MỞ KÉT LẤY VÀNG BÁN CHỮA BỆNH CHO CHA, VỢ CHỒNG TÔI BÀNG HOÀNG PHÁT HIỆN HAI CÂY VÀNG ĐỂ DÀNH CẢ ĐỜI ĐÃ “KHÔNG CÁNH MÀ BAY”, VÀ SỰ THẬT ĐAU LÒNG PHƠI BÀY SAU CÁNH CỬA NHÀ TƯỞNG NHƯ YÊN ẤM
Buổi sáng hôm đó, trời âm u như có điều gì báo trước.
Tôi vừa pha xong ấm trà thì nhận được cuộc gọi từ bệnh viện huyện.
– “Anh Ba à, tình trạng của bác trai chuyển nặng. Gia đình nên thu xếp lên sớm.”
Tay tôi run lên, chiếc tách suýt rơi khỏi bàn. Cha tôi – ông Ba Lương – đã nằm viện hơn nửa tháng nay vì tai biến nhẹ, tưởng chừng đã qua cơn nguy kịch, vậy mà giờ lại…
Tôi vội gọi vợ.
– “Mình ơi, chắc phải bán vàng thôi…”
Ở đầu dây bên kia, Hạnh – vợ tôi – im lặng rất lâu rồi mới khẽ đáp:
– “Ừ… để em về mở két.”
Hai cây vàng đó là cả một đời tích góp của vợ chồng tôi. Tiền mừng cưới, tiền bán con bò cuối cùng của mẹ tôi trước khi mất, tiền đi phụ hồ, chạy xe ôm, tiền Hạnh bán từng mớ rau ngoài chợ… Mỗi chỉ vàng đều thấm mồ hôi và nước mắt.
Chúng tôi mua két sắt cách đây sáu năm, loại có khóa số điện tử. Mật khẩu chỉ có hai vợ chồng biết.
Không ai khác.
Tôi đạp xe như bay về nhà. Trong đầu đã tính toán: bán một cây trước, giữ lại một cây phòng thân. Cha khỏi bệnh rồi, mình lại làm lụng tích góp sau…
Nhưng khi Hạnh tra mật khẩu, cánh cửa két bật mở ra, cả hai chúng tôi cùng chết lặng.
Két trống trơn.
Hai cây vàng đã “không cánh mà bay”.
Không còn một sợi chỉ.

1. CÁI KÉT TRỐNG RỖNG
Hạnh ngồi phịch xuống nền nhà, mặt tái mét.
– “Anh… em thề là chưa bao giờ mở két ngoài những lần mình cùng mở…”
Tôi cũng choáng váng không kém.
Két không hề có dấu hiệu bị cạy. Mật khẩu không đổi. Vậy thì chỉ có một khả năng duy nhất: người lấy vàng biết mật khẩu.
Nhưng ngoài hai vợ chồng tôi… thì còn ai?
Trong đầu tôi vụt hiện lên hình ảnh của em trai – Tín.
Tín vừa ly hôn, bế đứa con gái năm tuổi về ở nhờ nhà tôi gần một tháng nay. Nó ngủ ở phòng trong, ngay sát chỗ đặt két.
Tôi nhìn sang Hạnh. Cô cũng đang nhìn tôi, ánh mắt đầy lo lắng.
– “Anh… đừng nghĩ bậy… nhưng em cũng thấy nghi…”
Tôi thở dài, tim nặng trĩu. Tôi không muốn nghi ngờ ruột thịt, nhưng sự thật quá rõ ràng.
Tín từng hỏi tôi mượn tiền, tôi chưa kịp trả lời thì nó im lặng. Nó cũng từng tò mò hỏi tôi về két sắt.
Lúc đó tôi chủ quan, còn đùa:
– “Có gì đâu, mật khẩu là ngày cưới của anh chị.”
Giờ nghĩ lại, tim tôi thắt lại.
2. NGƯỜI EM TRAI VÀ NHỮNG DẤU HIỆU KHẢ NGHI
Buổi tối, Tín đi nhậu về, mặt đỏ gay, vừa vào nhà đã hỏi:
– “Anh Ba, nghe nói ba trở nặng hả?”
Tôi nhìn thẳng vào nó.
– “Ừ. Nên anh phải bán vàng.”
Tín sững lại một nhịp.
– “Vàng…?”
– “Ừ. Hai cây trong két.”
Nó cúi mặt rất nhanh.
– “À… vậy hả…”
Tim tôi đập thình thịch. Tôi hỏi thẳng:
– “Tín, em có động tới két không?”
Nó ngẩng lên, giật mình:
– “Không! Em đâu có biết mật khẩu…”
Hạnh đứng sau tôi, tay nắm chặt tà áo.
– “Nhưng… em từng hỏi anh về mật khẩu mà…” – tôi nói chậm rãi.
Tín lắp bắp:
– “Em hỏi cho biết thôi… em… em không có lấy…”
Nhưng ánh mắt nó tránh né.
Đêm đó, tôi không ngủ được. Trong đầu cứ hiện lên hình ảnh cha nằm thoi thóp trên giường bệnh, còn hai cây vàng – cả gia tài – thì biến mất.
Tôi không muốn tin, nhưng linh cảm người anh trai trong tôi mách bảo: Tín có liên quan.
3. SỰ THẬT DẦN LỘ DIỆN
Sáng hôm sau, tôi quyết định xuống tiệm vàng quen.
Bà chủ tiệm nhìn tôi, khẽ thở dài:
– “Cậu Ba tới tìm vàng phải không?”
Tim tôi rơi xuống tận đáy.
– “Cô… cô nói sao?”
– “Hôm kia có một cậu thanh niên giống em trai cậu, mang hai cây vàng tới bán. Bảo là vàng của gia đình, cần tiền gấp…”
Tôi như bị ai tạt một gáo nước lạnh.
– “Cô còn nhớ mặt không?”
– “Nhớ chứ. Tui còn thấy lạ vì cậu đó cứ nhìn trước ngó sau…”
Tôi lảo đảo bước ra khỏi tiệm vàng. Tai ù đi. Mọi nghi ngờ đã thành sự thật.
4. LỜI THÚ NHẬN MUỘN MÀNG
Tối đó, tôi gọi Tín ra nói chuyện.
– “Em đã bán hai cây vàng rồi, đúng không?”
Nó cúi đầu rất lâu, rồi bật khóc:
– “Anh… em xin lỗi…”
Nó kể rằng sau ly hôn, nó nợ nần, còn bị người ta đòi xiết nhà. Trong lúc túng quẫn, nó nhớ tới két vàng của anh chị. Nó thử nhập mật khẩu ngày cưới – và két mở ra.
– “Em chỉ định mượn tạm, rồi sẽ trả lại… nhưng bán xong, tiền đi hết…”
Tôi đứng lặng, tim như bị xé làm đôi.
Hạnh bật khóc nức nở.
– “Đó là tiền chữa bệnh cho ba… là cả đời của tụi chị…”
Tín quỳ xuống:
– “Anh chị tha cho em… em sai rồi…”
5. SỰ LỰA CHỌN ĐAU LÒNG
Tôi phải bán chiếc xe máy duy nhất, vay thêm bà con, mới gom đủ tiền đưa cha lên tuyến trên điều trị.
Còn Tín… tôi không báo công an. Tôi cho nó một tháng để rời khỏi nhà và tự chịu trách nhiệm với cuộc đời mình.
Trước khi đi, nó quỳ xuống lạy tôi:
– “Anh Ba, cả đời này em không quên ơn anh chị…”
Tôi chỉ quay mặt đi.
Có những vết thương không chảy máu, nhưng đau đến suốt đời.
6. KẾT
Ba tôi qua cơn nguy kịch, nhưng sức khỏe yếu đi nhiều.
Còn tôi, mỗi lần nhìn chiếc két trống, lòng vẫn nhói lên.
Hai cây vàng mất đi không chỉ là tiền bạc, mà là niềm tin của một người anh dành cho em ruột của mình.
Từ đó, tôi hiểu một điều:
Tiền mất có thể làm lại, nhưng niềm tin mất rồi, có khi cả đời cũng không tìm lại được.