Tôi tên là Lan, 38 tuổi, cái tuổi mà người ta bảo là hồi xuân. Mười năm trước, chồng tôi, anh Hùng, bị tai nạn giao thông, liệt nửa người. Từ một người đàn ông khỏe mạnh, trụ cột gia đình, anh trở thành cái bóng lặng lẽ trên chiếc xe lăn, ngày ngày nhìn ra cửa sổ, ánh mắt trống rỗng. Tôi yêu anh, thật lòng yêu, nhưng mười năm chăm sóc một người chồng không thể đáp lại, không thể chạm vào, khiến tôi dần kiệt sức. Không phải chỉ là thể xác, mà cả tâm hồn. Những ham muốn, khao khát của một người phụ nữ tuổi hồi xuân cứ âm ỉ cháy, như ngọn lửa không bao giờ tắt.
Nhà tôi ở một con hẻm nhỏ, đối diện là nhà anh Tâm, thợ xây. Anh ta ngoài 30, vạm vỡ, khuôn mặt góc cạnh, lúc nào cũng cười toe toét. Mỗi lần anh ta vác xi măng qua nhà, tôi lại thấy tim mình đập nhanh hơn. Tôi biết mình không nên, nhưng cái cảm giác thiếu thốn nó mạnh hơn lý trí. Một lần, khi anh Tâm sang sửa lại bức tường rào cho nhà tôi, lời qua tiếng lại, ánh mắt chạm nhau, rồi… chuyện gì đến cũng đến. Tôi giấu chồng, giấu cả chính lương tâm mình, lén lút qua lại với Tâm. Một tháng trôi qua, tôi như sống lại, như tìm được chính mình sau bao năm bị vùi lấp.
Nhưng rồi, một ngày nọ, điều không ngờ đã xảy ra.
Sáng hôm ấy, tôi đang nấu ăn thì nghe tiếng Hùng gọi từ phòng ngủ. Giọng anh yếu ớt, nhưng có gì đó lạ lùng, như chứa đựng một sự kiên định hiếm thấy. Tôi chạy vào, thấy anh ngồi trên xe lăn, tay cầm một cuốn sổ nhỏ, nét chữ nguệch ngoạc nhưng rõ ràng. “Lan, anh biết hết rồi,” anh nói, mắt nhìn thẳng vào tôi. Tim tôi như ngừng đập. Tôi nghĩ anh biết chuyện tôi với Tâm, và tôi đã chuẩn bị tinh thần để đối diện với cơn giận, hay ít nhất là sự thất vọng từ anh.
Nhưng không. Hùng đưa cuốn sổ cho tôi. “Mười năm nay, anh không làm được gì cho em. Anh biết em khổ, biết em hy sinh. Anh không trách em, dù anh biết chuyện giữa em và Tâm.” Tôi sững sờ, nước mắt trào ra, không nói nên lời. Hùng tiếp tục, giọng bình thản: “Anh đã viết một cuốn sách. Trong này là câu chuyện của chúng ta, từ ngày yêu nhau đến giờ. Anh viết bằng tay trái, từng chữ, từng đêm, khi em ngủ. Anh gửi nó cho một nhà xuất bản, và họ đồng ý in. Tiền bản quyền anh để lại hết cho em. Nếu em muốn đi, anh không giữ. Nhưng nếu em ở lại, anh vẫn yêu em như ngày đầu.”
Tôi ôm cuốn sổ, lật từng trang, thấy những dòng chữ run rẩy, kể về tình yêu của chúng tôi, về những ngày tháng tôi tưởng anh không còn cảm nhận được gì. Hóa ra, anh vẫn luôn quan sát, luôn thấu hiểu, chỉ là anh chọn im lặng để bảo vệ tôi. Tôi khóc, không phải vì xấu hổ, mà vì nhận ra mình đã đánh giá thấp tình yêu của anh, và cả chính mình.
Tôi chia tay Tâm ngay chiều hôm đó. Anh ta không nói gì, chỉ lặng lẽ gật đầu. Có lẽ anh cũng hiểu, thứ giữa chúng tôi chỉ là khoảnh khắc bồng bột, không phải tình yêu. Tôi trở về bên Hùng, không hứa hẹn gì to tát, chỉ lặng lẽ nắm tay anh. Cuốn sách của anh sau này được xuất bản, bán được kha khá, đủ để chúng tôi trang trải cuộc sống và chữa trị thêm cho anh. Nhưng quan trọng hơn, nó đã cứu rỗi tôi, kéo tôi ra khỏi những lầm lạc, và giúp tôi tìm lại ý nghĩa của tình yêu đích thực.
Cuộc sống không phải lúc nào cũng dễ dàng, nhưng tôi học được rằng, đôi khi, điều không ngờ nhất lại là ánh sáng dẫn lối trong những ngày tăm tối.
News
Nếu mẹ chấp nhận, vợ chồng con sẽ thuê cho mẹ một phòng nhỏ gần đây. Con lo thuốc thang, ăn uống. Nhưng con không sống chung như trước nữa.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Ngày Cưới Mẹ Chồng Bảo Tôi: “Chuột Sa Chĩnh Gạo”. Ngày Phá Sản Bà Đến Xin, Tôi Bảo: “Gạo Nhà Con Chuột Ăn Hết Rồi!”.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Tôi nghĩ mình là người bị phản bội đau nhất khi chồng đòi ly hôn. Nhưng ngày ra tòa, con gái 7 tuổi mở một đoạn vi//deo, tôi mới hiểu ai mới là người bị t/ổn thư/ơng nhất trong cuộc hôn nhân này…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chồng đòi l;;y hô;;n không chút do dự. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi bất ngờ đứng dậy nói: “Con có thể nói một bí mật mà mẹ con không biết không?” Và khi vi//de/o được phát, cả phòng lặng người…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Tôi gặp chồng và cô thư ký của anh trên máy bay. Tôi im lặng, quay mặt đi. Nhưng khi anh gọi tôi là “vợ” trước mặt cô ta, bí mật hơn 20 năm hôn nhân bắt đầu được phơi bày…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
Trên máy bay, tôi tình cờ thấy chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi giả vờ không quen. Không ngờ anh bưng ba ly rượu bước tới, gọi một tiếng “Vợ à”, và sự thật phía sau khiến cả khoang máy bay ch;;ết lặng…
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
End of content
No more pages to load