia đã mất niềm tin, đến mức cháu gái tôi sẵn sàng biến cả người thân thành công cụ.
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm dọn đồ. Nhìn phong bì vẫn nguyên trên bàn, tôi chỉ để lại mảnh giấy: “Dì xin lỗi, dì không làm được. Dì về quê thôi. Chuyện vợ chồng, các cháu tự giải quyết. Đừng kéo người ngoài vào, chỉ thêm rối ren”.
Tôi rời khỏi căn nhà ấy trong lòng nặng trĩu. Chẳng biết quyết định này đúng hay sai, chỉ biết tôi không muốn biến thành kẻ hai mặt trong chính gia đình mình. Đúng là có những thứ không đẹp đẽ như vẻ bề ngoài.
News
Nếu mẹ chấp nhận, vợ chồng con sẽ thuê cho mẹ một phòng nhỏ gần đây. Con lo thuốc thang, ăn uống. Nhưng con không sống chung như trước nữa.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Ngày Cưới Mẹ Chồng Bảo Tôi: “Chuột Sa Chĩnh Gạo”. Ngày Phá Sản Bà Đến Xin, Tôi Bảo: “Gạo Nhà Con Chuột Ăn Hết Rồi!”.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Tôi nghĩ mình là người bị phản bội đau nhất khi chồng đòi ly hôn. Nhưng ngày ra tòa, con gái 7 tuổi mở một đoạn vi//deo, tôi mới hiểu ai mới là người bị t/ổn thư/ơng nhất trong cuộc hôn nhân này…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chồng đòi l;;y hô;;n không chút do dự. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi bất ngờ đứng dậy nói: “Con có thể nói một bí mật mà mẹ con không biết không?” Và khi vi//de/o được phát, cả phòng lặng người…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Tôi gặp chồng và cô thư ký của anh trên máy bay. Tôi im lặng, quay mặt đi. Nhưng khi anh gọi tôi là “vợ” trước mặt cô ta, bí mật hơn 20 năm hôn nhân bắt đầu được phơi bày…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
Trên máy bay, tôi tình cờ thấy chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi giả vờ không quen. Không ngờ anh bưng ba ly rượu bước tới, gọi một tiếng “Vợ à”, và sự thật phía sau khiến cả khoang máy bay ch;;ết lặng…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
End of content
No more pages to load