Ngày mẹ tôi mất, trời mưa như trút.
Mọi người trong nhà đều rối bời lo tang lễ, riêng bác gái – chị dâu của mẹ – vẫn đăng ảnh du lịch ở Đà Nẵng, cười tươi, giơ ly cocktail trước biển.
Tôi nhìn mà thấy nghẹn.
Bác trai – anh ruột của mẹ – gọi cho vợ, giọng nặng nề:
“Em à, về chịu tang với anh đi. Dù sao cũng là em trong nhà.”
Bên kia đầu dây, giọng bác gái vang lên lạnh tanh:
“Người mất thì cũng mất rồi. Về thì có giải quyết được gì đâu? Anh ở lại lo đi, em ở đây còn lịch trình.”
Cả nhà nghe xong đều sững sờ. Bác trai lặng im mấy giây rồi tắt máy.
Đêm ấy, tôi thấy ông ngồi lặng trong sân, mắt đỏ hoe.
Tang lễ diễn ra đơn giản, ai cũng thương bác trai – vừa mất em, vừa chịu đựng sự lạnh nhạt của vợ.
Khi lễ xong xuôi, tôi tiễn bác ra cổng, ông nói khẽ:
“Thôi, mỗi người một kiểu sống. Chú chỉ mong cô ấy bình an.”
Tôi không biết rằng, bình an là điều cuối cùng ông sẽ nhận được trong mấy ngày tới.
Ba ngày sau, họp xong, cả nhà nhận được tin dữ:
Bác gái mất tích trong chuyến du lịch.
Cả đoàn đi leo núi, đến trạm nghỉ mới phát hiện thiếu một người – chính là bà.
Điện thoại không liên lạc được, túi xách để lại trên xe.
Cả nhóm du lịch và đội cứu hộ đổ xô đi tìm. Mọi người trong nhà nháo nhác.
Bác trai ngồi lặng, tay cầm điện thoại mà run.
“Tôi nói rồi, mong cô ấy bình an…”
Suốt hai ngày, không một tin tức.
Đến ngày thứ hai, bà được tìm thấy.
Người ta phát hiện bà trong một khe núi, kiệt sức, chân trẹo, quần áo lấm lem, mắt hoảng loạn.
Bà kể, vì mải chụp ảnh nên tách đoàn, lạc hướng, không tìm được đường về. Đêm đầu tiên, bà phải ngủ co ro dưới gốc cây, nghe tiếng thú kêu mà tưởng chẳng sống nổi.
Khi được đưa về, bác trai chỉ đứng lặng.
Bà nhìn chồng, bật khóc, giọng run rẩy:
“Em tưởng… em không về được nữa…”
Ông chỉ nói một câu:
“Lúc người ta mất, em nói về cũng chẳng giải quyết được gì.
Nhưng nếu em mất thật, anh cũng chẳng biết phải làm sao.”
Bà cúi đầu, nước mắt rơi không ngừng.
Từ hôm đó, bà ít nói hẳn, không còn đăng ảnh du lịch, cũng không nhắc đến chuyện “đi chơi cho khuây khoả” nữa.
Mỗi năm giỗ mẹ tôi, bà đều có mặt, lặng lẽ thắp hương thật lâu.
Câu chuyện hư cấu viết bởi AI
News
Lái xuyên đêm vào vùng lũ, nữ CEO thừa nhận: ‘VinFast VF 6 giúp tôi tự tin sau vô-lăng’
Với chị Nguyễn Thị Thanh Tuyền (phường Long Bình, TP.HCM), chiếc VinFast VF 6 không chỉ là phương tiện đi lại hằng ngày mà còn là người bạn đồng hành đáng tin cậy trong những chuyến đi dài mang theo…
Đúng hôm chồng đi công tác, bố chồng bất ngờ gõ cửa rồi đề nghị một “giao dịch” khiến tôi bà/ng h/oàng
Tôi và chồng vừa lấy nhau cách đây 3 tháng. Chúng tôi không ở cùng với bố mẹ chồng, thuê nhà riêng để ở. Căn nhà chúng tôi thuê chật chội, điều kiện không tốt. Tôi lại vừa mới sinh…
Chồng đi công tác xa nhà, đến nửa đêm, tôi nghe tiếng gõ kia liên hồi bên ngoài, kèm theo đó là giọng một người đàn ông…
Tôi và chồng lấy nhau được 2 năm nhưng chỉ mới chuyển chỗ ở đến khu trọ này được 5 năm. Ở đây khá sạch sẽ, yên tĩnh, bảo an cũng tốt nên tôi rất hài lòng. Dù rằng ở…
5 năm chưa từng nhìn qua tủ đồ của vợ, lần đầu tiên giặt đồ cho cô ấy, tôi ch/ế/t l/ặ/ng khi nhìn thấy 1 thứ
Tôi thường xuyên đi làm xa nên một mình vợ tôi vừa nuôi con vừa chăm sóc mẹ chồng. Nhiều khi thấy vợ vất vả quá, tôi nói để thuê người giúp việc nhưng cô ấy nhất quyết không chịu….
Nghi chồng ngo/ạ/i t/ì/nh vì tiếng thở gấp trong điện thoại, tôi lao đến điểm định vị thì ch/ế/t l/ặ/ng khi thấy việc làm của anh
Thấy nhiều chuyện ngoại tình ngoài đời mà tôi luôn có tâm lý sợ chồng ngoại tình. Vì vậy, tôi luôn quản chồng rất chặt, thậm chí là không tin tưởng anh. Dù từ trước đến nay chồng tôi là người…
Lấy nhau 4 năm vẫn chưa có con, lại nghe bố mẹ hai bên thúc giục, vợ chồng tôi càng căng thẳng nên tôi tr/ót ng/o/ại tì/nh, vợ biết nhưng không nói gì cho đến 1 ngày…
Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để mọi chuyện tự nhiên. Nhưng đến năm thứ ba rồi thứ tư vẫn…
End of content
No more pages to load