KHI TÔI SINH CON, NGƯỜI BÁC SĨ ĐỠ ĐẺ LẠI LÀ CHỒNG CŨ
1. Cơn đau chuyển dạ và khoảnh khắc định mệnh
Tôi vỡ ối lúc 2 giờ sáng. Trời mùa đông lạnh thấu xương, cái lạnh len vào từng đầu ngón tay, khiến tôi run rẩy không chỉ vì đau mà vì sợ. Chồng tôi – Dũng – quýnh quáng bế tôi xuống xe, miệng không ngừng lẩm bẩm:
“Cố lên em, cố lên… bác sĩ đặt lịch rồi, chỉ cần vào là người ta làm ngay.”
Bàn tay anh ấm, nhưng lòng tôi lạnh. Tôi không biết vì sao, suốt từ lúc mang thai, tôi luôn cảm thấy một điều gì đó bất an mà không gọi tên được.
Đưa vào phòng sinh, các y tá vội vàng đẩy tôi lên giường, kiểm tra chỉ số, đặt thiết bị theo dõi. Tôi nghe người ta nói:
“Bác sĩ trực hôm nay là bác sĩ Minh. Tay nghề cao lắm, chị cứ yên tâm.”
Minh? Cái tên ấy khiến cả người tôi sững lại.
Không lẽ trùng hợp thế?
Không thể nào… Minh là chồng cũ của tôi, người tôi đã ly hôn gần bốn năm trước, và cũng là người tôi từng tin rằng… sẽ cùng tôi đi hết đời.
Tôi muốn hỏi lại, nhưng cơn đau co thắt kéo tôi trở lại, mạnh đến nỗi chẳng thể mở miệng.
Cánh cửa phòng sinh bật mở.
Tiếng bước chân quen thuộc. Thẳng, vững, và dứt khoát.
Tôi gần như bật dậy khỏi giường khi thấy gương mặt ấy — dù có khẩu trang nhưng đôi mắt… tôi không thể nào quên.
Những đường nét quen thuộc đến đau lòng.
Ánh nhìn bình thản nhưng ẩn giấu thứ cảm xúc khó diễn tả.

Bác sĩ Minh.
Người đàn ông từng là tất cả của tôi.
Một khoảnh khắc dài như ngưng đọng. Mắt tôi trợn lên, tim như muốn nổ tung khỏi ngực.
Tôi hét lớn:
“Tôi không cần anh! Đổi bác sĩ khác! Đổi ngay!”
Cả phòng sinh giật mình. Y tá hoảng hốt nhìn tôi rồi nhìn bác sĩ Minh.
Anh đứng im, đôi mắt hơi chớp lại—vẫn cái bình tĩnh lạnh lùng mà tôi từng ghét cay ghét đắng.
“Bệnh nhân kích động,” một y tá thì thầm.
“Có nên đổi không bác sĩ?”
Minh không trả lời ngay. Anh nhìn tôi vài giây, ánh mắt không giận dữ, không trách móc… chỉ có một thứ: buồn.
“Được,” anh nói khẽ. “Nếu bệnh nhân không muốn, tôi sẽ rời ca.”
Tim tôi lại đau một kiểu khác, không phải vì co thắt mà vì câu nói ấy. Bé con trong bụng như cũng cảm nhận được hỗn độn trong lòng mẹ, đạp mạnh một cái khiến tôi đau đến bật tiếng rên.
Minh quay đi.
Tôi tưởng thế là xong.
Nhưng số phận hình như thích trêu ngươi tôi…
Chỉ 10 phút sau, cơn đau chuyển dạ lên đến đỉnh điểm. Nhịp tim em bé giảm đột ngột. Y tá hoảng hốt lao ra gọi bác sĩ chính.
Mà bác sĩ chính… là Minh.
Anh lao vào như chưa từng rời đi.
“Đầu trẻ bị xoay ngược! Cổ tử cung mở chậm! Nếu chậm vài phút là nguy hiểm cả mẹ lẫn con!”
Tôi không còn sức hét nữa. Chỉ biết nhìn anh trong ánh đèn trắng chói loà.
“Anh… anh đừng…” Tôi thở dốc.
“Im nào,” Minh nói nhỏ. “Hít sâu. Anh ở đây rồi.”
Trời đất ơi… vì sao sau ngần ấy năm, câu nói ấy vẫn khiến tim tôi đau như ngày đầu chia tay?
2. Quá khứ mở lại đúng lúc đau nhất
Tôi và Minh quen nhau từ năm nhất đại học. Anh học Y, tôi học Kinh tế. Anh cao, ít nói, sống trách nhiệm đến mức có lúc khô khan. Nhưng tôi lại thích cái yên tĩnh ấy. Chúng tôi yêu nhau sáu năm, cưới nhau năm thứ bảy.
Nhưng hôn nhân không giống tình yêu.
Nó đầy chật vật.
Minh đi trực triền miên, một tuần chỉ gặp tôi vài lần. Mỗi lần về tới nhà, anh chỉ nằm vật ra ngủ. Tôi cô đơn ngay trong chính căn nhà mình.
Cãi nhau liên tục.
Lạnh nhạt.
Xa cách.
Và rồi… ly hôn.
Ngày ký giấy, Minh chỉ nói:
“Anh xin lỗi.”
Tôi cười nhạt:
“Xin lỗi không thay đổi được gì.”
Chúng tôi rẽ hai hướng. Không liên lạc. Không gặp gỡ. Không chúc nhau hạnh phúc.
Tôi tưởng mối liên hệ cuối cùng đã chấm dứt.
Vậy mà giờ đây, trong phòng sinh này, người đang giữ tính mạng tôi và con tôi… lại là anh.
3. Cuộc sinh tử trong 23 phút
“Người nhà đâu? Gọi vào ký giấy mổ cấp cứu!”
Một y tá hét lên.
Dũng — chồng hiện tại của tôi — lao vào.
Gương mặt anh tái mét:
“Sao thế bác sĩ?”
Minh đáp không nhìn anh:
“Tim thai giảm, cần chỉ định mổ ngay.”
Dũng hốt hoảng:
“Vâng… vâng… ký luôn! Cứu vợ con tôi!”
Minh quay sang tôi:
“Anh sẽ mổ cho em. Có được không?”
Tôi nghẹn lại.
Tại sao anh phải hỏi?
Tại sao ánh mắt ấy lại dịu dàng đến thế?
Sao số phận cứ đẩy chúng tôi vào những tình cảnh dở khóc dở cười thế này?
Tôi cắn môi, nhắm mắt:
“Anh… cứ làm đi.”
Minh gật đầu, ra lệnh hàng loạt, nhanh và chắc như một vị tướng trên chiến trường.
Tôi nghe tiếng kéo, tiếng máy đo nhịp tim, tiếng y tá hối hả. Tất cả hòa vào nhau tạo thành hỗn loạn.
Rồi ca mổ bắt đầu.
Tôi rơi vào trạng thái mơ màng bởi thuốc tê. Nhưng tôi nghe rõ từng câu của Minh:
“Dừng lại! Khoan… dây rốn quấn cổ hai vòng!”
Trái tim tôi muốn vỡ tung.
Minh thở gấp, tay không ngừng làm việc.
“Cẩn thận… kéo nhẹ…”
Vài giây sau — nghe tiếng trẻ con cất tiếng khóc.
Tiếng khóc vang dội, trong trẻo, mạnh mẽ.
Tất cả đều thở phào.
Tôi bật khóc.
Không kìm được.
Minh bế đứa bé lại gần tôi.
“Nặng 3.3kg. Bé khoẻ.”
Giọng anh hơi run.
Đúng vậy, run.
Lần đầu tiên tôi thấy anh như thế.
Tôi muốn chạm vào má con, nhưng tay yếu đến không nhấc nổi.
Minh cúi xuống, thì thầm:
“Em giỏi lắm… Anh chúc mừng.”
Tôi không dám nhìn sâu vào mắt anh.
Tôi sợ những cảm xúc bị chôn sâu sẽ ùa lên.
Và đúng vậy — chúng ùa thật.
4. Hậu phẫu và bí mật bị phơi bày
Dũng được phép vào phòng khi tôi được đưa ra phòng hồi sức.
Anh nắm tay tôi:
“Em ổn rồi… may quá.”
Tôi cố mỉm cười. Nhưng bên trong tôi hỗn loạn.
Minh… cứu tôi.
Minh… mổ cho tôi.
Minh… đã thấy con tôi trước cả tôi.
Cảm giác gì đây?
Tôi không biết nữa.
Ngày hôm sau, Minh ghé thăm. Không phải vì riêng tôi mà vì trách nhiệm bác sĩ. Anh kiểm tra vết mổ, hỏi tình trạng đau, nhắc lịch theo dõi.
Nhưng khi sắp rời đi, anh đứng khựng lại.
“Con… giống em.”
Anh nói nhỏ.
Tôi im lặng.
Gượng gạo.
“Cảm ơn anh.”
“Tôi làm vì bệnh nhân, không phải vì… chuyện cũ.”
Tôi gật đầu, lòng rối bời.
Nhưng khi Minh vừa quay đi, Dũng bước vào — và nhìn thấy tất cả.
Anh hỏi:
“Đó là… chồng cũ của em?”
Tôi giật mình.
“Sao anh biết?”
“Anh nghe y tá nói. Cả bệnh viện chỉ có một bác sĩ Minh từng ly hôn.”
Không khí đặc quánh.
Dũng nhìn tôi, ánh mắt lạ lùng:
“Anh ta… vẫn còn tình cảm với em?”
Tôi hít một hơi dài:
“Không. Chúng em hết rồi. Chỉ là trùng hợp.”
Dũng nắm tay tôi, nhưng lực hơi mạnh quá mức:
“Vậy tốt.”
Tôi thoáng rùng mình.
5. Sự thật mà tôi không ngờ—và lời tạm biệt cuối cùng
Chiều hôm đó, một cô y tá lớn tuổi thì thầm với tôi:
“Em biết không? Khi mổ cho em, bác sĩ Minh căng thẳng lắm. Bình thường anh ấy rất bình tĩnh… nhưng hôm nay anh ấy run tay.”
Tôi bàng hoàng:
“Vì sao ạ?”
Cô cười buồn:
“Vì tình cũ mà không dứt được.”
Tôi như bị ai đó bóp tim.
Tối hôm ấy, tôi xin phép ra hành lang đi lại cho mau hồi phục. Và tôi thấy Minh đang đứng ở góc cầu thang, nhìn hồ nước trước bệnh viện.
Anh quay lại khi nghe tiếng chân tôi.
“Em vẫn yếu, ra đây làm gì?”
“Em muốn nói chuyện.”
Anh im lặng vài giây rồi gật đầu.
Chúng tôi đứng cạnh nhau — không còn là vợ chồng, không còn là người yêu, chỉ là hai người từng yêu sâu đậm đến đau lòng.
Tôi mở lời trước:
“Hôm qua… cảm ơn anh.”
“Không cần…”
Anh nhìn xa xăm.
“Nếu hôm đó… anh đừng quá bận rộn, nếu anh biết cách cân bằng… có lẽ mọi thứ đã khác.”
Tôi sững lại.
Minh thở dài:
“Anh không trách em. Ly hôn là lỗi của anh. Nhưng biết em hạnh phúc bên người mới, anh… cũng mừng.”
Tôi thấy mắt mình cay xè.
“Minh…” tôi thì thầm.
“Quá khứ đã qua rồi.”
Anh gật đầu.
“Ừ. Qua rồi.”
Nhưng giọng anh… không giống người buông được.
Một cơn gió thoảng qua. Lạnh và buồn.
Cuối cùng, Minh nói câu mà có lẽ anh đã giữ trong lòng rất lâu:
“Chúc em hạnh phúc. Thật sự.”
Lần này, tôi không nói “cảm ơn”.
Tôi chỉ gật đầu — vì nếu mở miệng, tôi sẽ khóc.
Minh quay đi.
Bóng lưng anh cao lớn, mạnh mẽ nhưng lặng lẽ đến nao lòng.
Đó là lần cuối tôi gặp lại anh.
Sau hôm ấy, anh xin chuyển khoa.
Rồi chuyển bệnh viện.
Rồi đi nước ngoài tu nghiệp.
Không một lời báo trước.
6. Nhiều năm sau — đoạn kết không ngờ
Năm con trai tôi tròn ba tuổi, tôi tình cờ gặp một người bạn cũ của Minh.
Cô ấy bảo:
“Minh giờ là bác sĩ sản khoa giỏi ở Singapore. Anh ấy không lấy vợ. Nhưng anh ấy có treo một bức ảnh… ảnh đứa bé anh ấy từng mổ bắt. Bảo rằng đó là ca đặc biệt nhất đời anh.”
Tôi đứng lặng.
Tôi biết đứa bé đó là ai — là con tôi.
Đứa trẻ mà anh đã mang ra khỏi bụng tôi, bằng chính đôi tay run rẩy ấy.
Tôi hỏi:
“Sao anh ấy không tháo ảnh xuống?”
Cô bạn đáp:
“Minh nói… nhờ bức ảnh đó, anh ấy nhớ rằng mình từng yêu ai nhất, và đã đánh mất người đó thế nào. Nó nhắc anh phải sống tử tế hơn, hết lòng với từng sản phụ hơn.”
Tôi cười, mà nước mắt rơi.
Cuối cùng, tôi hiểu —
tình yêu không phải lúc nào cũng là ở bên nhau.
Có khi… nó là việc người ta chọn đứng phía sau, âm thầm chúc phúc.
Và ca sinh ấy…
Dù đầy hoảng loạn, đau đớn và bất ngờ…
lại trở thành khoảnh khắc mà cả đời tôi không thể quên.
Vì trong giây phút sinh tử, người cứu mẹ con tôi…
chính là người từng làm tôi yêu khắc cốt ghi tâm.
Một cái kết không trọn vẹn, nhưng đẹp theo cách của riêng nó.