×
×

Tôi si/nh được 3 ngày thì mẹ chồng bỏ mặc mẹ con tôi tự chăm nhau để lên chăm con gái đang b/ầu 6 tháng của bà, ở nhà con tôi s/ố/t đ/ù/ng đ/ù/ng không có ai đưa đi viện

Tôi còn chưa hết đau vết mổ, ngực căng sữa đến rát buốt, con thì khóc suốt vì vừa sốt vừa khò khè.
Cả căn nhà vắng lạnh đến đáng sợ.

Buổi sáng hôm ấy, mẹ chồng xách túi quần áo đứng trước cửa.

“Con tự lo nhé. Mẹ phải lên chăm con Mai, nó mang bầu sáu tháng rồi, đang mệt. Con dâu thì còn nhỏ nhặt, con gái mới là quan trọng.”

Nói xong bà đi thẳng, không thèm quay đầu lại nhìn đứa cháu đỏ hỏn đang sốt hầm hập trên tay tôi.

Tôi ôm con, tay run bần bật.
Tôi mới sinh ba ngày.
Ba ngày—mà bà nhẫn tâm bỏ mặc.


Cơn sốt kinh hoàng

Đến chiều, con tôi nóng đến mức người đỏ như than lò. Từng hơi thở gấp gáp của con khiến tim tôi thắt lại.

Tôi ôm điện thoại run rẩy gọi cho chồng:

“Anh ơi… con sốt cao quá… em đau không đi được… anh về đưa con đi viện với…”

Ở đầu dây bên kia, chồng tôi thở dài chán nản:

“Anh nói rồi, anh đi làm xa kiếm tiền. Em là con dâu, sao bằng được con đẻ của mẹ.
Mẹ phải chăm chị Mai là đúng.
Em tự xoay sở đi. Anh gửi tiền là được rồi.”

Tự xoay sở?
Trong khi tôi không đứng nổi vì vết mổ còn rỉ máu?

Tôi cắn môi đến bật máu, nhìn đứa con nóng như đang bốc cháy trên tay.

Không ai giúp.
Không ai ở bên.
Gia đình chồng—một người cũng không.


Giây phút tuyệt vọng

Tôi lồm cồm bò xuống giường, cố ôm con lao ra ngoài nhưng chân khuỵu xuống.
Tôi ngã ngay bậc cửa, ôm con mà bật khóc nức nở:

“Có ai… cứu với…”

Đúng lúc đó, cánh cổng mở ra.

Anh hàng xóm—người vẫn hay hỏi thăm từ ngày tôi bầu bí—đứng sững lại khi thấy tôi tiều tụy, con thì khóc thét.

“Trời đất, sao em không đi viện?!”

“Em… không có ai đưa đi…” – tôi thở đứt quãng.

Anh không nói thêm lời nào, bế phốc con tôi lên, đỡ tôi vào xe máy và phóng như bay đến bệnh viện.


Đêm ở viện

Bác sĩ vừa nhìn đã tái mặt:

“Cháu bị nhiễm trùng nặng, sốt cao như thế có thể gây co giật. Sao đưa tới muộn vậy?”

Tôi nghe mà muốn ngã gục.
Nếu chậm thêm chút nữa… tôi không dám nghĩ tiếp.

Anh hàng xóm ngồi ngoài phòng cấp cứu, gương mặt căng thẳng, lo lắng như chính con anh đang trong đó.
Trong suốt hai tiếng, anh không rời mắt khỏi cửa.


Khi tất cả quay về

Gần nửa đêm, chồng và mẹ chồng hối hả chạy vào bệnh viện.
Không phải vì lo.

Mà vì… hàng xóm đã gọi báo.

Mẹ chồng thấy tôi thì trợn mắt:

“Cô làm gì mà để cháu tôi đến mức này?!”

Tôi nhìn bà, đôi mắt đỏ hoe, giọng khàn đặc:

“Ba ngày sau sinh… mẹ bỏ con đi chăm chị Mai. Con gọi cầu cứu… không ai nghe.”

Chồng tôi đứng một góc, mặt dửng dưng:

“Em yếu quá thì em phải chịu. Mẹ ưu tiên con gái là đúng rồi.”

Anh nói như thể tôi là người dư thừa trong nhà.

Tôi cười. Một nụ cười lạnh buốt.


Tờ giấy trên bàn

Sáng hôm sau về nhà, khi mẹ chồng và chồng bước vào phòng khách, họ đã thấy:

Một tờ ly hôn đặt ngay ngắn trên bàn.
Kèm theo dấu mực đỏ chói lọi.

Chồng tôi tròn mắt:

“Em điên à?! Ly hôn gì lúc này?”

Tôi bế con, đứng thẳng lưng, khuôn mặt bình tĩnh lạ thường:

“Em không thể sống với người coi mẹ con em… chẳng bằng con mèo con chó.”

Mẹ chồng gào lên:

“Cô dám bỏ con trai tôi?!”

“Tôi không bỏ.” – tôi nhìn thẳng –
“Là chính các người đẩy mẹ con tôi đến đường cùng.”

Ngay lúc đó, anh hàng xóm bước vào, tay cầm túi cháo cho tôi.

Anh nhìn tôi, rồi nhìn chồng tôi và mẹ chồng, giọng bình tĩnh nhưng đầy kiên quyết:

“Nếu cô ấy ly hôn thật… tôi xin phép được cưới cô ấy.
Người mẹ sẵn sàng liều mạng cứu con như vậy… xứng đáng có hạnh phúc tốt hơn.”

Căn phòng như nổ tung.

Mẹ chồng trợn trừng.
Chồng tôi tái mét.
Còn tôi—lần đầu tiên sau nhiều ngày—cảm thấy mình đang thở được.

Chưa biết tôi sẽ trả lời ra sao.

Nhưng ít nhất… tôi biết mình không còn cô độc.

Related Posts

Our Privacy policy

https://cantho24.com - © 2025 News