Tôi có một công việc tạm gọi là ổn định, trước khi kết hôn thì cũng đã mua được một căn hộ chung cư nho nhỏ bằng chính tiền tiết kiệm của mình. Chuyện mua nhà là kế hoạch dài hơi từ khi tôi còn độc thân. Tôi muốn cưới chồng về thì sẽ ra ở riêng, không phải vì tôi ghét mẹ chồng hay sợ cảnh làm dâu, mà chỉ đơn giản là tôi muốn có một không gian riêng, một cuộc sống độc lập, tự làm chủ những điều nhỏ nhất trong mái ấm của mình.
Chồng tôi là người khá thoải mái. Ngay từ lúc mới yêu, tôi đã nói rõ quan điểm về chuyện sống riêng và anh gật đầu rất nhanh. Cũng không trách được, lúc đó hai đứa còn đang chìm trong yêu đương, cái gì cũng dễ chấp nhận. Mỗi lần tôi lỡ lời nhắc chuyện tương lai, kiểu như: “Mai mốt ở nhà riêng em sẽ nấu ăn, anh phải rửa chén đó nha”, anh đều cười hiền: “Ừ, mình chia nhau mà làm”, mọi thứ tưởng như rất thuận, mãi cho tới hôm cưới.
Đám cưới được tổ chức ở nhà hàng, theo đúng ý mẹ chồng, mâm quả, nghi thức, khách khứa, mọi thứ đều do bà sắp xếp. Tôi không có ý kiến gì, chỉ mong xong xuôi để còn dọn về căn hộ nhỏ của mình, nơi đã được tôi dọn dẹp, trang trí kỹ càng, thậm chí đã sắm sẵn cả đôi dép tổ ong cho hai vợ chồng.
Nhưng đến màn trao của hồi môn, quà tặng cho dâu rể, mẹ chồng cầm chiếc hộp nhung đỏ lên, mở ra, bên trong là 3 chiếc kiềng vàng rất to. Bà cất giọng sang sảng khiến tất cả khách khứa đều im lặng lắng nghe.
“Của hồi môn mẹ tặng con dâu, 3 cây vàng, không nhiều nhưng là tấm lòng, từ nay con về nhà bố mẹ sống sẽ như con gái trong nhà, sau này cùng chồng chăm sóc bố mẹ lúc tuổi già”.

Ảnh minh họa
Tôi nghe mà lặng cả người, liếc sang chồng, anh không nói gì, chỉ cười rất tươi như thể tự hào vì mẹ cho con dâu nhiều vàng đến thế. Điều này chứng tỏ anh không hề nói với bố mẹ chuyện chúng tôi muốn ở riêng, hoặc có thể anh đã nói nên mẹ chồng muốn thừa dịp đám cưới để tuyên bố như vậy, ép tôi phải sống chung.
Tôi cố gắng cười, cúi đầu để mẹ chồng đeo từng chiếc kiềng như những chiếc gông vào cổ bởi tôi biết nếu tôi từ chối bây giờ thì cuộc hôn nhân này sẽ tan nát ngay lập tức.
Chúng tôi không về nhà riêng như kế hoạch. Mẹ chồng nói: “Ở với mẹ vài năm cho biết nếp nhà nếp cửa, sau này muốn ra sao thì tính sau”. Vài năm là bao lâu? 5 năm, 10 năm, hay cho đến khi ông bà không còn?
Đêm đó, tôi ngủ lại nhà chồng, tôi trách chồng không nói với bố mẹ, không thuyết phục bố mẹ về kế hoạch của chúng tôi. Nhưng chồng giận dỗi nói: “Anh bảo bố mẹ rồi, nhưng mẹ anh nói đúng, anh cả đã ra ở riêng, còn mỗi anh mà cũng ở riêng nốt thì ai lo cho bố mẹ? Mình ở chung vài năm, không hợp thì chuyển ra ngoài, em không tính chuyện mình sinh đẻ thì có ông bà hỗ trợ à, mẹ anh còn khỏe, còn chăm cháu cho được”.
Tôi nhìn trần nhà, nghe tiếng thở đều đều của chồng mà thấy lòng mình trống rỗng. Hóa ra một lời hứa giữa hai người yêu nhau lại mỏng manh đến thế. Hóa ra tôi là người duy nhất mang theo hy vọng về một cuộc sống riêng, còn anh thì chỉ coi đó là một phương án có thì tốt, không có cũng chẳng sao.
Mẹ chồng và con dâu nếu không hợp nhau thì rất dễ nảy sinh mâu thuẫn, đến lúc ghét nhau rồi thì làm gì cũng không vừa mắt, tính tôi ương ngạnh, thật sự khó mà hòa hợp được với bố mẹ chồng, tôi có nên nhất quyết xin ra ở riêng sớm để tránh mâu thuẫn sau này không?
News
Nếu mẹ chấp nhận, vợ chồng con sẽ thuê cho mẹ một phòng nhỏ gần đây. Con lo thuốc thang, ăn uống. Nhưng con không sống chung như trước nữa.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Ngày Cưới Mẹ Chồng Bảo Tôi: “Chuột Sa Chĩnh Gạo”. Ngày Phá Sản Bà Đến Xin, Tôi Bảo: “Gạo Nhà Con Chuột Ăn Hết Rồi!”.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Tôi nghĩ mình là người bị phản bội đau nhất khi chồng đòi ly hôn. Nhưng ngày ra tòa, con gái 7 tuổi mở một đoạn vi//deo, tôi mới hiểu ai mới là người bị t/ổn thư/ơng nhất trong cuộc hôn nhân này…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chồng đòi l;;y hô;;n không chút do dự. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi bất ngờ đứng dậy nói: “Con có thể nói một bí mật mà mẹ con không biết không?” Và khi vi//de/o được phát, cả phòng lặng người…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Tôi gặp chồng và cô thư ký của anh trên máy bay. Tôi im lặng, quay mặt đi. Nhưng khi anh gọi tôi là “vợ” trước mặt cô ta, bí mật hơn 20 năm hôn nhân bắt đầu được phơi bày…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
Trên máy bay, tôi tình cờ thấy chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi giả vờ không quen. Không ngờ anh bưng ba ly rượu bước tới, gọi một tiếng “Vợ à”, và sự thật phía sau khiến cả khoang máy bay ch;;ết lặng…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
End of content
No more pages to load