Mẹ tôi được đưa vào viện lúc chiều, cơn đau tim đột ngột khiến bà tím tái mặt mũi. Tôi chạy theo cáng cấp cứu, mồ hôi lạnh chảy ướt cả lưng áo, đầu óc quay cuồng. Suốt nhiều giờ, tôi đứng cạnh cửa phòng cấp cứu, chân tê dại, mắt khô rát nhưng không thể chợp mắt.
Ngay lúc bác sĩ thông báo tình hình vẫn nguy kịch, điện thoại tôi rung liên tục.
Mẹ chồng.
Tôi hít một hơi, cố trả lời trong mệt mỏi:
“Con nghe đây mẹ.”
Giọng bà cằn nhằn, đầy bực dọc:
“Cô đang ở đâu? Về nấu cơm ngay. Cả nhà nhịn đói từ chiều rồi.”
Tôi như bị tạt nước lạnh. Tôi đã nói ngay từ đầu là mẹ tôi đang cấp cứu.
Tôi đáp, cố kiềm chế:
“Con đang ở viện. Mẹ con có thể không qua khỏi hôm nay… Con không về được.”
Mẹ chồng bật quát lên ngay:
“Cô làm dâu mà bỏ nhà đi hoài! Mẹ nào cũng là mẹ. Tôi là mẹ chồng cô đây!”
Ngực tôi nghẹn lại. Giọt nước mắt nóng rơi xuống bất lực.
Tôi không còn sức để mềm nữa.
Tôi nói chậm rãi, từng chữ rõ ràng:
“Cơm thì mẹ tự nấu đi. Còn nếu có vấn đề gì, mẹ gọi người giúp.
Hôm nay… con chọn ở cạnh mẹ đẻ con.”
Đầu dây bên kia im bặt một giây rồi tắt phụp.
Tôi biết, cuộc nói chuyện ấy đã thắp lên một trận bão trong nhà chồng.
Đêm xuống.
Mẹ tôi tạm qua được cơn nguy hiểm, nhưng vẫn phải theo dõi sát. Tôi xin bác sĩ ra ngoài mấy phút để về lấy thêm quần áo và ít đồ dùng cá nhân.
Bước vào ngôi nhà tôi đã sống bao năm, tôi gặp mẹ chồng đang ngồi trước TV nhưng không mở tiếng. Đèn vàng hắt lên gương mặt lạnh tanh của bà.
Tôi vừa bước vào, bà lập tức quay đầu đi — một cái quay đầy khinh miệt, như thể tôi là người dưng.
Không một lời hỏi thăm.
Không một câu “mẹ con sao rồi?”.
Không một ánh mắt cảm thông.
Tôi đứng lặng vài giây.
Những lời định giải thích nghẹn lại trong cổ.
Tôi hiểu — người ta chỉ nghe điều họ muốn nghe.
Còn nỗi đau của tôi, bà chưa bao giờ muốn hiểu.
Tôi đi thẳng vào phòng ngủ, thu dọn vài bộ đồ.
Túi vừa kéo khóa lại, mẹ chồng vang lên một câu lạnh lẽo từ phòng khách:
“Con dâu mà bỏ nhà đi chăm mẹ mình, còn để cả nhà nhịn đói… ai dạy cô kiểu sống đó vậy?”
Tôi dừng lại ở bậc cửa, nhưng không quay đầu.
Tôi nói nhỏ, bình thản đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên:
“Mẹ nào dạy con sống cũng được.
Nhưng làm người, không ai bỏ mẹ đẻ mình lúc hấp hối.”
Tôi bước ra cửa.
Không một tiếng níu kéo.
Không một lời chúc mẹ tôi bình an.
Cánh cửa khép lại phía sau lưng, nhẹ đến mức như không.
Nhưng trong lòng tôi — một tiếng nứt vang thật lớn.
News
Lái xuyên đêm vào vùng lũ, nữ CEO thừa nhận: ‘VinFast VF 6 giúp tôi tự tin sau vô-lăng’
Với chị Nguyễn Thị Thanh Tuyền (phường Long Bình, TP.HCM), chiếc VinFast VF 6 không chỉ là phương tiện đi lại hằng ngày mà còn là người bạn đồng hành đáng tin cậy trong những chuyến đi dài mang theo…
Đúng hôm chồng đi công tác, bố chồng bất ngờ gõ cửa rồi đề nghị một “giao dịch” khiến tôi bà/ng h/oàng
Tôi và chồng vừa lấy nhau cách đây 3 tháng. Chúng tôi không ở cùng với bố mẹ chồng, thuê nhà riêng để ở. Căn nhà chúng tôi thuê chật chội, điều kiện không tốt. Tôi lại vừa mới sinh…
Chồng đi công tác xa nhà, đến nửa đêm, tôi nghe tiếng gõ kia liên hồi bên ngoài, kèm theo đó là giọng một người đàn ông…
Tôi và chồng lấy nhau được 2 năm nhưng chỉ mới chuyển chỗ ở đến khu trọ này được 5 năm. Ở đây khá sạch sẽ, yên tĩnh, bảo an cũng tốt nên tôi rất hài lòng. Dù rằng ở…
5 năm chưa từng nhìn qua tủ đồ của vợ, lần đầu tiên giặt đồ cho cô ấy, tôi ch/ế/t l/ặ/ng khi nhìn thấy 1 thứ
Tôi thường xuyên đi làm xa nên một mình vợ tôi vừa nuôi con vừa chăm sóc mẹ chồng. Nhiều khi thấy vợ vất vả quá, tôi nói để thuê người giúp việc nhưng cô ấy nhất quyết không chịu….
Nghi chồng ngo/ạ/i t/ì/nh vì tiếng thở gấp trong điện thoại, tôi lao đến điểm định vị thì ch/ế/t l/ặ/ng khi thấy việc làm của anh
Thấy nhiều chuyện ngoại tình ngoài đời mà tôi luôn có tâm lý sợ chồng ngoại tình. Vì vậy, tôi luôn quản chồng rất chặt, thậm chí là không tin tưởng anh. Dù từ trước đến nay chồng tôi là người…
Lấy nhau 4 năm vẫn chưa có con, lại nghe bố mẹ hai bên thúc giục, vợ chồng tôi càng căng thẳng nên tôi tr/ót ng/o/ại tì/nh, vợ biết nhưng không nói gì cho đến 1 ngày…
Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để mọi chuyện tự nhiên. Nhưng đến năm thứ ba rồi thứ tư vẫn…
End of content
No more pages to load