Nhà chồng tôi vốn đông con gái. Mỗi dịp giỗ lớn, 5 chị gái từ khắp nơi đổ về, xúng xính quần áo, miệng cười tươi, tay xách theo vài túi trái cây, bánh kẹo rồi… thảnh thơi ngồi bàn trên tán gẫu.
Năm nay cũng vậy. Từ sáng, tôi đã lăn lộn ngoài bếp, hết nấu, bưng, dọn cho đủ 25 mâm cỗ – khách đông như trẩy hội. Mồ hôi ướt lưng, tay dính mỡ, còn họ thì ríu rít cười:
“Em dâu đảm thật! Xong thì nhớ rửa luôn bát nhé, bọn chị còn phải ngồi tiếp chuyện họ hàng.”
Tôi cố nuốt cục tức, nhưng khi khách về, chồng bát cao như núi, 5 chị gái lại vẫn ung dung ngồi uống trà, thi thoảng chỉ tay:
“Em rửa nhanh đi, mai còn đi làm.”
“Đừng để lâu bát khô dính mỡ là khổ lắm đấy.”
Tôi lau tay, đứng thẳng dậy, nói rành rọt:
“Hôm nay ai ăn thì người đó rửa. Em không phải người hầu của nhà này.”
Không khí chợt nặng như chì. Chồng tôi nghe thấy, từ ngoài sân bước vào, cau mày:
“Mấy chị về một năm có một lần, em chịu khó rửa giúp thì đã sao?”
Tôi cười nhạt:
“Vậy anh rửa giúp đi.”
Anh không trả lời, chỉ nhìn đống bát, rồi bất ngờ tiến lại, bốc cả chồng lớn nhất, RẦM! – tiếng sành sứ vỡ chát chúa vang khắp nhà. Mảnh bát văng tung tóe, một vài chị gái hoảng hốt la lên.
Chồng tôi quay lại, giọng đầy giận dữ:
“Thà vỡ bát còn hơn vỡ hòa khí. Em làm vợ thì phải biết nhường, các chị là khách!”
Tôi nhìn anh, thấy trong ánh mắt mình không còn là giọt nước mắt mà là cả một cơn bão.
Khách? Những “vị khách” ấy đã ăn, đã chỉ đạo, đã coi tôi như kẻ hầu – và giờ chồng tôi còn bênh vực họ.
Giữa đống mảnh vỡ, tôi hiểu một điều: thứ vỡ hôm nay… không chỉ là bát.
Tiếng bát vỡ chưa kịp dứt, tôi quay lưng bỏ vào phòng.
Tôi mở tủ, xách chiếc vali cũ, nhét vội vài bộ quần áo. 5 chị gái của chồng thấy vậy liền bu lại:
“Ơ, em dâu làm gì thế? Có mấy cái bát thôi mà.”
“Trẻ con thật, có mỗi việc rửa bát cũng làm căng.”
Tôi quay lại, giọng lạnh như băng:
“Các chị ăn 25 mâm cỗ, nhưng lại không thể rửa nổi một cái bát. Thế mà còn gọi tôi là trẻ con?”
Chồng tôi bước vào, nắm tay vali, gằn giọng:
“Em định bỏ đi giữa ngày giỗ à? Nghĩ đến thể diện nhà này đi!”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh:
“Thể diện à? Từ khi nào thể diện lại quan trọng hơn sự tôn trọng dành cho vợ? Anh bênh các chị, coi tôi như người hầu… vậy thì nhà này không cần tôi nữa.”
Nói xong, tôi kéo vali đi thẳng. Mẹ chồng đứng ở cửa, định nói gì đó nhưng rồi im lặng, đôi mắt thoáng chút ngượng ngùng.
Tôi về nhà mẹ đẻ, điện thoại reo liên tục – số của chồng. Tôi không bắt máy.
Tối hôm đó, 5 chị gái vẫn ngồi bàn tán, cười khẩy về “con em dâu tự ái”. Nhưng khi khách ra về, cả nhà ngập mùi mỡ, đống bát còn sót lại đã khô két, chẳng ai buồn rửa.
Mẹ chồng phải gọi một cô hàng xóm sang phụ, vừa làm vừa thở dài:
“Nó giận cũng phải. Nhà này chỉ giỏi ăn rồi chỉ tay.”
Ba ngày sau, chồng tôi xuất hiện trước cửa nhà mẹ đẻ, gầy rộc, mặt hốc hác.
Anh nói khẽ:
“Anh sai rồi. Nhưng lần sau… em cũng đừng bỏ đi như thế nữa. Nhà không có em, mọi thứ lộn xộn cả.”
Tôi nhìn anh, không trả lời ngay. Trong đầu tôi vẫn còn nguyên tiếng rầm của bát vỡ hôm ấy – một vết nứt mà để hàn gắn, cần nhiều hơn một lời xin lỗi.
News
Lái xuyên đêm vào vùng lũ, nữ CEO thừa nhận: ‘VinFast VF 6 giúp tôi tự tin sau vô-lăng’
Với chị Nguyễn Thị Thanh Tuyền (phường Long Bình, TP.HCM), chiếc VinFast VF 6 không chỉ là phương tiện đi lại hằng ngày mà còn là người bạn đồng hành đáng tin cậy trong những chuyến đi dài mang theo…
Đúng hôm chồng đi công tác, bố chồng bất ngờ gõ cửa rồi đề nghị một “giao dịch” khiến tôi bà/ng h/oàng
Tôi và chồng vừa lấy nhau cách đây 3 tháng. Chúng tôi không ở cùng với bố mẹ chồng, thuê nhà riêng để ở. Căn nhà chúng tôi thuê chật chội, điều kiện không tốt. Tôi lại vừa mới sinh…
Chồng đi công tác xa nhà, đến nửa đêm, tôi nghe tiếng gõ kia liên hồi bên ngoài, kèm theo đó là giọng một người đàn ông…
Tôi và chồng lấy nhau được 2 năm nhưng chỉ mới chuyển chỗ ở đến khu trọ này được 5 năm. Ở đây khá sạch sẽ, yên tĩnh, bảo an cũng tốt nên tôi rất hài lòng. Dù rằng ở…
5 năm chưa từng nhìn qua tủ đồ của vợ, lần đầu tiên giặt đồ cho cô ấy, tôi ch/ế/t l/ặ/ng khi nhìn thấy 1 thứ
Tôi thường xuyên đi làm xa nên một mình vợ tôi vừa nuôi con vừa chăm sóc mẹ chồng. Nhiều khi thấy vợ vất vả quá, tôi nói để thuê người giúp việc nhưng cô ấy nhất quyết không chịu….
Nghi chồng ngo/ạ/i t/ì/nh vì tiếng thở gấp trong điện thoại, tôi lao đến điểm định vị thì ch/ế/t l/ặ/ng khi thấy việc làm của anh
Thấy nhiều chuyện ngoại tình ngoài đời mà tôi luôn có tâm lý sợ chồng ngoại tình. Vì vậy, tôi luôn quản chồng rất chặt, thậm chí là không tin tưởng anh. Dù từ trước đến nay chồng tôi là người…
Lấy nhau 4 năm vẫn chưa có con, lại nghe bố mẹ hai bên thúc giục, vợ chồng tôi càng căng thẳng nên tôi tr/ót ng/o/ại tì/nh, vợ biết nhưng không nói gì cho đến 1 ngày…
Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để mọi chuyện tự nhiên. Nhưng đến năm thứ ba rồi thứ tư vẫn…
End of content
No more pages to load