Tôi vừa nhận việc ở công ty được tròn một tháng — một tháng ngắn ngủi nhưng lại thay đổi hoàn toàn cuộc sống của tôi. Từ một nhân viên mới, tôi bất ngờ được chị giám đốc đích thân cất nhắc lên vị trí quản lý.
Chị tên Mai, 38 tuổi, chưa chồng, lúc nào cũng chỉn chu, hiện đại và sắc sảo đến mức khiến người khác vừa nể vừa e dè. Ngày đầu chị nhìn sơ yếu lý lịch của tôi, ánh mắt chị thoáng dừng lại rất lâu ở mục “quê quán”, rồi nở nụ cười lạ — nụ cười khiến tôi cảm giác như mình vừa bị soi thấu.
– Em có năng lực, lại học đúng chuyên ngành. Chị sẽ để em thử sức ở vị trí quản lý, xem như một thử thách, được chứ?
Tôi mừng đến run người. Mọi thứ diễn ra nhanh đến choáng ngợp. Cấp trên ưu ái, đồng nghiệp nể trọng, công việc suôn sẻ đến mức chính tôi cũng thấy nghi ngờ vận may của mình.
Nhưng mọi chuyện bắt đầu trở nên lạ lùng từ ngày nhận lương.
Lẽ ra lương tôi là 20 triệu, nhưng tin nhắn ngân hàng lại báo 30 triệu đồng. Tôi tưởng nhầm, liền hỏi kế toán. Cô kế toán nhìn tôi cười mỉm:
– Giám đốc bảo chuyển thêm, thưởng cho anh vì làm việc hiệu quả.
Tôi ngẩn người. Hiệu quả gì cơ chứ, tôi mới vào làm được có một tháng, chưa kịp chứng minh gì cả. Trong lòng bắt đầu dấy lên hàng trăm câu hỏi.
Tại sao chị ấy lại tốt với mình như vậy?
Chẳng lẽ… có ý gì khác?
Tôi cố xua đi suy nghĩ ấy. Nhưng rồi, vào một đêm mưa nặng hạt, điện thoại tôi sáng lên. Tin nhắn từ chị Mai:
“Chị đang sốt cao, người mệt lắm. Em qua giúp chị mua thuốc với nhiệt kế được không? Căn hộ A12, tòa Sky Garden.”
Tôi lưỡng lự. Giữa đêm, sếp nhắn riêng nhờ vả thế này… có gì đó không ổn. Nhưng rồi tôi lại nghĩ: Dù sao cũng là sếp, giúp một chút đâu có sao. Biết đâu còn được tạo ấn tượng tốt trong công việc.
Tôi vội mặc áo mưa, phóng xe đến tòa chung cư cao cấp mà chị ở.
Cửa nhà mở sẵn. Đèn phòng khách bật mờ, hắt ra thứ ánh sáng vàng nhạt. Tôi gọi:
– Chị Mai ơi… Em là Minh, chị ơi?
Không tiếng trả lời. Chỉ có tiếng mưa lộp bộp ngoài ban công.
Tôi bước vào, lòng dâng lên linh cảm khó tả. Trên bàn là hộp thuốc cảm mở dở, cạnh đó là vài tấm ảnh cũ. Một tấm trong số đó khiến tôi chết sững.
Đó là bức ảnh hai người — một người là mẹ tôi, người còn lại chính là… chị Mai.
Bức ảnh cũ đến mức mép đã ố vàng, mặt sau còn viết dòng chữ bằng bút bi: “Mai và mẹ Lan – hè 2005”. Lan là tên mẹ tôi.
Tôi run rẩy cầm bức ảnh, mắt nhòe đi. Chuyện này là sao…?
Cửa phòng ngủ khẽ mở. Giọng chị Mai yếu ớt vang lên:
– Em… đến rồi à?
Tôi quay lại, tim đập thình thịch:
– Chị… chị là ai? Sao chị có ảnh chụp chung với mẹ em?
Chị ngồi tựa đầu giường, khuôn mặt nhợt nhạt, nhưng đôi mắt vẫn sâu và buồn. Một lát sau, chị mím môi, nói chậm rãi:
– Em… là Minh, con của mẹ Lan phải không?
Tôi chết lặng.
Chị hít một hơi dài, nước mắt khẽ trào ra:
– Chị là Mai… là chị gái của em. Hai mươi năm trước, chị bị lạc trong chuyến đi biển với bố. Sóng cuốn thuyền, ai cũng tưởng chị mất rồi. Nhưng một người nước ngoài đã cứu, đưa chị sang tận Singapore. Nhiều năm sau mới quay về, tìm lại quê cũ thì nhà mình đã chuyển đi, không ai biết tung tích.
Tôi đứng lặng, mọi suy nghĩ hỗn loạn vỡ tung.
Chị cười nhạt, giọng run run:
– Khi chị xem hồ sơ, thấy tên bố mẹ, quê gốc ở đúng ngôi làng năm xưa… chị biết ngay. Nhưng chị chưa dám nói. Chị muốn nhìn em thêm chút nữa, xem em sống tốt không, có giống bố mẹ mình không…
Tôi không còn nói được lời nào. Chị giám đốc lạnh lùng, quyền lực mà tôi từng sợ hãi — hóa ra lại là người chị ruột đã thất lạc 20 năm của tôi.
Ngoài trời, mưa vẫn trút xuống ào ào. Tôi bước đến, ôm chị thật chặt.
– Chị… chị ơi…
Chị gục đầu vào vai tôi, khóc nấc:
– Cuối cùng… chị cũng tìm được em.
Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng không phải ai tốt với mình cũng có mưu đồ. Có những người mang ơn sâu nặng của quá khứ — chỉ đợi một cơ hội để yêu thương trọn vẹn một lần nữa.
CÂU CHUYỆN HƯ CẤU ĐƯỢC VIẾT BỞI AI
News
Lái xuyên đêm vào vùng lũ, nữ CEO thừa nhận: ‘VinFast VF 6 giúp tôi tự tin sau vô-lăng’
Với chị Nguyễn Thị Thanh Tuyền (phường Long Bình, TP.HCM), chiếc VinFast VF 6 không chỉ là phương tiện đi lại hằng ngày mà còn là người bạn đồng hành đáng tin cậy trong những chuyến đi dài mang theo…
Đúng hôm chồng đi công tác, bố chồng bất ngờ gõ cửa rồi đề nghị một “giao dịch” khiến tôi bà/ng h/oàng
Tôi và chồng vừa lấy nhau cách đây 3 tháng. Chúng tôi không ở cùng với bố mẹ chồng, thuê nhà riêng để ở. Căn nhà chúng tôi thuê chật chội, điều kiện không tốt. Tôi lại vừa mới sinh…
Chồng đi công tác xa nhà, đến nửa đêm, tôi nghe tiếng gõ kia liên hồi bên ngoài, kèm theo đó là giọng một người đàn ông…
Tôi và chồng lấy nhau được 2 năm nhưng chỉ mới chuyển chỗ ở đến khu trọ này được 5 năm. Ở đây khá sạch sẽ, yên tĩnh, bảo an cũng tốt nên tôi rất hài lòng. Dù rằng ở…
5 năm chưa từng nhìn qua tủ đồ của vợ, lần đầu tiên giặt đồ cho cô ấy, tôi ch/ế/t l/ặ/ng khi nhìn thấy 1 thứ
Tôi thường xuyên đi làm xa nên một mình vợ tôi vừa nuôi con vừa chăm sóc mẹ chồng. Nhiều khi thấy vợ vất vả quá, tôi nói để thuê người giúp việc nhưng cô ấy nhất quyết không chịu….
Nghi chồng ngo/ạ/i t/ì/nh vì tiếng thở gấp trong điện thoại, tôi lao đến điểm định vị thì ch/ế/t l/ặ/ng khi thấy việc làm của anh
Thấy nhiều chuyện ngoại tình ngoài đời mà tôi luôn có tâm lý sợ chồng ngoại tình. Vì vậy, tôi luôn quản chồng rất chặt, thậm chí là không tin tưởng anh. Dù từ trước đến nay chồng tôi là người…
Lấy nhau 4 năm vẫn chưa có con, lại nghe bố mẹ hai bên thúc giục, vợ chồng tôi càng căng thẳng nên tôi tr/ót ng/o/ại tì/nh, vợ biết nhưng không nói gì cho đến 1 ngày…
Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để mọi chuyện tự nhiên. Nhưng đến năm thứ ba rồi thứ tư vẫn…
End of content
No more pages to load