Trời còn chưa hửng sáng, cả xóm đã rì rầm xôn xao. Tin đồn cô Hương – con gái út nhà ông Lập – “chửa trước” chưa kịp cưới đã lan mấy hôm nay. Người ta thì thào rằng vì cái bụng lùm lùm kia mà nhà trai phải lật đật sang đón dâu ngay lúc 4 giờ sáng, kẻo để lâu thêm, cả họ mang tiếng.
Chiếc xe bán tải cà tàng của nhà trai ì ạch dừng trước cổng. Trên thùng xe chỉ có một mâm lễ vỏn vẹn 5 nải chuối xanh còn lấm tấm nhựa. Không trầu cau, không rượu chè, chẳng vàng mã, cũng chẳng phong bì. Bà con hàng xóm kéo rèm nhìn trộm, xì xào:
– Sính lễ thế kia mà cũng gọi là cưới à?
– Thế mà nhà gái cũng chịu… chắc xấu hổ quá nên đành nhắm mắt đưa con đi.
Nhưng lạ thay, cổng nhà gái vẫn đóng im ỉm. Đoàn nhà trai gõ cửa, gọi inh ỏi. Một ông bác râu dài giọng hắng hắng:
– Bên thông gia ơi, chúng tôi đến rước dâu!
Không một tiếng đáp. Bên trong tối om, cả căn nhà to tướng chìm trong bóng đêm. Người ta thì thào:
– Nhà gái tắt hết điện rồi!
– Không lẽ… họ đổi ý?
Giờ đã 4 giờ 15. Gió sớm thổi hun hút, tiếng chó sủa vang vọng càng khiến khung cảnh thêm rợn người. Cô dâu đâu chẳng thấy, chỉ còn đoàn nhà trai đứng ngơ ngác, tay cầm chuối, mặt đỏ bừng vì xấu hổ.
Người mẹ chú rể cau có, thì thầm:
– Không lẽ họ định cho chúng ta một vố? Cứ tưởng nhà gái chịu nhục, ai ngờ…
Bỗng từ trong nhà, có tiếng kéo then cửa “kèn kẹt”. Tất cả nín thở. Cánh cửa hé ra, hé lộ bóng dáng ông Lập, cha cô dâu, với gương mặt lạnh lùng. Ông cất giọng rắn rỏi:
– Các người coi con gái tôi là gì? Chuối xanh cũng thành sính lễ à? Cưới vợ cho con trai hay mua rau ngoài chợ?
Cả đoàn nhà trai chết sững, không biết nên quỳ xuống van xin hay lặng lẽ quay về trong nhục nhã.
Không khí nặng như chì. Trời vừa hửng sáng, gà trong xóm cất tiếng gáy, càng khiến cảnh tượng trở nên éo le. Đoàn nhà trai mặt mày tái mét. Người mẹ chú rể cố nuốt giận, hạ giọng:
– Ông thông gia, chuyện này… nhà tôi cũng khó xử. Con Hương đã có bầu, chẳng cưới sớm thì thiên hạ dị nghị. Chuối xanh là… là lễ tượng trưng thôi, mong bên thông gia mở lòng.
Ông Lập chống gậy, ánh mắt quắc lên:
– Con gái tôi bụng mang dạ chửa đã đủ tủi nhục. Các người còn coi thường đến mức dâng có năm nải chuối? Muốn rước dâu thì phải để người ta ngẩng mặt với làng xóm.
Đoàn nhà trai nhao nhao, có người lẩm bẩm:
– Ờ thì… có bầu rồi, cưới là may cho nó, còn đòi hỏi cái gì…
Ngay lập tức, từ trong nhà, bà mẹ cô dâu bật đèn sáng trưng. Và rồi, cô Hương trong tà áo dài đỏ bước ra, bụng đã lùm lùm. Khuôn mặt cô trắng bệch, đôi mắt sưng mọng vì khóc cả đêm.
Cô quỳ sụp xuống trước mặt cha mẹ, nghẹn ngào:
– Con xin bố mẹ… đừng gả con đi nữa. Họ không coi trọng con. Con chấp nhận mang tiếng, nhưng con không thể sống kiếp nhục nhã.
Cả xóm ồ lên. Đoàn nhà trai chết lặng, mồ hôi rịn ra trên trán. Chú rể cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên.
Ông Lập đập mạnh cây gậy xuống sân, giọng như sét đánh:
– Nếu hôm nay các người không mang sính lễ cho ra lễ, thì con gái tôi sẽ ở lại nhà này. Con tôi thà nuôi một mình, còn hơn làm dâu trong sự khinh rẻ!
Không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Chuối xanh vẫn nằm chỏng chơ trên mâm, lạnh lẽo như minh chứng cho sự coi thường.
News
Lái xuyên đêm vào vùng lũ, nữ CEO thừa nhận: ‘VinFast VF 6 giúp tôi tự tin sau vô-lăng’
Với chị Nguyễn Thị Thanh Tuyền (phường Long Bình, TP.HCM), chiếc VinFast VF 6 không chỉ là phương tiện đi lại hằng ngày mà còn là người bạn đồng hành đáng tin cậy trong những chuyến đi dài mang theo…
Đúng hôm chồng đi công tác, bố chồng bất ngờ gõ cửa rồi đề nghị một “giao dịch” khiến tôi bà/ng h/oàng
Tôi và chồng vừa lấy nhau cách đây 3 tháng. Chúng tôi không ở cùng với bố mẹ chồng, thuê nhà riêng để ở. Căn nhà chúng tôi thuê chật chội, điều kiện không tốt. Tôi lại vừa mới sinh…
Chồng đi công tác xa nhà, đến nửa đêm, tôi nghe tiếng gõ kia liên hồi bên ngoài, kèm theo đó là giọng một người đàn ông…
Tôi và chồng lấy nhau được 2 năm nhưng chỉ mới chuyển chỗ ở đến khu trọ này được 5 năm. Ở đây khá sạch sẽ, yên tĩnh, bảo an cũng tốt nên tôi rất hài lòng. Dù rằng ở…
5 năm chưa từng nhìn qua tủ đồ của vợ, lần đầu tiên giặt đồ cho cô ấy, tôi ch/ế/t l/ặ/ng khi nhìn thấy 1 thứ
Tôi thường xuyên đi làm xa nên một mình vợ tôi vừa nuôi con vừa chăm sóc mẹ chồng. Nhiều khi thấy vợ vất vả quá, tôi nói để thuê người giúp việc nhưng cô ấy nhất quyết không chịu….
Nghi chồng ngo/ạ/i t/ì/nh vì tiếng thở gấp trong điện thoại, tôi lao đến điểm định vị thì ch/ế/t l/ặ/ng khi thấy việc làm của anh
Thấy nhiều chuyện ngoại tình ngoài đời mà tôi luôn có tâm lý sợ chồng ngoại tình. Vì vậy, tôi luôn quản chồng rất chặt, thậm chí là không tin tưởng anh. Dù từ trước đến nay chồng tôi là người…
Lấy nhau 4 năm vẫn chưa có con, lại nghe bố mẹ hai bên thúc giục, vợ chồng tôi càng căng thẳng nên tôi tr/ót ng/o/ại tì/nh, vợ biết nhưng không nói gì cho đến 1 ngày…
Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để mọi chuyện tự nhiên. Nhưng đến năm thứ ba rồi thứ tư vẫn…
End of content
No more pages to load