Mấy hôm nay, hội lớp cấp 3 của tôi rộn ràng chuẩn bị kỷ niệm 15 năm ra trường. Mọi người thống nhất mỗi người đóng 2 triệu để thuê địa điểm và tổ chức chương trình. Tôi định bụng xin chồng, vì đang ở nhà chăm con, chưa đi làm lại.
Tối hôm ấy, chờ chồng ngồi uống trà, tôi nói:
– Anh ơi, hội khóa 15 năm, em muốn đóng 2 triệu để tham gia cùng bạn bè…
Chưa kịp nghe chồng trả lời, em gái chồng vừa bước vào cửa đã cắt ngang:
– Chị không kiếm ra tiền thì nên an phận. Anh tôi nuôi mấy miệng ăn đã đủ mệt, giờ còn lo cả hội khóa của chị à?
Tôi sững lại, cảm giác nóng bừng từ mặt xuống cổ. Câu nói ấy như xé toang hết chút tôn trọng còn lại giữa tôi và cô ta. Tôi quay sang nhìn chồng, mong anh sẽ nói một câu bảo vệ vợ. Nhưng anh chỉ im lặng, giả vờ cúi xuống điện thoại.
Tôi cười nhạt:
– Em nói đúng, tiền anh trai em kiếm được, anh ấy muốn tiêu cho ai là việc của anh ấy. Nhưng 2 triệu này, chị xin là để dùng vào niềm vui của mình, không phải để ăn chơi vô bổ. Và chị nghĩ, làm vợ anh trai em, chị vẫn có quyền đó.
– Quyền gì mà quyền? – cô ta hất hàm – Chị không đi làm thì đừng tiêu hoang!
Tôi đứng dậy, mắt nhìn thẳng:
– Ừ, chị sẽ không tiêu tiền của anh trai em nữa. Nhưng nhớ nhé, từ nay, bất cứ thứ gì trong nhà này mua từ tiền chung, em cũng đừng dùng tới.
Không khí trong nhà đặc quánh. Em chồng quay ngoắt vào phòng, còn chồng tôi… vẫn im lặng, nhưng tôi thấy anh tránh ánh mắt tôi như thể sợ nhìn thẳng sẽ phải đối diện với sự hèn nhát của mình.
Tối hôm đó, tôi gọi điện cho một người bạn, nhận ngay một việc làm online. Tôi biết, từ đây, mỗi đồng tôi tiêu sẽ là tiền tôi kiếm được – để không ai còn quyền đứng trước mặt tôi nói câu “nên an phận” nữa.
Sau hôm đó, tôi bắt đầu làm việc online. Ban đầu chỉ là mấy hợp đồng nhỏ, nhưng rồi khách hàng quen dần, thu nhập mỗi tháng cũng kha khá. Tôi không khoe, chỉ âm thầm dành dụm, để trong tài khoản riêng.
Nửa năm sau, em chồng gặp chuyện. Chồng cô ta làm ăn thua lỗ, cần gấp 100 triệu để xoay vòng. Tối hôm ấy, cô ta bỗng xuất hiện ở nhà tôi, giọng ngọt như rót mật:
– Chị ơi, anh chị có thể cho em vay tạm 100 triệu không? Em hứa 3 tháng trả.
Tôi nhìn cô ta, lòng thoáng nhớ lại cảnh mình đứng xin 2 triệu bị nói “nên an phận”. Tôi hỏi nhẹ nhàng:
– 100 triệu là số tiền khá lớn. Sao em không xin chồng em?
Cô ta lúng túng:
– Nhà em đang kẹt, em biết chị… bây giờ kiếm được mà…
Tôi cười, rót ly nước đặt trước mặt:
– Em này, chị cũng đang an phận như lời em khuyên hôm trước đấy. Tiền chị kiếm ra, chị phải lo “mấy miệng ăn” nhà chị trước. Hội khóa 2 triệu chị còn không xin được, nên chuyện 100 triệu… chắc chị cũng không lo nổi đâu.
Mặt cô ta tái mét, còn chồng tôi ngồi bên chỉ biết cúi gằm, không nói nổi câu nào.
Tôi đứng dậy, vừa đi vừa nói như lửng lơ:
– Em nên tập kiếm tiền để có thể tự lo cho mình. Đừng phụ thuộc vào ai… để không phải đi vay rồi nhận lại những câu đau lòng như chị từng nghe.
Cánh cửa khép lại, để lại sau lưng tiếng thở dài của ai đó. Còn tôi, lòng nhẹ như vừa trả xong một món nợ – món nợ của sự tự trọng.
News
Lái xuyên đêm vào vùng lũ, nữ CEO thừa nhận: ‘VinFast VF 6 giúp tôi tự tin sau vô-lăng’
Với chị Nguyễn Thị Thanh Tuyền (phường Long Bình, TP.HCM), chiếc VinFast VF 6 không chỉ là phương tiện đi lại hằng ngày mà còn là người bạn đồng hành đáng tin cậy trong những chuyến đi dài mang theo…
Đúng hôm chồng đi công tác, bố chồng bất ngờ gõ cửa rồi đề nghị một “giao dịch” khiến tôi bà/ng h/oàng
Tôi và chồng vừa lấy nhau cách đây 3 tháng. Chúng tôi không ở cùng với bố mẹ chồng, thuê nhà riêng để ở. Căn nhà chúng tôi thuê chật chội, điều kiện không tốt. Tôi lại vừa mới sinh…
Chồng đi công tác xa nhà, đến nửa đêm, tôi nghe tiếng gõ kia liên hồi bên ngoài, kèm theo đó là giọng một người đàn ông…
Tôi và chồng lấy nhau được 2 năm nhưng chỉ mới chuyển chỗ ở đến khu trọ này được 5 năm. Ở đây khá sạch sẽ, yên tĩnh, bảo an cũng tốt nên tôi rất hài lòng. Dù rằng ở…
5 năm chưa từng nhìn qua tủ đồ của vợ, lần đầu tiên giặt đồ cho cô ấy, tôi ch/ế/t l/ặ/ng khi nhìn thấy 1 thứ
Tôi thường xuyên đi làm xa nên một mình vợ tôi vừa nuôi con vừa chăm sóc mẹ chồng. Nhiều khi thấy vợ vất vả quá, tôi nói để thuê người giúp việc nhưng cô ấy nhất quyết không chịu….
Nghi chồng ngo/ạ/i t/ì/nh vì tiếng thở gấp trong điện thoại, tôi lao đến điểm định vị thì ch/ế/t l/ặ/ng khi thấy việc làm của anh
Thấy nhiều chuyện ngoại tình ngoài đời mà tôi luôn có tâm lý sợ chồng ngoại tình. Vì vậy, tôi luôn quản chồng rất chặt, thậm chí là không tin tưởng anh. Dù từ trước đến nay chồng tôi là người…
Lấy nhau 4 năm vẫn chưa có con, lại nghe bố mẹ hai bên thúc giục, vợ chồng tôi càng căng thẳng nên tôi tr/ót ng/o/ại tì/nh, vợ biết nhưng không nói gì cho đến 1 ngày…
Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để mọi chuyện tự nhiên. Nhưng đến năm thứ ba rồi thứ tư vẫn…
End of content
No more pages to load