Anh trai tôi làm nghề lái xe tải. Công việc vất vả, nay đây mai đó, thế nhưng anh vẫn có một gia đình nhỏ ở quê: vợ hiền, con trai 5 tuổi ngoan ngoãn. Với tôi, anh vẫn luôn là người anh trai trụ cột, có phần khô khan nhưng thương vợ thương con. Vậy mà, cuộc sống chẳng bao giờ yên bình như vẻ ngoài của nó.
Một buổi chiều mùa thu, khi cả nhà tôi đang quây quần trong sân, thì có tiếng gõ cửa dồn dập. Tôi ra mở, trước mặt là một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi, tay bế một bé gái chừng ba tuổi, đôi mắt to tròn giống hệt anh trai tôi hồi nhỏ. Người phụ nữ ấy lạnh lùng nói:
– Đây là con của anh trai cô. Tôi không thể nuôi nó một mình được nữa.
Câu nói ấy như một nhát dao chém thẳng vào không khí. Mọi người chết lặng. Chị dâu tôi run rẩy, gương mặt tái nhợt. Anh trai đứng lặng, bàn tay siết chặt đến nổi gân xanh. Tôi nhìn đứa bé gái, nó ngơ ngác ôm cổ mẹ, nhưng ánh mắt lại hướng về phía anh trai tôi – ánh mắt rụt rè mà lạ lẫm, như chờ một sự công nhận.
Chị dâu bật khóc nức nở, hét lên:
– Anh nói đi! Có thật không?
Anh trai tôi im lặng. Cái im lặng ấy thay cho lời thú tội. Người phụ nữ kia đặt đứa bé xuống, giọng nghẹn ngào:
– Tôi đã giấu ba năm nay, nhưng giờ không thể giấu được nữa. Anh ấy là cha ruột nó.
Đứa bé gái lon ton chạy về phía anh trai, nắm lấy tay anh mà gọi một tiếng “bố” ngập ngừng. Không ai dạy nó, nhưng bản năng máu mủ mách bảo. Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy mọi thứ trong gia đình như sụp đổ.
Chị dâu tôi ngồi gục xuống, ôm mặt khóc, còn đứa con trai nhỏ thì ngơ ngác hỏi:
– Mẹ ơi, chị kia là ai?
Không ai trả lời được. Chỉ còn tiếng nấc nghẹn và sự thật trần trụi đè nặng cả căn nhà.
Không khí trong nhà lúc ấy căng như sợi dây đàn. Tôi – đứa em gái, nhìn cảnh chị dâu khóc nấc, cháu trai ngơ ngác, còn anh trai thì cúi gằm mặt, trong lòng sục sôi bao cảm xúc: uất hận, xót xa và nhục nhã.
Tôi tiến lên một bước, chỉ thẳng vào mặt người phụ nữ kia:
– Cút ra khỏi nhà tôi ngay! Chị biết anh tôi có vợ, có con, vậy mà vẫn chen chân vào. Giờ lại bế con đến phá nát gia đình này? Chị muốn gì hả?
Người phụ nữ kia tái mặt, ôm chặt đứa bé, đôi mắt long lanh nước. Chị ta nghẹn giọng:
– Tôi không muốn phá gia đình ai. Nhưng ba năm nay tôi tự nuôi con một mình, khổ cực đủ đường. Tôi chỉ muốn nó có một người cha đúng nghĩa…
Tôi gằn từng chữ, trái tim như muốn nổ tung:
– Người cha đúng nghĩa không phải loại trăng hoa, phản bội! Nếu chị thật sự thương con, thì đừng lôi nó vào đây để làm công cụ trả thù. Đi đi, ngay lập tức!
Đứa bé gái ôm cổ mẹ, đôi mắt thơ ngây nhìn tôi, môi run run định gọi gì đó rồi thôi. Khoảnh khắc ấy, dù giận đến run người, tôi vẫn thấy xót xa cho nó – một sinh linh vô tội.
Anh trai tôi định bước đến, nhưng tôi chặn lại, hét lớn:
– Anh còn mở miệng ra được à? Anh đã làm gì thì tự gánh, đừng để vợ con anh, cha mẹ anh, cả gia đình này phải chịu nhục cùng anh nữa!
Chị dâu vẫn khóc nghẹn, còn cháu trai thì hoảng sợ ôm chặt lấy mẹ. Người phụ nữ kia cuối cùng cũng lẳng lặng quay đi, để