Tôi và chị gái hơn kém nhau 3 tuổi, từ nhỏ đã không hợp tính. Chị hay dạy dỗ, bảo ban tôi theo kiểu bề trên, còn tôi thì ghét bị so sánh, nhất là mỗi lần mẹ nói: “Nhìn chị mày mà học hỏi”. Lớn lên, mỗi người một ngả, ai cũng có gia đình riêng, ít đụng chạm, tình cảm chị em nhờ thế mà yên bình.
Mọi chuyện chỉ bắt đầu khi bố mẹ tôi qua đời cách nhau không lâu. Bố để lại căn nhà mặt phố, một mảnh vườn ở quê và ít tiền trong sổ tiết kiệm. Mẹ tôi không kịp trăng trối gì nên tài sản cứ thế để lại cho hai chị em.
Tôi từng nghĩ chia đôi là xong, ai cũng có phần, khỏi lằng nhằng. Nhưng chị tôi lại bảo ngày xưa chị là người ở nhà chăm bố mẹ nhiều hơn nên được phần lớn là hợp lý. Chị nói mảnh đất ở quê không có giá trị, còn căn nhà mặt phố là “của để dành” bố mẹ để lại cho chị, vì chị là con trưởng.
Tôi tức, ngày trước tôi cũng về thăm nom, gửi tiền lo thuốc men, đâu phải tôi bặt vô âm tín? Còn nếu nói là công lao, thì thử hỏi lúc mẹ nằm viện, ai là người trực đêm? Chồng tôi còn lái xe chở mẹ đi bệnh viện mấy lần liền, chị có mặt đâu?

Tôi đem chuyện kể với chồng, tưởng anh sẽ bênh tôi nhưng anh chỉ thở dài rồi bảo: “Chị em ruột, có cái nhà mà căng thẳng như kẻ thù thì được gì. Cứ để chị ấy lấy. Mình sống sao cho nhẹ lòng”.
Tôi nghẹn họng. Nhẹ lòng? Tôi không nhẹ được. Vì đó là thứ bố mẹ tôi để lại, tôi có quyền. Tôi không cần lấy hết, chỉ muốn phần của mình mà thôi. Thế mà chồng tôi cứ đi ra đi vào chẹp miệng: “Tranh giành làm gì, có đáng không, rồi chị em lại từ mặt nhau”.
Đáng hay không thì tôi tự biết, mỗi lần nhìn chị mình thoải mái sống trong căn nhà mặt phố, còn tôi chật vật đi thuê nhà, lòng tôi lại nghẹn đắng, thế mà chị vẫn tranh giành với tôi. Chính chị cũng không có nhiều tình cảm chị em với tôi, tại sao tôi phải nhường? Tôi có nên quyết tâm đòi công bằng, thậm chí kiện ra tòa để nhận được phần của mình không? Nhưng không được chồng ủng hộ khiến tôi cũng nhụt chí, phải làm sao để chồng đồng lòng đây?
News
Nếu mẹ chấp nhận, vợ chồng con sẽ thuê cho mẹ một phòng nhỏ gần đây. Con lo thuốc thang, ăn uống. Nhưng con không sống chung như trước nữa.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Ngày Cưới Mẹ Chồng Bảo Tôi: “Chuột Sa Chĩnh Gạo”. Ngày Phá Sản Bà Đến Xin, Tôi Bảo: “Gạo Nhà Con Chuột Ăn Hết Rồi!”.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Tôi nghĩ mình là người bị phản bội đau nhất khi chồng đòi ly hôn. Nhưng ngày ra tòa, con gái 7 tuổi mở một đoạn vi//deo, tôi mới hiểu ai mới là người bị t/ổn thư/ơng nhất trong cuộc hôn nhân này…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chồng đòi l;;y hô;;n không chút do dự. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi bất ngờ đứng dậy nói: “Con có thể nói một bí mật mà mẹ con không biết không?” Và khi vi//de/o được phát, cả phòng lặng người…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Tôi gặp chồng và cô thư ký của anh trên máy bay. Tôi im lặng, quay mặt đi. Nhưng khi anh gọi tôi là “vợ” trước mặt cô ta, bí mật hơn 20 năm hôn nhân bắt đầu được phơi bày…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
Trên máy bay, tôi tình cờ thấy chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi giả vờ không quen. Không ngờ anh bưng ba ly rượu bước tới, gọi một tiếng “Vợ à”, và sự thật phía sau khiến cả khoang máy bay ch;;ết lặng…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
End of content
No more pages to load