×
×

Chú Xe Ôm Giúp Cô Gái Trẻ Về Quê Ăn Tết, 5 Ngày Sau, Một Cuộc Gọi Đã Thay Đổi Cuộc Đời Chú!

Chú Xe Ôm Giúp Cô Gái Trẻ Về Quê Ăn Tết, 5 Ngày Sau, Một Cuộc Gọi Đã Thay Đổi Cuộc Đời Chú!

Chú tên Hùng, năm nay năm mươi bảy tuổi.

Ở cái tuổi mà nhiều người đã an phận, có lương hưu, có cháu bế trên tay, thì chú Hùng vẫn ngày ngày ngồi trên chiếc xe máy cũ, bật ứng dụng, chờ cuốc xe tiếp theo. Chiếc xe ấy đã theo chú hơn mười năm, sơn tróc từng mảng, động cơ kêu không đều, nhưng vẫn là tài sản quý giá nhất mà chú còn giữ được.

Chú từng có một gia đình.

Nhà không lớn, nhưng lúc nào cũng có tiếng nói cười. Vợ chú bán hàng ngoài chợ, còn chú làm thợ điện công trình. Cuộc sống tuy vất vả nhưng đủ đầy. Cho đến một ngày, tai nạn xảy ra trên công trường. Chú mất việc, mất sức lao động nặng. Tiền dành dụm cạn dần vì thuốc men.

Vợ chú đổ bệnh sau đó không lâu.

Rồi bà mất.

Con trai duy nhất bỏ quê lên thành phố, lâu lắm mới gọi về một lần. Không phải nó xấu, chỉ là cuộc sống cuốn nó đi, giống như đã từng cuốn chú đi trước đó.

Từ ngày ấy, chú Hùng chạy xe ôm.

Không mong giàu. Chỉ mong đủ sống.

Chiều hôm đó là hai mươi tám Tết.

Không khí ngoài đường hối hả. Người ta chở đào, chở quất, chở bao nhiêu hy vọng về nhà. Ai cũng có nơi để về. Ai cũng có người đợi.

Chú Hùng nhận một cuốc xe khá xa. Điểm đón là bến xe. Điểm đến là một vùng quê, cách hơn trăm cây số.

Chú nhìn màn hình, tay do dự.

Cuốc xa. Trời lạnh. Đường vắng. Lại là ngày cận Tết.

Nhưng rồi chú bấm nhận cuốc.

Chú cũng không biết vì sao.

Cô gái đứng chờ ở bến xe trông rất trẻ. Áo khoác mỏng, balo cũ đeo trước ngực. Khi chú dừng xe, cô ngẩng lên, mỉm cười rất lễ phép.

“Dạ… chú là chú Hùng phải không ạ?”

“Ừ, chú đây. Cháu về quê à?”

Cô gật đầu.

Giọng cô nhỏ, nhưng rõ ràng.

Chú Hùng giúp cô buộc lại balo, dặn dò đội mũ cẩn thận rồi nổ máy.

Đường dài. Gió lạnh. Cả hai im lặng suốt một quãng.

Chú không thích hỏi nhiều. Người đi xa thường mang theo những câu chuyện không muốn kể.

Một lúc sau, cô gái lên tiếng:

“Chú… chú có hay chạy cuốc xa vậy không ạ?”

“Ít lắm.” – chú cười – “Nhưng hôm nay gần Tết, chú rảnh.”

Cô im lặng một lát rồi nói nhỏ:

“Cháu sợ chú không nhận…”

Chú nhìn cô qua gương chiếu hậu.

“Sao lại sợ?”

Cô cúi đầu.

“Vì cháu… cháu không chắc mình đủ tiền.”

Câu nói đó khiến tim chú Hùng khẽ thắt lại.

“Không sao.” – chú đáp nhẹ – “Cứ về tới nhà đã.”

Cô gái mím môi, mắt đỏ lên, nhưng cố quay mặt đi.

Trên đường, cô kể.

Tên cô là Lan, hai mươi hai tuổi. Lên thành phố học rồi ở lại làm việc. Công việc không ổn định. Lương thấp. Tiền nhà tăng. Cuối cùng, cô nghỉ việc.

“Cháu định về quê ăn Tết rồi tính tiếp.” – cô nói – “Ít nhất… ở nhà còn có ba mẹ.”

Chú Hùng nghe mà thấy lòng nặng trĩu.

Chú hiểu cảm giác ấy. Cảm giác muốn quay về nơi mình từng thuộc về, khi thế giới bên ngoài không còn chỗ đứng cho mình nữa.

Khi xe dừng lại đổ xăng, chú thấy Lan đứng nép một góc, kiểm tra điện thoại liên tục. Tay cô run nhẹ.

“Có chuyện gì không cháu?” – chú hỏi.

Lan lắc đầu.

“Dạ không… chỉ là cháu còn đúng một ít tiền.”

Chú không hỏi thêm.

Tối muộn, xe về tới đầu làng.

Đường nhỏ, tối, chỉ có ánh đèn vàng hắt ra từ vài ngôi nhà xa xa. Chú Hùng dừng xe trước một căn nhà đơn sơ, cổng gỗ cũ.

Lan xuống xe, lục balo rất lâu.

Rồi cô nghẹn ngào:

“Chú ơi… cháu xin lỗi… cháu chỉ còn từng này…”

Số tiền trên điện thoại còn chưa tới một nửa tiền cuốc.

Chú Hùng nhìn con số, rồi nhìn khuôn mặt tái đi vì lo lắng của cô.

Chú tắt máy xe.

“Về nhà đi cháu.” – chú nói – “Ba mẹ đang đợi.”

Lan sững sờ.

“Chú… chú không lấy tiền sao?”

Chú cười hiền:

“Coi như chú có thêm một đứa cháu về ăn Tết an toàn.”

Nước mắt Lan rơi xuống không kịp lau.

Cô cúi đầu thật sâu, rồi bất ngờ ôm chầm lấy chú.

“Cháu cảm ơn chú…” – cô nức nở – “Cháu sẽ không quên đâu.”

Cửa nhà mở ra. Một người phụ nữ chạy ra ôm lấy Lan. Tiếng gọi “con ơi” vang lên trong đêm.

Chú Hùng quay xe, không dám nhìn lâu.

Trên đường về, chú thấy lòng mình vừa ấm, vừa trống.

Năm ngày sau.

Sáng mùng Ba Tết, chú Hùng đang vá lại chiếc áo cũ thì điện thoại rung.

Số lạ.

“Dạ alo?”

“Chú Hùng phải không ạ?”

Giọng Lan.

“Cháu… cháu xin lỗi vì làm phiền chú, nhưng cháu có thể gặp chú không? Cháu có chuyện rất quan trọng.”

Chú ngạc nhiên, nhưng gật đầu.

Khi gặp lại, Lan đi cùng một người đàn ông trung niên, ăn mặc giản dị nhưng ánh mắt rất sắc.

Người đó giới thiệu:

“Tôi là ba của Lan.”

Rồi ông cúi đầu trước chú Hùng.

“Cảm ơn chú đã đưa con gái tôi về nhà an toàn.”

Chú lúng túng xua tay.

“Chuyện nhỏ thôi anh.”

Người đàn ông nhìn chú rất lâu rồi nói:

“Tôi điều hành một công ty vận tải nhỏ. Tôi đang cần một người quản lý đội xe. Không cần bằng cấp cao. Chỉ cần tử tế và có trách nhiệm.”

Ông dừng lại.

“Lan kể cho tôi nghe chuyện của chú.”

Chú Hùng sững người.

“Tôi muốn mời chú về làm việc.” – ông nói – “Nếu chú đồng ý.”

Chú không nói được gì.

Năm mươi bảy tuổi. Một cơ hội mà chú chưa từng dám nghĩ tới.

Vài tháng sau, chú Hùng không còn chạy xe ôm nữa.

Chú quản lý một đội xe nhỏ. Cuộc sống chưa giàu, nhưng đủ để chú sửa lại căn nhà cũ, đủ để chú ngủ ngon mỗi đêm mà không lo ngày mai.

Mỗi dịp Tết, Lan vẫn gọi cho chú.

“Chú là người đã kéo cháu về nhà.” – cô nói – “Và cũng là người kéo cuộc đời cháu lại đúng hướng.”

Chú Hùng chỉ cười.

Chú không nghĩ mình đã thay đổi cuộc đời ai.

Chú chỉ biết, lòng tốt đôi khi không cần điều kiện.

Và có những cuộc gọi đến muộn…
Nhưng đủ để thay đổi cả một đời người.

Related Posts

Our Privacy policy

https://cantho24.com - © 2026 News