×
×

Mẹ chồng mượn sổ đỏ của chồng tôi để thế chấp ngân hàng v/a/y tiề/n cho chú út làm ăn, đến lúc chú út v/ỡ n/ợ thì bà nói thôi của đi thay người

Tôi chưa bao giờ nghĩ cuộc đời mình lại có ngày từ chủ nhà trở thành kẻ đi ở nhờ.
Tất cả bắt đầu từ một câu nói nhẹ như không của mẹ chồng—nhưng đủ sức khiến cả cuộc sống vợ chồng tôi sụp đổ.


Buổi tối định mệnh

Tôi vừa dọn cơm xong thì mẹ chồng gọi cả hai vợ chồng vào phòng khách.
Bà ngồi trên ghế salon, lưng thẳng tắp, dáng vẻ của người đã chuẩn bị sẵn cái gì đó.

“Có chuyện này mẹ nói… nhưng tụi con đừng làm quá lên.”

Cả tôi và chồng đều chưa kịp hiểu chuyện gì thì mẹ chồng thản nhiên thả một quả bom:

“Mẹ đem sổ đỏ nhà tụi con thế chấp ngân hàng để vay tiền cho chú Út làm ăn.”

Tôi đông cứng.

Tôi nhìn chồng. Chồng tôi cũng sững lại, mặt trắng bệch:

Mẹ bảo… cái gì cơ ạ? Mẹ mượn sổ đỏ của con lúc nào?”

Mẹ chồng quay đi, giọng bình thản đến rợn người:

“Hôm hôm con say quá không nhớ. Mẹ lấy trong ngăn tủ đấy.”

Tôi cảm giác chân mình như mất lực.

Sổ đỏ—tài sản duy nhất của vợ chồng tôi.
Cái nhà ấy chúng tôi tích cóp 5 năm trời mới mua được.

“Chú Út làm ăn nợ nần. Người trong nhà với nhau… giúp nhau chút có gì đâu?”

Chồng tôi gằn giọng:

Mẹ mượn sổ đỏ là liên quan đến tài sản của vợ chồng con! Sao mẹ không hỏi tụi con?”

Mẹ chồng bỗng đổi sắc mặt, khó chịu:

“Nhà cửa này do ai cho mà tụi con làm như cha mẹ tụi con xây cho vậy? Mẹ chỉ mượn tạm. Mẹ không lấy luôn!”

Tôi thở dốc, tay lạnh buốt.

Nhưng câu tiếp theo mới là nhát dao thật sự:


“Giờ chú Út vỡ nợ rồi. Nhà… mất.”

Mẹ chồng nói như nói chuyện thời tiết.
Còn tôi thì cảm giác như mặt đất dưới chân vừa nứt ra.

“Mẹ… mẹ nói lại đi. Mất… cái gì cơ?”

“Mất cái nhà. Nhưng thôi, của đi thay người. Tụi con dọn qua nhà mẹ ở tạm là được.”

Tôi bật cười trong tuyệt vọng:

Mẹ đem sổ đỏ của con đi cắm, giờ mất nhà… mà bảo ‘của đi thay người’?

Mẹ chồng nhíu mày:

“Cô là dâu trong nhà này. Giúp em út nó một lần không được sao?”

Chú Út đứng bên cạnh, mặt cúi gằm, nhưng không một lời xin lỗi.

Chồng tôi như sắp phát điên:

“Mẹ phá hoại cả cuộc đời con! Con lấy gì bảo vệ vợ con? Lấy gì nuôi con? Mẹ làm thế là giết con rồi!”

“Coi cái miệng kìa!” – mẹ chồng quát – “Giúp chú Út một tí mà nói năng hỗn hào!”

Một ?
Một tí mà đổi cả mái nhà của hai vợ chồng?


Đêm dọn đồ

Tôi nhìn căn nhà trống trơn, từng món đồ bị ngân hàng niêm phong.
Cái cảm giác bị đẩy ra khỏi chính nơi mình xây dựng bằng máu và nước mắt… nó nghẹn đến mức không thở nổi.

Chồng tôi cầm tay tôi, lạc giọng:

“Anh xin lỗi… tất cả là lỗi của anh…”

Tôi lắc đầu. Nước mắt nghẹn lại trong cổ.

Đằng sau, mẹ chồng đứng khoanh tay:

“Dọn nhanh lên. Qua nhà mẹ ở vài bữa rồi hãy tính.”

Chú Út thì đứng nép một góc, né tránh ánh mắt của tôi như trốn tội.

Tôi kéo vali, nghe bánh xe lăn qua nền gạch nơi từng là tổ ấm của mình, mà cảm giác như từng vòng bánh xe đang siết vào tim.


Lúc bước ra khỏi cửa, tôi quay lại nói một câu:

“Nhà có thể mất. Nhưng nợ mà mẹ nợ tụi con hôm nay… không phải vài bữa là quên được đâu.”

Mẹ chồng đảo mắt, định nói gì đó.
Nhưng tôi không còn muốn nghe.

Tôi và chồng bước ra khỏi nhà—không phải để ở nhờ.

Mà để bắt đầu lại từ đầu…
với một bài học đau đớn đến mức cả đời khó quên:

Đôi khi… người có thể phá hủy mình lại chính là người mình gọi bằng hai chữ “người nhà”.

Related Posts

Our Privacy policy

https://cantho24.com - © 2025 News