Từ ngày bố lấy vợ mới, Hạnh – cô bé lớp 8 – vẫn cố gắng ngoan ngoãn để không làm bố phiền lòng. Tháng nào mẹ kế cũng nói với bố:
“Anh à, tiền học thêm của con 3 triệu, anh đưa để em đóng cho nó nhé.”
Bố tin tưởng gật đầu, đều đặn đưa tiền. Ông vốn chỉ mong con gái được học hành đàng hoàng, không thiệt thòi so với bạn bè.
Thế nhưng, suốt nhiều tháng liền, Hạnh không hề được đi học thêm. Thay vì đến lớp, mẹ kế lại chở em đến nhà một người bạn của bà, dúi vào tay Hạnh một túi đồ ăn vặt rồi nói nhỏ:
“Ngồi trông em bé cho dì nhé. Ngoan, chiều dì cho thêm ít tiền.”
Ngày qua ngày, Hạnh trở thành “bảo mẫu bất đắc dĩ”. Bé con quấy khóc, đòi bế, đòi dỗ… trong khi Hạnh chỉ biết lặng lẽ làm tròn trách nhiệm. Cô bé ngơ ngác không hiểu tại sao “tiền học thêm” lại biến thành công việc trông trẻ.
Một lần tình cờ, Hạnh overheard (nghe lén được) cuộc nói chuyện giữa mẹ kế và người quen:
“Chị giỏi thật, vừa lấy 3 triệu của chồng, lại vừa nhận 3 triệu từ em. Mỗi tháng kiếm 6 triệu ngon lành, con bé thì ngoan ngoãn chẳng kêu ca.”
Tiếng cười khoái trá vang lên khiến Hạnh bàng hoàng. Nước mắt cô bé trào ra, lòng dậy lên một nỗi uất nghẹn.
Tối hôm ấy, bố hỏi:
“Con thấy học thêm thế nào? Có tiến bộ không?”
Hạnh mím chặt môi, đôi tay run run. Cô bé nhìn mẹ kế đang ngồi ngay đó, ánh mắt cảnh cáo như ngầm đe dọa. Nhưng cuối cùng, sau bao ngày chịu đựng, Hạnh bật khóc:
“Bố ơi, con… con chưa bao giờ được đi học thêm. Mẹ chỉ chở con đến trông em cho người ta. Mỗi tháng mẹ lấy tiền của bố rồi còn lấy thêm tiền công từ người ta nữa…”
Không khí căn nhà như nổ tung. Bố chết lặng, mặt tái đi. Ông quay phắt sang vợ mới, ánh mắt vừa phẫn nộ vừa thất vọng:
“Em… em đã làm cái gì thế này?!”
Mẹ kế bối rối, lắp bắp chối cãi, nhưng những lời thú nhận ngây thơ xen lẫn nức nở của Hạnh khiến mọi thứ rõ ràng.
Đêm đó, bố thức trắng, nhìn con gái gầy gò, đôi mắt đỏ hoe. Ông mới hiểu, suốt mấy tháng qua con không chỉ mất cơ hội học hành mà còn sống trong sự lừa dối cay nghiệt.
Và cũng từ khoảnh khắc ấy, bố đưa ra quyết định mà mẹ kế không ngờ tới…
Đêm ấy, bố ngồi trầm ngâm rất lâu, tay cầm điếu thuốc đã tàn lụi nhưng chưa rít nổi một hơi. Trong đầu ông dằn vặt đủ thứ: niềm tin bị phản bội, con gái bị lừa dối, và cả sự xót xa cho những năm tháng mình đã trao nhầm tình cảm.
Sáng hôm sau, khi trời còn chưa kịp sáng rõ, ông gọi Hạnh dậy, dịu dàng xoa đầu con:
“Con gái, từ nay bố sẽ tự đưa con đi học thêm. Bố hứa, không ai được phép lừa con nữa.”
Ánh mắt Hạnh ngập ngừng, vừa ngạc nhiên vừa run rẩy. Cô bé chưa dám tin vào điều mình nghe thấy.
Ngay trong ngày, bố thẳng thừng nói với vợ mới:
“Anh đã quyết định. Anh không thể sống cùng một người coi thường việc học của con, lừa dối anh để lấy tiền. Chúng ta ly hôn đi.”
Mẹ kế sững sờ, đôi mắt trừng trừng:
“Anh nói cái gì? Vì một đứa con nít mà bỏ vợ à? Anh có biết em đã vì gia đình này thế nào không?”
Nhưng càng nói, giọng bà càng chát chúa, càng bộc lộ sự tham lam và giả dối. Bố im lặng, chỉ lạnh lùng đưa tờ đơn ly hôn đã soạn sẵn.
Căn nhà hôm ấy rền vang tiếng khóc, tiếng cãi vã, nhưng trong tim Hạnh lại dấy lên một niềm tin mới. Cô biết bố đã chọn con, chọn sự thật, và chọn bảo vệ những gì trong sáng nhất.
Ngày mẹ kế dọn đi, hàng xóm xôn xao bàn tán. Có người tiếc, có người chê trách, nhưng với bố con Hạnh, đó là một khởi đầu mới.
Trên đường đưa con tới lớp học thêm thật sự đầu tiên, bố mỉm cười, giọng trầm ấm nhưng đầy kiên quyết:
“Từ nay, chỉ có bố và con thôi. Bố sẽ lo cho con đến cùng.”
Hạnh ôm chặt lấy bố, những giọt nước mắt trong veo rơi xuống, không còn là uất ức mà là niềm hạnh phúc giản dị, ấm áp.
News
Lái xuyên đêm vào vùng lũ, nữ CEO thừa nhận: ‘VinFast VF 6 giúp tôi tự tin sau vô-lăng’
Với chị Nguyễn Thị Thanh Tuyền (phường Long Bình, TP.HCM), chiếc VinFast VF 6 không chỉ là phương tiện đi lại hằng ngày mà còn là người bạn đồng hành đáng tin cậy trong những chuyến đi dài mang theo…
Đúng hôm chồng đi công tác, bố chồng bất ngờ gõ cửa rồi đề nghị một “giao dịch” khiến tôi bà/ng h/oàng
Tôi và chồng vừa lấy nhau cách đây 3 tháng. Chúng tôi không ở cùng với bố mẹ chồng, thuê nhà riêng để ở. Căn nhà chúng tôi thuê chật chội, điều kiện không tốt. Tôi lại vừa mới sinh…
Chồng đi công tác xa nhà, đến nửa đêm, tôi nghe tiếng gõ kia liên hồi bên ngoài, kèm theo đó là giọng một người đàn ông…
Tôi và chồng lấy nhau được 2 năm nhưng chỉ mới chuyển chỗ ở đến khu trọ này được 5 năm. Ở đây khá sạch sẽ, yên tĩnh, bảo an cũng tốt nên tôi rất hài lòng. Dù rằng ở…
5 năm chưa từng nhìn qua tủ đồ của vợ, lần đầu tiên giặt đồ cho cô ấy, tôi ch/ế/t l/ặ/ng khi nhìn thấy 1 thứ
Tôi thường xuyên đi làm xa nên một mình vợ tôi vừa nuôi con vừa chăm sóc mẹ chồng. Nhiều khi thấy vợ vất vả quá, tôi nói để thuê người giúp việc nhưng cô ấy nhất quyết không chịu….
Nghi chồng ngo/ạ/i t/ì/nh vì tiếng thở gấp trong điện thoại, tôi lao đến điểm định vị thì ch/ế/t l/ặ/ng khi thấy việc làm của anh
Thấy nhiều chuyện ngoại tình ngoài đời mà tôi luôn có tâm lý sợ chồng ngoại tình. Vì vậy, tôi luôn quản chồng rất chặt, thậm chí là không tin tưởng anh. Dù từ trước đến nay chồng tôi là người…
Lấy nhau 4 năm vẫn chưa có con, lại nghe bố mẹ hai bên thúc giục, vợ chồng tôi càng căng thẳng nên tôi tr/ót ng/o/ại tì/nh, vợ biết nhưng không nói gì cho đến 1 ngày…
Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để mọi chuyện tự nhiên. Nhưng đến năm thứ ba rồi thứ tư vẫn…
End of content
No more pages to load