Tôi chưa bao giờ nghĩ có ngày mình lại bị chính em trai của chồng cầm dao ép ký vào tờ giấy khước từ tài sản – và ly hôn với người mình yêu.
Chuyện bắt đầu sau khi bố mẹ chồng qua đời, để lại một căn nhà 3 tầng và mảnh đất ở ngoại thành. Di chúc ghi rõ: hai anh em mỗi người một nửa, nhưng vì tôi và chồng sống chung với bố mẹ suốt nhiều năm, nên phần nhà chính tạm đứng tên chồng tôi. Từ đó, mâu thuẫn bắt đầu.
Em trai chồng – Hùng – lúc nào cũng lạnh lùng, ít nói. Nhưng tôi luôn thấy trong ánh mắt anh ta là sự ganh ghét âm ỉ. Càng ngày anh ta càng tỏ ra cay cú khi biết bố mẹ từng có ý định để lại phần lớn tài sản cho vợ chồng tôi.
Rồi một ngày, chồng tôi bị tai nạn giao thông. Anh nằm viện hơn một tháng, tình trạng nửa tỉnh nửa mê. Trong lúc tôi kiệt quệ chăm sóc anh, Hùng đột nhiên xuất hiện thường xuyên, giúp đỡ, hỏi han, bề ngoài rất tử tế. Tôi đâu ngờ, đó là lúc anh ta bắt đầu giăng lưới.
Một tối, Hùng nói nhỏ:
“Chị dâu à, anh hai yếu rồi, lo gì cũng vô ích. Em nói thật, nếu chị rút khỏi việc thừa kế, em sẽ lo chi phí thuốc men cho anh, coi như chị làm phúc. Nhà này sớm muộn cũng về tay em thôi.”
Tôi sững sờ, gạt đi. Nhưng vài hôm sau, Hùng lại xuất hiện – lần này với một tờ giấy đánh máy sẵn. Dòng đầu tiên lạnh lùng:
“Tôi – Nguyễn Thảo – tự nguyện khước từ quyền thừa kế tài sản của chồng, đồng thời chấp thuận ly hôn…”
Tôi cười nhạt, xé giấy. Nhưng Hùng không bỏ cuộc. Anh ta ném một phong bì xuống bàn, trong đó là ảnh tôi và chồng đang tranh cãi – được cắt ghép thành cảnh tôi đẩy anh ngã. Giọng Hùng thấp nhưng rắn:
“Nếu chị không ký, tôi sẽ gửi ảnh này cho họ hàng. Khi ấy, ai cũng nghĩ chị muốn chiếm tài sản nên hại anh hai. Còn nếu ký, tôi sẽ để chị yên.”
Tôi run, nhưng vẫn nói:
“Anh nghĩ tôi sợ à?”
Hùng nhếch môi:
“Không sợ à? Vậy để xem anh hai chịu nổi cú sốc đó không.”
Ba ngày sau, tôi nhận tin dữ – chồng tôi rơi vào hôn mê sâu, và người duy nhất có quyền quyết định tài sản tạm thời theo luật… lại là người thừa kế kế cận – Hùng.
Đêm ấy, Hùng đến nhà, mang theo tờ giấy cũ. Ánh đèn vàng mờ soi gương mặt hắn – nửa cười nửa đe dọa.
“Ký đi. Chị ly hôn, tôi cho chị một khoản đủ sống. Còn nếu không… chị sẽ mất tất cả.”
Tôi nhìn hắn, nước mắt rơi. Nhưng trong đầu tôi đã có kế hoạch. Tôi giả vờ run rẩy cầm bút, ký vào tờ giấy đó — nhưng là bản sao tôi tự in ra trước.
Khi Hùng rời đi, tôi lén mở camera an ninh đã gắn sẵn. Mọi hành động đe dọa, lời nói ép buộc đều được ghi lại. Sáng hôm sau, tôi gửi toàn bộ bằng chứng cho luật sư.
Hai tuần sau, chồng tôi tỉnh lại. Khi anh biết chuyện, chỉ im lặng thật lâu rồi nói khẽ:
“Anh luôn biết Hùng tham, nhưng không ngờ nó lại độc đến thế…”
Ngày Hùng bị công an dẫn đi vì hành vi đe dọa, cưỡng ép người khác ký văn bản pháp lý, tôi đứng nhìn từ xa, lòng nhẹ đi một nửa — nhưng cũng chua chát. Bởi chính người tôi từng coi như em trai, lại muốn hủy hoại cuộc đời mình để đổi lấy tài sản.
Tôi cầm tờ giấy di chúc của bố mẹ chồng, nước mắt rơi xuống dòng chữ cuối:
“Điều quý nhất con nên giữ, không phải là nhà, mà là nhân tính.”
News
Lái xuyên đêm vào vùng lũ, nữ CEO thừa nhận: ‘VinFast VF 6 giúp tôi tự tin sau vô-lăng’
Với chị Nguyễn Thị Thanh Tuyền (phường Long Bình, TP.HCM), chiếc VinFast VF 6 không chỉ là phương tiện đi lại hằng ngày mà còn là người bạn đồng hành đáng tin cậy trong những chuyến đi dài mang theo…
Đúng hôm chồng đi công tác, bố chồng bất ngờ gõ cửa rồi đề nghị một “giao dịch” khiến tôi bà/ng h/oàng
Tôi và chồng vừa lấy nhau cách đây 3 tháng. Chúng tôi không ở cùng với bố mẹ chồng, thuê nhà riêng để ở. Căn nhà chúng tôi thuê chật chội, điều kiện không tốt. Tôi lại vừa mới sinh…
Chồng đi công tác xa nhà, đến nửa đêm, tôi nghe tiếng gõ kia liên hồi bên ngoài, kèm theo đó là giọng một người đàn ông…
Tôi và chồng lấy nhau được 2 năm nhưng chỉ mới chuyển chỗ ở đến khu trọ này được 5 năm. Ở đây khá sạch sẽ, yên tĩnh, bảo an cũng tốt nên tôi rất hài lòng. Dù rằng ở…
5 năm chưa từng nhìn qua tủ đồ của vợ, lần đầu tiên giặt đồ cho cô ấy, tôi ch/ế/t l/ặ/ng khi nhìn thấy 1 thứ
Tôi thường xuyên đi làm xa nên một mình vợ tôi vừa nuôi con vừa chăm sóc mẹ chồng. Nhiều khi thấy vợ vất vả quá, tôi nói để thuê người giúp việc nhưng cô ấy nhất quyết không chịu….
Nghi chồng ngo/ạ/i t/ì/nh vì tiếng thở gấp trong điện thoại, tôi lao đến điểm định vị thì ch/ế/t l/ặ/ng khi thấy việc làm của anh
Thấy nhiều chuyện ngoại tình ngoài đời mà tôi luôn có tâm lý sợ chồng ngoại tình. Vì vậy, tôi luôn quản chồng rất chặt, thậm chí là không tin tưởng anh. Dù từ trước đến nay chồng tôi là người…
Lấy nhau 4 năm vẫn chưa có con, lại nghe bố mẹ hai bên thúc giục, vợ chồng tôi càng căng thẳng nên tôi tr/ót ng/o/ại tì/nh, vợ biết nhưng không nói gì cho đến 1 ngày…
Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để mọi chuyện tự nhiên. Nhưng đến năm thứ ba rồi thứ tư vẫn…
End of content
No more pages to load