100 NGÀY SAU VỤ CHÁY XƯỞNG GỖ
1. Ngọn lửa đã tắt, nhưng cái lạnh thì chưa bao giờ nguôi
Xưởng gỗ Tân Phú – xưởng lớn nhất huyện – cháy rụi vào một đêm đầu mùa mưa. Trời đổ mưa dông, lửa vẫn cháy đỏ như miệng quái thú nuốt trọn cả khu xưởng, cao hàng chục mét, soi đỏ cả một góc trời.
Bảy công nhân được báo mất tích.
Tìm thấy sáu thi thể cháy đen, co quắp.
Còn một người—Hạnh, cô gái 22 tuổi, mới vào làm được ba tuần—biến mất hoàn toàn, như chưa từng tồn tại.
Gia đình cô gần như sụp đổ.
Còn cả làng… thì đắm chìm trong nỗi ám ảnh không thể gọi tên.
Bởi nếu Hạnh chết… đâu là thi thể của cô?
Nếu cô sống… tại sao 100 ngày rồi vẫn biệt vô âm tín?
2. Những đêm đèn không tắt trong xóm nhỏ
Nhà của Hạnh nằm trong con hẻm nhỏ sau chợ huyện. Mẹ cô—bà Lựu—từ hôm cháy đến giờ chưa ngủ trọn một đêm nào. Đêm nào bà cũng ra hiên, thắp một nén nhang, nhìn về cuối hẻm như đợi ai.
Có lúc bà nói:
– “Nó chưa chết đâu. Tao biết.”
Có lúc bà lại khóc:
– “Hay là… nó đau quá, nó không về được…”
Dân xóm thương bà, nhưng chẳng ai biết phải nói sao.
Họ cũng sợ.
Vì một chuyện kỳ lạ bắt đầu lan trong xóm:
Nhiều người nói, họ thấy bóng một cô gái tóc dài đứng trước cổng xưởng cháy mỗi tối.
Đèn xe máy rọi vào là biến mất.
Nhìn lén từ xa thì cứ đứng im, không nhúc nhích.
Người thì bảo là Hạnh còn sống.
Người thì bảo… không phải người nữa.
3. 100 ngày – cột mốc sinh tử
Theo phong tục vùng này, sau 100 ngày sẽ làm lễ cúng và mong nhận được “dấu hiệu” từ người đã khuất.
Nhưng xưởng gỗ là vụ việc lớn, Công an tỉnh, Sở pháp y vào cuộc. Họ nói:
– “100 ngày sẽ có kết quả giám định ADN hoàn chỉnh.”
100 ngày đó, cả huyện như nghẹt thở chờ đợi.
Chủ xưởng—ông Tâm—ba lần ngất xỉu vì sốc. Ông bị cho là chạy thoát khỏi vụ cháy, người duy nhất sống sót. Nhà báo kéo đến, dân mạng đồn rằng ông bỏ chạy trước khi cứu công nhân.
Ông phủ nhận:
– “Tôi ngất trong nhà kho, tỉnh dậy thì lửa đã lớn rồi. Tôi đâu có bỏ ai.”
Nhưng ai cũng nghi ngờ.
Chỉ riêng tài xế chở gỗ—anh Hậu—là người đứng ra bảo vệ ông:
– “Tôi làm với anh Tâm sáu năm, ảnh không bao giờ bỏ công nhân đâu!”
Anh Hậu cũng bị thương nhẹ ở chân, nói là ngã khi chạy ra ngoài.
Anh thành nhân vật được thương cảm và tôn trọng nhất làng vì “đã cố cứu người rồi nhưng không được”.
Không ai ngờ… mọi thứ lại không phải như vậy.
4. Đêm thứ 100 – tiếng trống hội báo tin
Ngày thứ 100 rơi đúng vào cuối tuần.
UBND huyện quyết định công bố kết luận giám định trước dân và gia đình.
Trời lạnh bất thường.
Gió mùa tràn về, mưa phùn bay, những cột đèn đường rung bần bật.
Sân Nhà Văn hoá chật kín người. Nhà Hạnh ngồi hàng đầu.
Tôi—Minh—bạn thân của Hạnh từ cấp hai, đứng phía sau.
Ai cũng nín thở.
Một cán bộ pháp y bước lên, đọc bản kết luận bằng giọng đều đều:
– “Trong sáu thi thể tìm được, có 5 nam và 1 nữ. Thi thể nữ được xác nhận là… không phải Nguyễn Thị Hạnh.”
Cả sân rơi vào im lặng chết chóc.
Mẹ Hạnh đứng bật dậy:
– “Không phải con tôi? Vậy… nó còn sống đúng không?”
Cán bộ lắc đầu:
– “Chúng tôi tìm thấy một phần xương nhỏ tại tầng hầm, tưởng là của Hạnh. Nhưng đối chiếu ADN thì… đó là của một người đàn ông.”
Sân xôn xao:
– “Người đàn ông nào?”
– “Chủ xưởng chứ ai nữa?”
– “Nhưng ổng sống nhăn răng mà?”
Cán bộ đọc tiếp:
– “ADN từ phần xương đó… trùng khớp 99,8% với ông Nguyễn Văn Tâm, chủ xưởng.”
Mọi người ồ lên.
Rồi sững lại.
Rồi im bặt.
Chủ xưởng đứng chết trân, mặt cắt không còn giọt máu.
– “Không… không thể… Tôi còn đứng đây mà…”
Người dân bắt đầu lùi lại.
Nhìn ông như nhìn một bóng ma.
5. Khi kẻ chết đứng giữa đám đông
Công an bước nhanh lên sân khấu.
Một viên điều tra nói rõ:
– “Chúng tôi xin giải thích: Ông Nguyễn Văn Tâm không phải người chạy thoát. Người chạy thoát… chính là một kẻ khác, đã mạo danh ông suốt 100 ngày qua.”
Một làn sóng rùng mình lan ra khắp sân.
Tôi nghe rõ tiếng ai đó run run:
– “Thế… người đứng kia… là ai?”
Mắt tôi nhìn sang Hậu—anh tài xế—đang đứng cạnh “ông Tâm”, và thấy rõ gương mặt anh tái mét, bàn tay siết chặt đến trắng bệch.
Viên điều tra nói tiếp:
– “Chủ xưởng tử vong trong vụ cháy. Thi thể bị kẹt dưới tầng hầm gỗ. Còn kẻ phóng hoả, là người duy nhất sống sót, đã bắt đầu đóng giả ông Tâm ngay trong đêm đó.”
Cả sân như vỡ tung:
– “Phóng hoả?”
– “Ai phóng hoả?”
– “Sao lại giả chủ xưởng?”
Viên điều tra hạ giọng, đặt tay lên vai của “ông Tâm” đang run lẩy bẩy:
– “Kẻ đó… chính là anh Hậu.”
Đám đông như bị ai bóp nghẹt, rồi nổ tung như tiếng thét:
– “HẬU? TÀI XẾ HẬU? KHÔNG THỂ!”
– “Nó… nó còn đi đưa gạo cho nhà nghèo, nó khóc trong lễ tang mà!”
– “Nó thương người lắm mà?!”
Hậu lùi lại, giọng lạc đi:
– “Tôi… tôi không… tôi chỉ… tôi không cố ý…”
6. Bí mật trong khu xưởng tối—điều không ai biết
Viên điều tra công bố kết quả điều tra trong tiếng mưa ràn rạt trên mái nhà:
– “Sau khi điều tra lại hiện trường, chúng tôi phát hiện: vụ cháy không phải tai nạn do chập điện. Có xăng công nghiệp được đổ từ kho ngoài vào.”
Hậu cúi gằm, vai run.
– “Kẻ phóng hoả ban đầu chỉ muốn ‘đốt kho nhỏ’ để xoá số sách gian lận gỗ mà chủ xưởng và Hậu thông đồng.”
– “Nhưng ngọn lửa lan quá nhanh, mất kiểm soát.”
– “Khi biết chủ xưởng đã chết, hắn nảy ra ý định… đóng giả ông Tâm để thoát tội.”
Và suốt 100 ngày, Hậu đã:
– Dùng khăn quấn vết bỏng để giả bị thương
– Đội mũ, tránh để ai nhìn kỹ
– Mượn ảnh CMND cũ của chủ xưởng để đối chiếu với báo chí
– Lợi dụng việc khuôn mặt ông Tâm vốn ít ai nhớ rõ
Dân làng im như chết.
Ai cũng cảm thấy lạnh sống lưng khi nhớ lại… 100 ngày qua, họ đi ngang kẻ phóng hoả mỗi ngày, cúi đầu chào hắn, thương hắn, gửi đồ ăn cho hắn, gọi hắn là “người sống sót may mắn nhất”.
7. Vậy còn Hạnh? — câu hỏi khiến cả sân đông nghẹt
Mẹ Hạnh quỳ xuống:
– “Thế còn con gái tôi? Nó đâu?”
Viên điều tra im lặng một lúc lâu.
Rồi mở laptop chiếu lên màn hình một hình ảnh mờ mịt.
Hậu bật khóc:
– “Tôi… không muốn giết ai cả… Tôi chỉ muốn đốt ít thôi…”
Màn hình hiện lên camera mờ từ góc kho phụ: một cô gái bị khói làm cho ngạt, loạng choạng chạy vào góc tường, rồi ngã xuống.
Hạnh.
Tôi đứng chết lặng.
Cả sân bật khóc.
Nhưng viên điều tra nói tiếp, khiến tất cả gần như ngừng thở:
– “Camera chỉ ghi lại đến đó. Nhưng… thi thể cô ấy không ở đâu trong xưởng cả.”
– “Chúng tôi đã lục tung toàn bộ khu xưởng. Không có xương, không có tro, không có dấu vết bị kéo đi. Không gì cả.”
– “Cô ấy ngã xuống… nhưng không chết ở đó.”
Cả sân náo loạn.
– “Nghĩa là còn sống?”
– “Có ai cứu?”
– “Hay bị bắt?”
Viên điều tra nói rõ từng chữ:
– “Chúng tôi tin Hạnh đã được một người khác đưa đi trước khi lửa lan tới.”
– “Kẻ đó không phải Hậu.”
– “Không phải bất kỳ nạn nhân nào.”
– “Không phải người trong xưởng.”
– “Mà là người xuất hiện từ ngoài.”
Ai đó hét lên:
– “Ai? Ai cứu nó?”
Viên điều tra đáp:
– “Chúng tôi chưa xác định được.”
8. Ánh đèn pin giữa rừng – lời kể của một nhân chứng bất ngờ
Khi mọi thứ tưởng như đã chạm đáy, một người đàn ông trung niên bước lên.
Ông mặc áo mưa bạc màu, mặt sạm nắng.
– “Tôi… tôi biết một chuyện.”
Ông là ông Lâm, đi rừng, sống cách xưởng 2km.
Ông kể:
– “Đêm đó tôi đi rừng về muộn. Tôi thấy ánh đèn pin trong khu rừng gần xưởng.”
– “Có người cõng ai đó trên lưng.”
– “Tôi nghĩ là họ chạy lửa.”
Viên điều tra hỏi:
– “Anh có thấy rõ mặt không?”
Ông lắc đầu.
– “Không. Trời tối, họ đi rất nhanh. Nhưng người được cõng… tóc dài.”
Mẹ Hạnh òa lên nức nở.
Cả sân rộn lên như ong vỡ tổ.
– “Vậy là còn sống!”
– “Ai cõng đi? Ai cứu?”
– “Là người quen hay lạ mặt?”
9. Làng Hà Thìn – lời đồn bắt đầu trỗi dậy
Vụ việc chưa chốt thì cả làng đã xôn xao nhiều hơn. Một số người thì thầm:
– “Có khi Hạnh được người yêu bí mật cứu…”
– “Hay là ăn trộm gỗ?”
– “Hay là bọn mua gỗ bất hợp pháp?”
Nhưng rồi… lời đồn kỳ lạ nhất xuất hiện:
“Có người thấy Hạnh đi lại trong làng, vào ban đêm.”
– “Tôi thấy nó đứng ở cuối xóm!”
– “Không đúng, tối qua nó đứng ở bờ sông!”
– “Nó… có gõ cửa nhà tôi ba cái.”
Nhưng mỗi lời kể… đều mơ hồ.
Không ai thấy rõ mặt.
Không ai dám lại gần.
Tất cả đều biến mất khi người kể quay đầu lại.
10. Sự thật cuối cùng – cú twist lớn nhất
Một tuần sau buổi công bố, công an bắt được Hậu.
Nhưng vụ án vẫn khuyết nhân vật quan trọng nhất: Hạnh.
Và rồi… chính Hạnh xuất hiện.
Trong một buổi sáng cuối tháng, trời rét khô.
Tôi đang phụ mẹ sửa lại mấy cái mái tôn thì nghe tiếng ồn ào đầu hẻm.
Người ta chạy tán loạn:
– “Hạnh về! Hạnh về rồi!”
Tôi ném cái búa, chạy lao ra.
Giữa đầu hẻm, một cô gái gầy sọp, quần áo rách nát, tóc cháy xém, mặt lấm lem, đang đi tập tễnh.
Hạnh.
Cô thở dốc, miệng lắp bắp:
– “Con… về nhà… được rồi…”
Mẹ cô ngã quỵ, ôm con gái khóc như chết đi sống lại.
Nhưng điều khiến mọi người rùng mình…
Là câu chuyện Hạnh kể sau đó.
11. Hạnh kể – và mọi thứ đảo ngược hoàn toàn
Trong phòng bệnh, tôi và công an ngồi nghe.
Hạnh uống nước, cố giữ bình tĩnh:
– “Đêm cháy, em bị ngộ độc khói, ngã xuống. Nhưng khi tỉnh lại, có ai đó kéo em ra cửa sau.”
– “Em không nhìn rõ mặt. Họ đội mũ, đeo khẩu trang.”
– “Họ cõng em chạy qua rừng, rồi đưa lên một căn nhà gỗ trong núi.”
Công an hỏi:
– “Họ là đàn ông hay phụ nữ?”
Hạnh lắc đầu.
– “Em không phân biệt được… nhưng họ đi rất nhanh, rất khỏe.”
Công an hỏi tiếp:
– “Sau đó họ làm gì với em?”
Hạnh run run:
– “Họ chăm em. Cho em ăn. Đắp chăn. Nhưng… không cho em ra ngoài.”
– “Cửa nhà khóa. Em chỉ được đi trong một phòng.”
– “Họ không nói tiếng nào. Không bao giờ để lộ mặt.”
Công an sững người:
– “Một người… cứu cô, nhưng giam cô lại?”
Hạnh gật đầu.
– “Em nghĩ… người đó sợ em làm nhân chứng về vụ cháy.”
Rồi Hạnh nói một câu khiến tất cả lạnh sống lưng:
– “Nhưng… em biết đó không phải kẻ phóng hỏa.”
Công an hỏi:
– “Tại sao?”
Hạnh đáp:
– “Vì… người đó khóc khi nghĩ em ngủ.”
– “Em nghe rõ.”
– “Họ vừa lau vết bỏng trên mặt em, vừa khóc.”
– “Một kẻ phóng hỏa sẽ không khóc như thế.”
12. Danh tính người cứu—kẻ mà không ai ngờ tới
Công an lục soát khu rừng, tìm được căn nhà gỗ.
Bên trong có giường, chăn, thuốc đỏ… và một tấm ảnh cũ giấu kỹ trong vách.
Tấm ảnh của… anh trai Hạnh, người đã mất 3 năm trước vì tai nạn giao thông.
Kèm theo một lá thư nhàu nát:
“Con gái chú Lễ,
Chú nợ anh con nhiều lắm.
Ngày đó, đáng lẽ người chết phải là chú.
Anh con cứu chú.
Nên chú phải cứu con.
Đừng trách chú.”
Người cứu Hạnh.
Không phải Hậu.
Không phải kẻ giết người.
Không phải kẻ buôn gỗ.
Mà là ông Lễ, bạn thân của bố Hạnh, người hay xuất hiện ở xưởng để bốc xếp thuê.
Ông Lễ đã chứng kiến vụ cháy, lao vào cứu người. Không cứu được ai, chỉ thấy Hạnh ngã xuống và kéo cô ra cửa sau.
Ông nghĩ mình gây ra vụ cháy vì sơ suất hút thuốc trong kho — (nhưng thật ra thủ phạm là Hậu).
Ông sợ bị bắt, sợ phải chịu tội.
Sợ gia đình Hạnh mất thêm một người thân.
Và ông chỉ muốn cứu cô bé bằng mọi giá, dù phải nhốt cô lại để trốn điều tra.
Khi biết công an sắp tìm ra sự thật, ông trốn vào rừng sâu, bỏ lại căn nhà.
13. Kết thúc – nhưng là kết thúc khiến cả làng cúi đầu
Hậu ra tòa.
Bị kết án với ba tội danh: phóng hoả, giết người, giả danh.
Cả huyện chưa từng chứng kiến một cú twist nào gớm ghê đến vậy.
Còn ông Lễ…
Công an truy tìm suốt nhiều tháng, nhưng ông biến mất như chưa từng tồn tại.
Một buổi chiều cuối năm, mẹ Hạnh đặt một mâm cơm trước cửa nhà, thắp nhang, khấn nhỏ:
– “Nếu chú còn sống, nhà tôi mang ơn cả đời. Nếu chú chết… mong chú siêu thoát.”
Gió thổi mạnh.
Khói nhang bay thẳng lên trời, không xoáy, không tản.
Dân làng bảo đó là dấu hiệu người đã khuất muốn gửi lời.
14. Câu hỏi cuối – thứ không ai dám trả lời
Hạnh bình phục dần.
Nhưng thỉnh thoảng, cô vẫn hỏi tôi:
– “Minh này… anh có tin người cứu mình còn sống không?”
Tôi hỏi lại:
– “Sao em nghĩ vậy?”
Hạnh nhìn lên rừng núi xa xa, giọng nhỏ xíu:
– “Vì mỗi đêm… em đều nghe tiếng gõ ba cái vào cửa.”
– “Y như lúc còn ở căn nhà gỗ.”
– “Nhưng em mở ra… không có ai cả.”
Cả sống lưng tôi lạnh buốt.
Và đến giờ…
không ai biết:
là ông Lễ trở về…
hay một điều gì khác từ đêm cháy xưởng đó… vẫn chưa kết thúc.