Ngày ra tòa, phòng xử án chật kín. Hai anh em ngồi hai bên, mặt ai cũng căng như dây đàn. Em út vẫn giữ giọng điệu ngang ngược:
“Vườn na đó bố mẹ bảo miệng cho con út. Con trông nom nhà cửa bao năm, giờ anh đòi lại là không có tình người!”
Anh cả chỉ đưa tờ sổ đỏ lên:
“Đất bố mẹ sang tên cho tôi lúc còn sống. Còn việc em ở nhờ, tôi chưa một lần tính toán.”
Không khí đang căng thì bất ngờ, bà dì họ – người sống cạnh nhà bố mẹ ngày xưa – đứng dậy xin phát biểu. Giọng bà run nhưng rõ ràng:
“20 năm trước, chính tôi là người đưa bố mẹ các cháu ra xã làm thủ tục sang tên. Ông bà nói rõ: ‘Vườn na cho thằng cả giữ, để sau này chia đều cho các con. Không muốn tụi nó tranh nhau.’
Còn chuyện thờ cúng, bố mẹ đã để lại một khoản tiền khác cho thằng út, không liên quan đất đai.”
Cả phòng xử án xôn xao.
Luật sư đưa thêm bằng chứng: ghi nhận tại UBND xã, chữ ký xác nhận của hàng xóm khi bố mẹ lập di chúc viết tay. Tất cả đều trùng khớp với lời bà dì.
Em út tái mặt. Mấy câu “bố mẹ cho miệng” tự nhiên thành trò cười.
Chủ tọa gõ búa:
“Toà tuyên: Vườn na thuộc quyền sở hữu hợp pháp của anh cả. Em út có nghĩa vụ trả lại toàn bộ diện tích đã chiếm giữ và chấm dứt hành vi cản trở.”
Em út bật khóc, vừa vì thua kiện, vừa vì mất mặt. Bước ra khỏi tòa, hắn níu tay anh:
“Anh… cho em hái vài vụ na cuối rồi em dọn đi được không?”
Anh cả nhìn vườn na — nơi bố mẹ từng trồng từng gốc — rồi lắc đầu:
“Em không cần trả đất cho anh. Em chỉ cần trả lại sự thật.
Còn hái na thì em hái bao nhiêu cũng được… miễn là đừng coi lòng tốt của anh là thứ để lợi dụng.”
Em út nghẹn ngào, cúi gằm mặt. Gió cuối mùa thổi qua vườn na, lá chạm vào nhau nghe như tiếng thở dài của bố mẹ nơi xa.
Phiên tòa kết thúc, và cũng là lúc tình thân được trả lại đúng giá trị — người biết trân trọng thì giữ được, người toan tính thì tự đánh mất.