Trưa cuối tuần, vợ chồng tôi ghé vào một quán bún nhỏ ven đường. Quán đông đúc, khách ra vào tấp nập, mùi nước dùng tỏa ra thơm lừng. Vợ tôi cười:
– Lâu rồi mới đi ăn ngoài thế này, xem có ngon không anh.
Chúng tôi vừa ăn vừa trò chuyện, tô bún nóng hổi cứ thế vơi dần. Đến gần cuối, tôi bất chợt cắn phải một thứ cứng cứng. Lấy ra thì thấy một hạt nhãn đen sì lẫn trong miếng riêu cua.
Tôi cau mày, gọi lớn:
– Chủ quán ơi, trong bát bún có cái này là sao?
Một người phụ nữ từ trong bếp bước ra. Giây phút ấy, tôi chết lặng. Là Lan – người yêu cũ của tôi, người từng khiến tôi day dứt suốt nhiều năm. Cô ấy cũng sững người, bát đũa trên tay run nhẹ, ánh mắt chạm vào tôi rồi vội tránh đi.
Tôi chưa kịp nói gì thì vợ tôi nghiến răng, đập mạnh chiếc đũa xuống bàn:
– Đây là kiểu làm ăn gì vậy? Hạt nhãn trong bát bún, lỡ khách nuốt vào nghẹn chết thì sao?
Lan lắp bắp:
– Tôi… tôi xin lỗi. Chắc là lúc nấu chè, hạt nhãn rơi vào nồi… Tôi sẽ đổi bát khác cho anh chị, miễn phí.
Nhưng vợ tôi không chịu, cô ấy đứng phắt dậy, giọng gay gắt:
– Miễn phí một bát bún thì giải quyết được gì? Tôi muốn cô đền ít nhất 5 triệu, nếu không tôi sẽ làm lớn chuyện này, đăng lên mạng, gọi cả báo chí vào. Để xem quán cô còn mở được nữa không!
Tôi giật mình kéo tay vợ:
– Thôi nào em, bỏ qua đi… chỉ là sơ suất thôi.
Vợ quay sang nhìn tôi, ánh mắt sắc như dao:
– Anh bênh người ta à? Anh biết cô ta à?
Mồ hôi lạnh túa ra, tim tôi đập loạn nhịp. Lan im lặng, đôi mắt đỏ hoe, còn vợ tôi thì đứng đó, quyết không nhượng bộ. Cả quán bắt đầu xôn xao, khách ngoái nhìn, bàn tán rì rầm.
Tôi kẹt giữa hai người phụ nữ – một bên là người vợ hiện tại quyết liệt bảo vệ quyền lợi, một bên là người cũ với ánh mắt đau đáu. Không khí đặc quánh, chỉ một lời nói sai có thể biến mọi chuyện thành scandal ầm ĩ…
Tôi cố gắng giữ giọng bình tĩnh:
– Em à, thôi thì bỏ qua đi. Người ta cũng đã xin lỗi rồi.
Vợ tôi gắt lên, không kiêng nể:
– Bỏ qua ư? Lỡ hôm nay không phải anh mà là con trẻ ăn phải thì sao? Anh dễ dãi với sức khoẻ của mình thì mặc anh, còn tôi thì không!
Cả quán im bặt, mọi ánh mắt dồn về phía chúng tôi. Lan cắn môi, hai tay nắm chặt tạp dề, rõ ràng đang run rẩy.
– Năm triệu… tôi thật sự không có – cô ấy lí nhí, giọng như nghẹn lại – Quán này mới mở, vốn liếng còn chưa xoay xở xong. Anh… chị thông cảm.
Vợ tôi khoanh tay, ánh mắt như muốn đâm thủng không khí:
– Không có thì vay. Không vay được thì tôi gọi công an, gọi phóng viên tới. Để xem quán này còn trụ nổi không.
Tôi thấy Lan run bần bật, môi mím chặt, đôi mắt rưng rưng. Và rồi, ánh mắt ấy hướng về tôi, như một lời cầu cứu lặng thầm. Trái tim tôi nhói lên, quá khứ bỗng ùa về. Những tháng ngày yêu nhau, những đêm mưa cô ôm tôi khóc, những lời chia tay không kịp dứt khoát… Tất cả chợt hiện rõ.
Vợ tôi bắt gặp ánh mắt ấy, liền gằn giọng:
– Anh nhìn gì? Anh còn chưa nói cho tôi biết: anh quen cô ta à?
Tôi chết lặng, mồ hôi vã ra như tắm. Mọi sự thật đang bị đẩy đến mép vực. Khách trong quán thì thầm, vài người rút điện thoại ra quay lại.
Lan bỗng ngẩng đầu, đôi mắt rực lên vẻ quyết liệt:
– Đúng! Tôi từng là người yêu cũ của anh ấy. Nhưng chuyện đó đã qua lâu rồi. Hôm nay tôi chỉ xin lỗi vì sự cố trong bát bún, chứ tôi không có gì phải đền tiền cả!
Không khí như nổ tung. Vợ tôi lùi một bước, rồi quay sang tôi, gằn từng chữ:
– Anh giải thích đi!
Tôi đứng giữa, cảm giác như sắp nghẹt thở. Một bên là người vợ chính danh đang phẫn nộ, một bên là tình cũ vừa thừa nhận trước đám đông. Tôi biết, chỉ cần mở miệng sai một lời, tất cả sẽ sụp đổ…
News
Lái xuyên đêm vào vùng lũ, nữ CEO thừa nhận: ‘VinFast VF 6 giúp tôi tự tin sau vô-lăng’
Với chị Nguyễn Thị Thanh Tuyền (phường Long Bình, TP.HCM), chiếc VinFast VF 6 không chỉ là phương tiện đi lại hằng ngày mà còn là người bạn đồng hành đáng tin cậy trong những chuyến đi dài mang theo…
Đúng hôm chồng đi công tác, bố chồng bất ngờ gõ cửa rồi đề nghị một “giao dịch” khiến tôi bà/ng h/oàng
Tôi và chồng vừa lấy nhau cách đây 3 tháng. Chúng tôi không ở cùng với bố mẹ chồng, thuê nhà riêng để ở. Căn nhà chúng tôi thuê chật chội, điều kiện không tốt. Tôi lại vừa mới sinh…
Chồng đi công tác xa nhà, đến nửa đêm, tôi nghe tiếng gõ kia liên hồi bên ngoài, kèm theo đó là giọng một người đàn ông…
Tôi và chồng lấy nhau được 2 năm nhưng chỉ mới chuyển chỗ ở đến khu trọ này được 5 năm. Ở đây khá sạch sẽ, yên tĩnh, bảo an cũng tốt nên tôi rất hài lòng. Dù rằng ở…
5 năm chưa từng nhìn qua tủ đồ của vợ, lần đầu tiên giặt đồ cho cô ấy, tôi ch/ế/t l/ặ/ng khi nhìn thấy 1 thứ
Tôi thường xuyên đi làm xa nên một mình vợ tôi vừa nuôi con vừa chăm sóc mẹ chồng. Nhiều khi thấy vợ vất vả quá, tôi nói để thuê người giúp việc nhưng cô ấy nhất quyết không chịu….
Nghi chồng ngo/ạ/i t/ì/nh vì tiếng thở gấp trong điện thoại, tôi lao đến điểm định vị thì ch/ế/t l/ặ/ng khi thấy việc làm của anh
Thấy nhiều chuyện ngoại tình ngoài đời mà tôi luôn có tâm lý sợ chồng ngoại tình. Vì vậy, tôi luôn quản chồng rất chặt, thậm chí là không tin tưởng anh. Dù từ trước đến nay chồng tôi là người…
Lấy nhau 4 năm vẫn chưa có con, lại nghe bố mẹ hai bên thúc giục, vợ chồng tôi càng căng thẳng nên tôi tr/ót ng/o/ại tì/nh, vợ biết nhưng không nói gì cho đến 1 ngày…
Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để mọi chuyện tự nhiên. Nhưng đến năm thứ ba rồi thứ tư vẫn…
End of content
No more pages to load