BÓNG MẸ TRONG ĐÊM MƯA
Mẹ mất mới sáu tháng.
Sáu tháng—một quãng thời gian mà người ta còn chưa quen nổi việc bữa cơm thiếu một người, giường ngủ thiếu hơi ấm, ngôi nhà thiếu tiếng cười. Nhưng bố tôi… ông quen nhanh hơn tôi tưởng.
Nhanh đến mức chỉ đúng sáu tháng sau ngày mẹ mất, ông dắt về một người phụ nữ lạ và một cậu con trai tầm mười tuổi. Ông không thông báo, không chuẩn bị tâm lý, không hỏi ý kiến ai. Chỉ nói một câu ngắn gọn:
“Đây là vợ mới của bố. Tên Thu. Còn đây là con trai của cô ấy—thằng Hào.”
Tôi đứng chết lặng giữa phòng khách, bàn tay vẫn cầm lẵng hoa thắp hương cho mẹ, từng cánh lay ơn rơi xuống nền gạch lạnh ngắt.
Tôi cố nuốt xuống cảm giác nghẹn nơi cổ. “Bố… mới sáu tháng mà bố…”
Bố nheo mắt: “Mẹ con mất rồi, bố không thể ở vậy mãi. Đàn ông cần người chăm sóc. Con không hiểu đâu.”
Tôi nhìn sang người phụ nữ tên Thu ấy. Bà ta đang vuốt vuốt tay thằng Hào, ánh mắt lướt qua tôi với vẻ dò xét, hơn cả là chiến thắng. Như thể vị trí của mẹ tôi trong nhà này đã bị bà cướp được rồi.
1. Sự Xâm Chiếm Lặng Lẽ
Những ngày sau đó, cuộc sống của tôi bị đảo lộn hoàn toàn.
Bố đối xử với tôi ngày càng xa cách. Căn nhà đầy ắp kỷ niệm của mẹ dần biến thành lãnh địa của người đàn bà kia: từ rèm cửa, khăn trải bàn, chén bát… tất cả đều bị thay đổi. Mẹ kế nói một câu, bố làm theo ngay, chẳng thèm bàn bạc với tôi.
Tôi là con ruột, mà bỗng trở thành người thừa.
Tệ hơn nữa, thằng Hào rất hỗn. Nó coi tôi như người giúp việc. Vừa ăn nó vừa khều đũa vào tay tôi, cười đểu: “Chị rửa bát nhanh lên.”
Một lần, tôi quát nó vì đổ sữa lên ảnh mẹ đặt trong phòng thờ. Nó nhăn mặt: “Ảnh người chết thì giữ làm gì cho xui?”
Tôi suýt tát nó, nhưng bố từ dưới nhà chạy lên, nạt một cái vang trời:
“Con hư tại mẹ! Đụng chuyện gì cũng đổ tại nó! Con nít biết gì mà mày nặng lời như thế?”
Tôi chết lặng.
Trong sáu tháng mẹ nằm xuống, tôi và bố chưa từng cãi nhau. Nhưng từ lúc người phụ nữ kia xuất hiện, ông biến thành một người tôi không nhận ra.
Tôi cảm thấy mình đang bị đẩy dần khỏi nhà.
2. Giọt Nước Tràn Ly
Tối hôm đó, khi tôi vừa từ trường về, mẹ kế đang mở tủ của mẹ tôi—cái tủ mà chỉ có mẹ và tôi từng dùng, chứa quần áo, nhật ký, kỷ vật và album ảnh của bà.
Bà ta cầm từng tấm ảnh của mẹ, xem, nhíu mày, rồi vứt vào túi nylon đen.
Tôi lao tới: “Cô làm gì vậy?”
Bà ta nhướng mày, giọng nhạt như nước ốc: “Nhà này phải tươi mới. Giữ hình người cũ lại làm gì? Dọn hết đi.”
Tôi run người: “Đây là đồ của mẹ tôi! Cô không có quyền—”
Bộp!
Cái tát không phải đến từ bà ta—mà từ bố.
Hai má tôi nóng rát. Tôi nhìn bố, hoảng hốt như nhìn một người xa lạ.
“Mày hỗn hào vừa thôi.” – bố nghiến răng. – “Nhà này bây giờ là của vợ chồng bố. Thu muốn dọn dẹp thì dọn.”
“Tại sao… bố lại đối xử như vậy? Mẹ vừa mất sáu tháng! Bố có nghĩ đến mẹ không? Có nghĩ đến con không?”
Bố đập mạnh tay lên bàn: “Tao cấm mày nhắc tới mẹ mày! Bà ấy mất rồi! Mày phải chấp nhận người mới!”
Hai hàng nước mắt tôi rơi, nhưng không phải vì đau—mà vì thất vọng.
Một người từng nâng niu tôi từ bé, sao giờ vô tâm đến vậy?
Tối đó, tôi lặng lẽ lấy lại album ảnh cũ của mẹ từ túi rác, giấu vào phòng. Đó là thứ duy nhất tôi còn giữ được từ mẹ. Những tấm ảnh cũ, những mẩu ký ức, những khoảnh khắc hạnh phúc mà giờ đây không thể nào lặp lại.
Tôi ôm album ảnh, lòng đau đến thắt.
3. Cơn Bão Tối Đen
Bi kịch đến đúng đêm trời mưa gió nhất tháng.
Hơn 11 giờ đêm, tôi đang học thì dưới nhà tiếng cãi nhau vang lên giữa bố và mẹ kế. Chỉ một lát sau, bố xông vào phòng tôi, mặt đỏ gay, hơi men phả ra nồng nặc.
“Thu nói mày hỗn láo. Mày coi thường nó?” – ông gầm lên.
Tôi đứng dậy: “Con không làm gì sai! Con chỉ bảo thằng Hào đừng đổ nước ngọt vào tủ thờ!”
“Ai cho mày quyền dạy con riêng của vợ tao?!”
Tôi nghẹn họng.
Bố chưa bao giờ gọi như thế—”vợ tao”. Nghe nó như hàng trăm nhát dao cứa vào ký ức về mẹ.
“Mày lớn rồi, cãi lời bố hả? Ở trong nhà chỉ gây bất hòa. Thu nói đúng, mày như cái gai trong mắt người ta!”
Nói đến đây, bố thở dài rất sâu, nhưng lại đanh giọng:
“Đi đi. Khuya rồi nhưng đi đi. Tao không muốn nhìn thấy mày nữa.”
Tôi giật mình: “Bố… bố đuổi con giữa đêm sao?”
Ông không nhìn tôi, chỉ mở tủ, quăng cái vali rỗng xuống đất.
“Nhặt vài bộ quần áo rồi đi. Sống được thì sống. Không sống được thì đừng quay về!”
Trên đời, đau nhất không phải bị người lạ đánh, mà là bị người thân—người mình tin tưởng tuyệt đối—đẩy ra đường như rác thải.
Mưa bên ngoài tạt ướt cả hành lang, gió rít qua khe cửa.
Tôi vừa khóc vừa nhét vài bộ đồ vào vali. Trước khi bước ra, mẹ kế ném album ảnh của mẹ vào tay tôi như ném một vật vô giá trị.
“Cầm cái này đi mà ôm quá khứ.”
Bố không hề nhìn tôi.
Tôi bước khỏi nhà, cánh cửa đóng sầm sau lưng.
Lạnh. Trời lạnh run. Tôi kéo vali, ướt sũng từ đầu đến chân. Ký ức về mẹ như cái bóng mờ trước mặt tôi. Tôi ước giá như mẹ còn sống… nhưng người tốt lại hay ra đi sớm.
Tôi đi bộ đến công viên gần đó, chui vào một mái hiên nhỏ để tránh mưa. Không có tiền, không có chỗ để đi, tôi chỉ biết ngồi bó gối, ôm album ảnh vào lòng.
Từng giọt nước mắt hòa lẫn nước mưa.
4. Bí Mật Rơi Ra Từ Quá Khứ
Tôi run rẩy mở album ảnh ra, tìm chút hơi ấm cuối cùng từ mẹ.
Từng trang ảnh ố vàng là từng năm tháng mẹ đã sống, đã cười, đã đau khổ trong ngôi nhà ấy.
Tôi lật đến trang giữa thì một tờ giấy rơi xuống lòng tôi.
Một tờ giấy gấp tư, bị ố nhẹ ở góc. Tôi mở ra.
Đập vào mắt tôi là dòng chữ viết bằng tay của mẹ.
Chữ của mẹ… nét chữ mà tôi đã thuộc lòng từng nét móc, từng đường cong.
“Nếu con đang đọc những dòng này, có nghĩa là mẹ không còn ở bên con nữa.”
Tôi chết lặng.
Tay tôi run đến mức tưởng như xé rách mảnh giấy.
“Mẹ xin lỗi vì đã để con chịu khổ một mình. Có những chuyện mẹ không thể nói khi còn sống.”
Tim tôi đập thình thịch.
“Con phải biết sự thật: bố con đã phản bội mẹ từ nhiều năm trước.”
Tôi há hốc.
“Người phụ nữ tên Thu đó—bà ta từng là nhân tình của bố con. Mẹ phát hiện khi con chỉ mới mười tuổi. Mẹ chịu đựng vì muốn con có gia đình trọn vẹn.”
Mưa bên ngoài như nặng thêm mấy phần.
“Mẹ đã âm thầm thu thập giấy tờ về tài sản—ngôi nhà con đang sống, mảnh đất ngoại ô, sổ tiết kiệm—tất cả đều đứng tên mẹ. Và mẹ để lại cho con.”
Tim tôi như bị bóp chặt.
“Trong bìa sau album ảnh, con sẽ tìm thấy bản di chúc mẹ lập kín trước khi mất. Nếu bố đổi khác, nếu con bị đẩy vào chân tường… hãy dùng nó để bảo vệ mình.”
Nước mắt tôi rơi xuống từng dòng chữ.
“Hãy mạnh mẽ, con gái của mẹ. Mẹ yêu con hơn tất cả.”
Tôi ôm tờ giấy vào ngực, bật khóc như đứa trẻ.
Không chỉ vì nỗi đau.
Không chỉ vì bị đuổi khỏi nhà.
Mà vì mẹ… mẹ đã biết trước. Mẹ đã âm thầm bảo vệ tôi ngay cả khi mẹ không còn trên đời.
Lời mẹ kế nói buổi tối ấy—“dọn sạch đồ người cũ”—bỗng trở thành thứ kinh tởm đôi mắt tôi không thể xóa.
Tôi lật bìa sau album ảnh.
Quả thật, có một phong bì dán kín.
Tôi xé ra.
Bên trong là một bản di chúc công chứng, ghi rõ:
Toàn bộ căn nhà hiện tại
Mảnh đất ngoại ô
Sổ tiết kiệm gần 800 triệu
…đều thuộc về tôi, sau khi mẹ qua đời.
Chữ ký của mẹ. Chữ ký của hai người làm chứng. Con dấu đỏ chót của văn phòng công chứng.
Tôi cứng người.
Nghĩa là—bố tôi, người đang sống trong căn nhà ấy, người vừa đuổi tôi đi… ông không có quyền đuổi tôi.
Tất cả đều là tài sản của mẹ. Giờ là của tôi.
Còn người phụ nữ kia chỉ là kẻ ngoại tình từ nhiều năm trước, từng phá vỡ gia đình tôi từ gốc rễ.
Tôi nắm chặt di chúc.
Lòng tôi không còn run rẩy nữa.
Mà chuyển thành một thứ lạnh lẽo sâu tận đáy tim.
5. Bình Minh Của Một Người Mới
Tôi ngồi dưới mái hiên tới khi mưa tạnh. Mặt trời vừa ló sáng sau dải mây, rọi những tia đầu tiên lên vỉa hè ướt đẫm.
Tôi đứng dậy.
Tôi không còn là đứa trẻ bị bố đuổi ra giữa đêm. Không còn là cô con gái bị xem như vật cản.
Tôi có trong tay sự thật.
Và cả sức mạnh mẹ để lại.
Tôi lau mặt, kéo vali, bước thẳng về nhà.
Cánh cổng lạnh ngắt, ánh đèn trong nhà vẫn sáng. Tôi bấm chuông.
Bố mở cửa, mắt ngạc nhiên rồi đanh lại: “Mày về làm gì? Tao đã—”
Tôi giơ bản di chúc lên.
Bố đứng chết lặng. Mẹ kế từ phía sau bước ra, vừa thấy tờ giấy đỏ dấu, mặt bà tái mét.
“Cái… cái đó… mày lấy ở đâu?!”
Tôi nhìn thẳng vào mắt họ, giọng không còn chút run:
“Trong album ảnh của mẹ. Và từ giờ, hai người không được quyền đụng vào bất cứ thứ gì trong nhà này nữa.”
Bố lắp bắp: “Con… con nghe bố giải thích—”
“Con nghe đủ rồi.” – tôi cắt ngang. – “Con bị đuổi đi giữa đêm, chỉ mang theo vài bộ đồ và kỷ vật của mẹ. Nhưng mẹ đã để lại cho con điều mà bố không thể cướp.”
Tôi đặt di chúc xuống bàn, giọng dứt khoát:
“Bố và… vợ mới của bố có hai ngày để thu dọn đồ. Sau đó mời đi khỏi nhà mẹ con.”
Căn phòng chìm vào im lặng tuyệt đối.
Thằng Hào ló đầu từ phòng bếp, trông hoảng sợ.
Tôi không nhìn chúng nữa.
Tôi đi thẳng vào phòng mẹ, mở cửa sổ, để gió sớm thổi vào. Ánh nắng chiếu lên tấm ảnh mẹ đang cười dịu dàng.
Tôi chạm nhẹ vào khung ảnh, lòng trào lên một sự ấm áp lạ thường.
“Mẹ… con đã đọc hết rồi.”
Tôi thì thầm, như thể mẹ đang đứng trước mặt.
“Con sẽ mạnh mẽ. Như mẹ muốn.”
Bên ngoài, tiếng bố và mẹ kế cãi nhau ầm ĩ.
Trong tôi—là sự bình yên đến lạ.
Tôi biết, từ giây phút đó, cuộc đời tôi đã bước sang một trang khác.
Không còn bị đuổi đi.
Không còn bị bắt nạt.
Không còn cô độc.
Vì ngay cả khi mẹ đã khuất… mẹ vẫn luôn đứng sau lưng tôi, âm thầm bảo vệ.
Và tôi sẽ không bao giờ để ai chà đạp lên điều đó nữa.