Tôi về nhà chồng đúng vào một chiều chủ nhật âm u, trời mưa rả rích. Căn nhà ba tầng khang trang nằm giữa con phố nhỏ, yên tĩnh đến lạ. Mẹ chồng tôi là người phụ nữ có tiếng nghiêm khắc, làm kế toán nên tính toán cẩn thận từng đồng. Tôi nghe chồng dặn đi dặn lại:
— “Chỉ cần em ngoan ngoãn, biết điều, là mẹ sẽ quý.”
Tôi gật đầu, cố gắng tự nhủ: Không sao, mình sẽ làm tốt thôi.
Ai ngờ, chỉ ngày hôm sau, mọi thứ đã đảo lộn.
Sáng ấy, khi tôi đang rửa bát dưới bếp thì nghe tiếng mẹ chồng trên tầng thét lên:
— “Trời ơi, ai lấy mất năm triệu của tôi rồi?!”
Tôi giật mình, làm rơi cả chiếc bát xuống chậu nước. Chưa kịp hiểu chuyện gì thì bà đã bước xuống, gương mặt đầy hoang mang và giận dữ. Bố chồng cũng đi ra, hỏi:
— “Tiền gì thế bà?”
— “Tiền tôi để trong ngăn kéo, hôm qua còn thấy, sáng nay mất tiêu rồi!”
Không khí trong nhà lập tức căng như dây đàn. Ánh mắt mọi người bắt đầu đảo quanh, rồi dừng lại ở tôi — người con dâu mới về làm đúng một ngày.
Tôi đứng chết lặng.
Không ai nói ra, nhưng tôi cảm nhận rõ sự nghi ngờ. Mẹ chồng thở dài, giọng đầy ẩn ý:
— “Nhà này xưa nay chẳng bao giờ mất tiền. Tự nhiên hôm nay… haizz, chắc chỉ có người lạ mới không biết chỗ cất thôi.”
Tôi đỏ mặt. “Người lạ” – hai từ ấy đâm vào tim tôi như mũi dao.
Tôi ấp úng:
— “Con không lấy đâu ạ, con chưa từng… con còn chẳng biết mẹ để ở đâu…”
Bà im lặng, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt nửa tin nửa ngờ. Còn chồng tôi — người mà tôi tưởng sẽ bênh vực — cũng chỉ nói nhỏ:
— “Thôi, để từ từ tìm lại xem sao.”
Nhưng tôi thấy rõ ánh nhìn lúng túng trong mắt anh.
Cả ngày hôm đó, tôi gần như bị cách ly. Mẹ chồng lên phòng, đóng cửa. Bố chồng lặng lẽ ra ngoài. Còn tôi, đứng giữa căn bếp lạ, nước mắt tự nhiên cứ chảy. Tôi không sợ vì 5 triệu, mà sợ vì niềm tin của mình đang bị đánh cắp.
Tối đó, tôi quyết định mang xuống bàn ăn 5 triệu đồng — số tiền tôi để dành từ trước đám cưới. Tôi đặt phong bì lên bàn, nói khẽ:
— “Con biết mình không lấy, nhưng vì không muốn cả nhà phải nghi ngờ, con gửi lại số tiền đó, coi như để mẹ yên tâm.”
Mẹ chồng nhìn phong bì, mắt chớp nhẹ. Không khí nặng nề đến mức tôi nghe rõ cả tiếng muỗi vo ve ngoài cửa.
Bà không nói gì, chỉ gật đầu.
Đêm đó, tôi nằm quay mặt vào tường, nghe tiếng chồng thở dài sau lưng. Tôi biết anh muốn nói gì, nhưng không nói được.
Ba ngày sau, tôi dậy sớm quét sân, vô tình thấy con mèo mun của mẹ chồng đang nghịch một tờ tiền rách trong góc tủ ngoài hiên. Tôi nhặt lên — tờ 500 nghìn, gấp đôi, ướt nhẹp. Linh tính mách bảo, tôi mở tủ ra kiểm tra, bên trong là một phong bì cũ bị rơi xuống khe sâu, trong đó vẫn còn nguyên số tiền.
Tôi lặng người.
Hóa ra… chẳng ai lấy cả.
Tôi đem phong bì lên cho mẹ chồng. Bà mở ra, sững sờ nhìn, rồi mắt đỏ hoe. Bà cầm tay tôi, nói nhỏ, lần đầu tiên giọng dịu dàng:
— “Mẹ xin lỗi. Mẹ hồ đồ quá.”
Tôi chỉ cười. Tôi không muốn bà phải áy náy. Nhưng khi bước ra khỏi phòng, tôi nghe tiếng bà nói với chồng tôi:
— “Con cưới được người tử tế đấy. Mất tiền có thể kiếm lại, mất lòng tin thì khó lắm.”
Hôm ấy, tôi mới hiểu rằng, 5 triệu đầu tiên làm dâu không phải là tiền — mà là phí mua niềm tin.
Và đôi khi, để được tin tưởng, ta phải chấp nhận mất một chút gì đó… kể cả khi mình chẳng hề sai.
News
Lái xuyên đêm vào vùng lũ, nữ CEO thừa nhận: ‘VinFast VF 6 giúp tôi tự tin sau vô-lăng’
Với chị Nguyễn Thị Thanh Tuyền (phường Long Bình, TP.HCM), chiếc VinFast VF 6 không chỉ là phương tiện đi lại hằng ngày mà còn là người bạn đồng hành đáng tin cậy trong những chuyến đi dài mang theo…
Đúng hôm chồng đi công tác, bố chồng bất ngờ gõ cửa rồi đề nghị một “giao dịch” khiến tôi bà/ng h/oàng
Tôi và chồng vừa lấy nhau cách đây 3 tháng. Chúng tôi không ở cùng với bố mẹ chồng, thuê nhà riêng để ở. Căn nhà chúng tôi thuê chật chội, điều kiện không tốt. Tôi lại vừa mới sinh…
Chồng đi công tác xa nhà, đến nửa đêm, tôi nghe tiếng gõ kia liên hồi bên ngoài, kèm theo đó là giọng một người đàn ông…
Tôi và chồng lấy nhau được 2 năm nhưng chỉ mới chuyển chỗ ở đến khu trọ này được 5 năm. Ở đây khá sạch sẽ, yên tĩnh, bảo an cũng tốt nên tôi rất hài lòng. Dù rằng ở…
5 năm chưa từng nhìn qua tủ đồ của vợ, lần đầu tiên giặt đồ cho cô ấy, tôi ch/ế/t l/ặ/ng khi nhìn thấy 1 thứ
Tôi thường xuyên đi làm xa nên một mình vợ tôi vừa nuôi con vừa chăm sóc mẹ chồng. Nhiều khi thấy vợ vất vả quá, tôi nói để thuê người giúp việc nhưng cô ấy nhất quyết không chịu….
Nghi chồng ngo/ạ/i t/ì/nh vì tiếng thở gấp trong điện thoại, tôi lao đến điểm định vị thì ch/ế/t l/ặ/ng khi thấy việc làm của anh
Thấy nhiều chuyện ngoại tình ngoài đời mà tôi luôn có tâm lý sợ chồng ngoại tình. Vì vậy, tôi luôn quản chồng rất chặt, thậm chí là không tin tưởng anh. Dù từ trước đến nay chồng tôi là người…
Lấy nhau 4 năm vẫn chưa có con, lại nghe bố mẹ hai bên thúc giục, vợ chồng tôi càng căng thẳng nên tôi tr/ót ng/o/ại tì/nh, vợ biết nhưng không nói gì cho đến 1 ngày…
Tôi và Nhi lấy nhau đã 4 năm nhưng vẫn chưa có con. Hai năm đầu, chúng tôi không quá mong ngóng con, nghĩ là cứ để mọi chuyện tự nhiên. Nhưng đến năm thứ ba rồi thứ tư vẫn…
End of content
No more pages to load