Tôi, Hạnh, 28 tuổi, sinh ra trong một gia đình nghèo ở miền quê Đồng Tháp. Nhà có bốn chị em, tôi là út, từ nhỏ đã quen cảnh chạy ăn từng bữa. Chị họ tôi, chị Mai, lấy chồng Hàn Quốc, về quê với nhà lầu xe hơi, vàng đeo đầy tay. Mỗi lần chị về, cả làng xôn xao, ai cũng bảo chị đổi đời. Chị kéo tôi ra góc nhà, thì thầm, “Hạnh, lấy chồng Hàn đi. Đời mày sẽ khác. Chị giới thiệu cho, đảm bảo ngon lành!” Tôi ngập ngừng, nhưng nhìn chị lộng lẫy, lòng tôi dao động. Ai chẳng muốn thoát nghèo?
Chị Mai kết nối tôi với một công ty môi giới. Qua vài lần video call, tôi gặp Min-ho, 45 tuổi, làm kỹ sư ở Seoul. Anh ta lịch sự, nói tiếng Việt bập bẹ, hứa sẽ cho tôi cuộc sống sung túc. Sau ba tháng trò chuyện, anh ta cầu hôn. Tôi đồng ý, không phải vì yêu, mà vì giấc mơ “đổi đời” chị Mai vẽ ra. Mẹ tôi khóc, bảo, “Con đi xa, mẹ lo.” Nhưng tôi gạt đi, “Mẹ ơi, con sẽ gửi tiền về xây nhà cho mẹ!”
Ngày cưới ở quê, tôi như công chúa. Min-ho gửi về 10 cây vàng, tôi đeo kín cổ, kín tay. Cả làng trầm trồ, khen tôi tốt số. Chị Mai cười tươi, “Thấy chưa, chị nói đâu có sai!” Min-ho bay về Việt Nam, tổ chức đám cưới linh đình. Anh ta cười hiền, nắm tay tôi trước bàn thờ, hứa sẽ chăm sóc tôi cả đời. Tôi nhìn anh, lòng nửa vui nửa lo, nhưng nghĩ, “Chắc mình may mắn thật.”
Đêm tân hôn, nhà hàng tiệc cưới xong, chúng tôi về khách sạn sang trọng ở Sài Gòn trước khi bay sang Hàn. Tôi hồi hộp, tim đập thình thịch. Min-ho tắm xong, mặc áo choàng, ngồi trên giường, bảo tôi, “Em nghỉ đi, anh mệt rồi.” Tôi gật đầu, kéo tấm chăn lên, chuẩn bị nằm xuống. Nhưng vừa lật chăn, tôi chết sững. Dưới lớp chăn là một tập ảnh, rơi ra từ túi đồ của Min-ho. Những bức ảnh chụp anh ta với một người phụ nữ khác, ôm ấp tình tứ, có cả ảnh cưới. Tôi run rẩy, cầm tấm ảnh lên xem kỹ. Người phụ nữ đó… là chị Mai.
Tôi vùng dậy, hét lên, “Đây là gì?!” Min-ho hoảng loạn, lắp bắp, “Hạnh, anh… anh giải thích sau!” Nhưng tôi không nghe, tim như vỡ vụn. Tôi lao ra khỏi phòng, chân trần chạy dọc hành lang khách sạn, nước mắt giàn giụa. Hóa ra, Min-ho đã có vợ – chị Mai. Chị ấy lừa tôi, đẩy tôi vào cuộc hôn nhân giả để giữ chồng mình ở Hàn Quốc, vì chị không muốn rời Việt Nam, nơi chị đang sống sung sướng nhờ tiền Min-ho gửi về.
Tôi gọi điện cho mẹ, khóc nức nở, kể hết sự thật. Mẹ chỉ lặng lẽ nói, “Về với mẹ, con.” Tôi bắt xe về quê ngay trong đêm, bỏ lại vàng bạc, váy cưới, và giấc mơ đổi đời. Sáng hôm sau, chị Mai gọi, giọng ngọt ngào như không có chuyện gì, “Hạnh, hiểu lầm thôi, nghe chị giải thích!” Tôi tắt máy, không muốn nghe thêm lời nào.
Về đến nhà, mẹ ôm tôi, không trách móc. Tôi kể lại mọi chuyện, mẹ chỉ thở dài, “Người ta tham vàng, nhưng con ơi, hạnh phúc không mua được bằng tiền.” Tôi gật đầu, lòng đau như cắt, nhưng cũng nhẹ nhõm. Tôi xóa số chị Mai, quyết định làm lại từ đầu. Giấc mơ đổi đời tan vỡ, nhưng tôi nhận ra, gia đình, lòng tự trọng, mới là thứ đáng giá nhất.
Min-ho sau đó gửi tin nhắn xin lỗi, nói anh ta bị chị Mai ép vào kế hoạch này để giữ visa ở Việt Nam. Nhưng tôi không quan tâm nữa. Tôi quay lại làm việc, mở một tiệm may nhỏ ở quê, sống bình dị bên mẹ. Chị Mai không còn về làng nữa, nghe đâu đã chuyển lên thành phố, sống lặng lẽ. Còn tôi, dù nghèo, nhưng mỗi ngày đều thấy lòng mình nhẹ nhàng. Hóa ra, đôi khi, chạy trốn khỏi một giấc mơ lại là cách để tìm thấy chính mình.
News
Nếu mẹ chấp nhận, vợ chồng con sẽ thuê cho mẹ một phòng nhỏ gần đây. Con lo thuốc thang, ăn uống. Nhưng con không sống chung như trước nữa.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Ngày Cưới Mẹ Chồng Bảo Tôi: “Chuột Sa Chĩnh Gạo”. Ngày Phá Sản Bà Đến Xin, Tôi Bảo: “Gạo Nhà Con Chuột Ăn Hết Rồi!”.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Tôi nghĩ mình là người bị phản bội đau nhất khi chồng đòi ly hôn. Nhưng ngày ra tòa, con gái 7 tuổi mở một đoạn vi//deo, tôi mới hiểu ai mới là người bị t/ổn thư/ơng nhất trong cuộc hôn nhân này…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chồng đòi l;;y hô;;n không chút do dự. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi bất ngờ đứng dậy nói: “Con có thể nói một bí mật mà mẹ con không biết không?” Và khi vi//de/o được phát, cả phòng lặng người…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Tôi gặp chồng và cô thư ký của anh trên máy bay. Tôi im lặng, quay mặt đi. Nhưng khi anh gọi tôi là “vợ” trước mặt cô ta, bí mật hơn 20 năm hôn nhân bắt đầu được phơi bày…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
Trên máy bay, tôi tình cờ thấy chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi giả vờ không quen. Không ngờ anh bưng ba ly rượu bước tới, gọi một tiếng “Vợ à”, và sự thật phía sau khiến cả khoang máy bay ch;;ết lặng…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
End of content
No more pages to load