×
×

Chồng ph/á sả//n ném cho tôi chiếc thẻ cũ, tôi mang ra ngân hàng, ngập ngừng nói: “Cho tôi rút 500 nghìn.” Thế nhưng giám đốc ngân hàng lại cúi người hỏi: “Thưa chị, chị muốn rút mấy tỷ?”

Chồng ph/á sả//n ném cho tôi chiếc thẻ cũ, tôi mang ra ngân hàng, ngập ngừng nói: “Cho tôi rút 500 nghìn.” Thế nhưng giám đốc ngân hàng lại cúi người hỏi: “Thưa chị, chị muốn rút mấy tỷ?”

PHẦN 1 — Cơn giông trước buổi sáng

Tôi tên là , ba mươi hai tuổi, làm kế toán cho một cửa hàng nội thất nhỏ ở ngoại ô Hà Nội. Cuộc đời tôi từng những tưởng sẽ yên bình như mặt hồ mùa thu, cho đến cái ngày chồng tôi — Thái — đập cửa xông vào phòng bếp, ném mạnh một chiếc thẻ ngân hàng lên bàn, giọng đầy cay đắng:

“Cầm lấy! Tôi chẳng còn gì cho cô nữa!”

Tôi còn đang rửa bát thì tay run lên, chiếc bát rơi xuống vỡ tan trên nền gạch. Hơi nước bốc lên nghi ngút, còn tim tôi thì lạnh toát.
Ngoài trời, gió rít lên từng hồi. Trong lòng tôi cũng vậy.

“Tôi… anh nói gì cơ?” — tôi hỏi, nhưng Thái đã quay lưng, đập mạnh cánh cửa phòng, để lại tôi trơ trọi trong gian bếp nhỏ.

Chúng tôi cưới nhau được sáu năm. Nhà chẳng giàu có gì nhưng cũng đủ ăn, đủ mặc. Thái trước đây làm quản lý kinh doanh cho một công ty lớn, thu nhập ổn, tuy không đến mức giàu sang nhưng đủ để tôi cảm thấy an toàn.

Thế nhưng ba tháng gần đây, anh thay đổi.

Anh đi sớm về khuya, mặt mày u ám, quần áo nồng nặc mùi thuốc lá và men rượu. Những buổi cơm tối vắng anh nhiều hơn là có. Tôi hỏi thì anh tránh né, rồi nổi cáu:
“Việc của tôi, cô đừng xen vào!”

Tôi đã nghĩ anh gặp áp lực công việc. Đâu ngờ rằng sự thật tàn nhẫn hơn nhiều.

Sự sụp đổ

Buổi tối hôm đó, sau khi ném chiếc thẻ lên bàn, Thái nhốt mình trong phòng đến tận nửa đêm. Khi anh bước ra, mắt đỏ hoe, tay cầm chai rượu cạn sạch.

Anh khàn giọng:

“Hà… tôi phá sản rồi. Công ty gặp biến. Tôi nợ… rất nhiều.”

Tôi đứng chết lặng.
“Nhưng… sao anh không nói với em? Chúng ta còn tài khoản tiết kiệm mà…”

“Tiết kiệm?” — Thái cười nhạt — “Tôi rút sạch rồi. Đổ vào chỗ đầu tư ấy. Và mất hết. Giờ chỉ còn mỗi cái thẻ này, nhưng chắc chẳng còn đồng nào. Cô muốn dùng thì dùng.”

Tôi nhìn chiếc thẻ nằm trên bàn — cũ, tróc sơn, như chính cuộc hôn nhân của chúng tôi vậy.

Tôi không giận. Tôi thương anh nhiều hơn. Nhưng Thái tiếp tục nói, từng từ như nhát dao:

“Cô cứ cầm đi. Tôi… không biết ngày mai sẽ ra sao.”

Rồi anh bỏ ra khỏi nhà, để lại tôi với cái thẻ ngân hàng và một căn nhà lạnh tanh.

Chiếc thẻ vô dụng?

Sáng hôm sau, sau khi suy nghĩ cả đêm, tôi quyết định mang chiếc thẻ ấy đến ngân hàng.

Tôi không cần gì nhiều.
Chỉ cần 500 nghìn để lo tạm chi phí trong vài ngày, vì tiền mặt ở nhà gần như cạn.

Tôi đứng trước quầy giao dịch, tay nắm chặt chiếc thẻ.

“Chị muốn giao dịch gì ạ?” — cô nhân viên hỏi, nụ cười nhã nhặn.

“Tôi… cho tôi rút năm trăm nghìn.”
Tôi nói rất nhỏ, như sợ cả ngân hàng nghe thấy nỗi nghèo khó của mình.

Cô nhân viên nhận thẻ, vừa định thao tác thì bỗng khựng lại. Mắt cô mở to, rồi… nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu.

“Chị… vui lòng đợi một chút.”

Tôi bối rối.
Một chút? Hay là thẻ không còn tiền thật?
Mình sẽ bị từ chối? Bẽ mặt ngay giữa ngân hàng?

Nhưng không. Cô nhân viên ấy hốt hoảng đứng dậy, chạy đi đâu đó. Mấy phút sau, giám đốc chi nhánh — một người đàn ông tầm năm mươi tuổi — đích thân bước ra.

Ông cúi người rất sâu:
“Thưa chị… chúng tôi thành thật xin lỗi vì đã để chị phải đợi. Chị muốn rút… mấy tỷ ạ?”

Tôi sững sờ, chân như muốn khuỵu xuống.
Tôi chỉ xin 500 nghìn, tại sao lại là… mấy tỷ?

Tôi nhìn quanh, rồi nhìn xuống chiếc thẻ cũ kỹ trong tay.

Nó có gì mà khiến giám đốc ngân hàng phải cúi đầu?

Nó từ đâu mà ra?

Và quan trọng nhất… tại sao Thái lại không hề biết?

PHẦN 2 — Sự thật ẩn sau chiếc thẻ

Tôi đứng chết lặng trước câu hỏi của giám đốc ngân hàng.
“Chị… muốn rút mấy tỷ?”

Mấy tỷ?
Tôi cố nén cơn run, tim đập thình thịch như tiếng trống dồn dập trong lồng ngực.

“Tôi… tôi chỉ rút 500 nghìn thôi ạ…” – giọng tôi nhỏ như sợi chỉ, gượng gạo đứng giữa sảnh rộng thênh thang, nơi toàn những vị khách ăn mặc sang trọng, còn tôi chỉ mặc chiếc áo sơ mi cũ đã phai màu.

Nhưng giám đốc lại không đứng thẳng dậy.

Ông ấy tiếp tục cúi người, cung kính đến lạ:
“Thưa chị, thẻ này… là thẻ ưu tiên cấp kim cương. Chị có thể rút… bao nhiêu cũng được.”

Tôi nuốt khan.
Ưu tiên? Kim cương? Bao nhiêu cũng được?
Tấm thẻ cũ kĩ mà chồng tôi ném cho tôi sáng nay… là loại thẻ như thế này sao?

Tôi run rẩy đưa thẻ cho ông ấy, cố giữ bình tĩnh để không làm lộ sự hoang mang:
“Anh… có thể kiểm tra lại giúp tôi được không? Tôi nghĩ có nhầm lẫn…”

Giám đốc gật đầu, đưa thẻ cho nhân viên, rồi đích thân đứng cạnh, như thể đang phục vụ một khách hàng tối quan trọng.

Một phút… hai phút…
Rồi cô nhân viên ngân hàng quay lại, vẻ mặt đầy kính nể.

“Thưa giám đốc… thưa chị… số dư hiện tại là…”

Tôi nín thở.

“… 326 tỷ 700 triệu.”

Tôi suýt khuỵu xuống.
Cả sảnh ngân hàng lập tức quay đầu nhìn tôi. Tôi như người bị tách khỏi cơ thể mình, tai ù đi, mắt nhòe.

Ba trăm hai mươi sáu… tỷ?

Tôi nghẹn giọng:
“Không thể nào… Thẻ này là của chồng tôi. Anh ấy… anh ấy phá sản rồi…”

Giám đốc nhẹ giọng, nhưng vẫn đầy lễ độ:
“Thưa chị, chủ thẻ là chị. Đây là tài khoản riêng đứng tên chị, mở từ ba năm trước. Tất cả các giao dịch nạp vào đều đến từ một nguồn cố định, không liên quan tới công ty của chồng chị.”

Tôi hoàn toàn choáng váng.
“Chủ… chủ thẻ là tôi? Nhưng tôi chưa bao giờ…”

Ngay lúc đó, điện thoại của tôi rung lên.
Tên người gọi hiện trên màn hình: VĨ – CHỒNG CŨ SẮP LY HÔN CỦA TÔI.

Tôi biết anh ta đang gọi để hối thúc tôi chuyển tiền. Sáng nay anh ta còn ném tấm thẻ vào mặt tôi:
“Trong này còn vài trăm nghìn gì đó, cô muốn giữ thì giữ. Tôi hết tiền rồi, cô tự lo đi.”

Hóa ra… vài trăm nghìn của anh ta, lại là 326 tỷ của tôi?

Điện thoại rung liên tục. Tôi tắt màn hình, bình tĩnh đến lạnh lùng.

Giám đốc đưa tôi vào phòng VIP để trao đổi riêng. Trong căn phòng kín, ông ta đặt bản sao kê trước mặt tôi.

“Từ ba năm trước, cứ đều đặn mỗi quý sẽ có một khoản tiền lớn được chuyển vào tài khoản của chị. Tổng cộng… hơn ba trăm tỷ.”

Tôi nhìn những con số dày đặc đến nhói mắt.
Nguồn chuyển đến được ghi là một mã ký tự lạ. Không phải chồng tôi. Không phải ai tôi quen biết.

Tôi thì thầm hỏi:
“Vậy… ai đã chuyển số tiền này cho tôi?”

Giám đốc lắc đầu:
“Thông tin người gửi được bảo mật theo hợp đồng. Chúng tôi không thể tiết lộ nếu chị không có mã xác thực do người gửi cung cấp.”

Tôi dựa lưng vào ghế. Tim đập loạn xạ.
Ba năm trước… thời điểm đó có một chuyện xảy ra mà tôi chưa từng kể với ai.

Đó là giai đoạn tôi bị sảy thai. Tôi trầm cảm, kiệt quệ, sống như cái bóng trong chính ngôi nhà của mình. Chồng tôi – Vĩ – khi ấy chỉ biết trách móc, lạnh lùng:
“Không sinh được thì vô dụng.”

Tôi nhớ có một người đàn ông đã giúp tôi hôm đó.
Tôi bị ngất tại cổng bệnh viện, và chính anh ta đã bế tôi vào bên trong. Tôi không thấy rõ mặt anh ta trong cơn choáng váng, chỉ nhớ giọng nói trầm ấm và đôi bàn tay run nhẹ khi giữ lấy tôi.

Tôi chưa kịp cảm ơn thì anh ta đã biến mất.

Lời nói cuối cùng tôi nghe được:
“Đừng để mình một mình trong nỗi đau nữa.”

Tiếng gõ cửa kéo tôi khỏi dòng ký ức.

Cô nhân viên bước vào, hơi bối rối:
“Thưa chị… có một vị khách muốn gặp chị. Anh ấy nói… chị sẽ muốn gặp.”

Tôi cau mày:
“Ai vậy?”

Cánh cửa từ từ mở ra.

Người đàn ông đứng ngoài bước vào—cao, lịch lãm, gương mặt có gì đó quen thuộc một cách kỳ lạ. Đôi mắt sâu, bình tĩnh nhưng ẩn chứa thứ gì đó khó diễn tả.

Anh ấy nhìn tôi… bằng ánh mắt mà dường như đã dõi theo tôi từ lâu lắm rồi.

Tôi đứng bật dậy.

“Anh… là…”

Anh ta mỉm cười, nhẹ đến mức tim tôi thắt lại.

“Chúng ta đã gặp nhau rồi.”
Anh dừng lại một giây, rồi nói rõ ràng từng chữ:

“Tôi là người đã chuyển 326 tỷ cho em suốt ba năm qua.”

PHẦN 3 — BÍ MẬT BỊ CHÔN GIẤU

Tôi đứng lặng trong phòng VIP của ngân hàng, nơi tường kính cách âm khép chặt, chỉ còn tiếng điều hòa chạy đều đều như muốn nuốt trọn nhịp tim đang đập hỗn loạn của tôi. Trên bàn đối diện, Giám đốc Dũng đặt tập hồ sơ xuống, đẩy kính lên sống mũi rồi nói bằng giọng thận trọng:

“Thưa chị… có lẽ chị nên xem kỹ những giấy tờ này trước khi quyết định làm bất cứ điều gì.”

Tôi siết hai tay vào nhau. “Anh cứ nói thẳng đi. Tôi chịu được.”

Giám đốc Dũng mở tập hồ sơ. Một trang giấy rơi ra, nằm chơ vơ trên mặt bàn — và điều đầu tiên đập vào mắt tôi làm tôi suýt bật dậy.

Chữ ký.
Là chữ ký của tôi.

Tôi sững người.
“Tôi… tôi chưa từng ký gì liên quan đến khoản tiền lớn như vậy.”

Anh Dũng khẽ nghiêng đầu:
“Chị ký vào hồ sơ này hơn một năm trước. Chị chắc là không nhớ?”

“Không. Hoàn toàn không.” Tôi lắc đầu, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. “Một năm trước tôi đang phải chạy chữa cho mẹ… tôi không ký bất cứ văn bản tài chính nào cả.”

Giám đốc Dũng nhìn tôi vài giây, rồi anh hạ giọng, mang theo một hàm ý khó hiểu:

“Thật ra… chúng tôi cũng nghi ngờ điều này từ lâu. Chữ ký giống, nhưng không giống hoàn toàn. Ngân hàng từng muốn kiểm tra lại, nhưng vì người bảo lãnh cho thẻ là ông Phan Minh Hoàng — chủ tịch tập đoàn Phan Hoàng, nên chúng tôi không dám tiến hành sâu hơn.”

Tôi chết lặng.

Phan Minh Hoàng.

Bố của chồng tôi.

Tập đoàn ấy là một trong những doanh nghiệp lớn nhất nước. Vậy mà hôm qua, chồng tôi — Minh — quỳ dưới đất, nói với tôi rằng anh phá sản, trắng tay, không còn xu nào trong người.

Một người từng lớn lên trong sự giàu có như thế…
Đồ đạc trong nhà bán hết…
Khoản nợ anh nói…
Việc anh ném chiếc thẻ “cũ, hết hạn” vào tay tôi…

Tất cả đột nhiên không còn khớp với nhau nữa.

Tôi ngước lên, giọng khàn lại:
“Tại sao bố chồng tôi lại bảo lãnh cho tài khoản này? Tại sao… số tiền ấy lại đứng tên tôi chứ không phải tên Minh?”

Giám đốc Dũng hít sâu một hơi, như chuẩn bị buộc phải phá một quy tắc nào đó.

“Thưa chị… trên hệ thống ghi rõ: Ông Phan Minh Hoàng gửi gắm số tiền này để bảo vệ người thừa kế hợp pháp.
Người thừa kế được ghi tên: chị.”

Tôi gần như bật khỏi ghế.
“Thừa kế? Tôi cái gì mà thừa kế?! Tôi chỉ là con dâu trong nhà, hơn nữa còn đang chuẩn bị bị… bỏ rơi…”

Tôi muốn nói ra chữ ly hôn, nhưng nghẹn lại.

Giám đốc Dũng nhìn tôi bằng ánh mắt rất phức tạp.

“Có lẽ chị không biết… ông Hoàng đã để lại một bản di chúc dự phòng cách đây hai năm. Và người được ghi tên thừa kế không phải con trai ông ấy.”
Anh dừng lại, mắt nhìn thẳng tôi:
“Là… chị.”

Phòng họp im phăng phắc. Tôi nghe rõ từng nhịp đập bên trong tai mình.

“Tại… tại sao?” Tôi hỏi, đầu óc quay cuồng. “Tôi với bố chồng không thân thiết đến mức đó. Chúng tôi chỉ gặp nhau vài lần. Ông ấy lúc nào cũng lạnh lùng. Tại sao ông ấy… làm vậy?”

Giám đốc Dũng ngập ngừng, rồi anh đứng lên, rút trong ngăn tủ một phong thư màu đen đã được niêm phong kỹ.
“Đây là thứ ông Hoàng gửi lại. Ông ấy dặn rằng: Chỉ khi chị trực tiếp đến ngân hàng, chính tay yêu cầu rút tiền, thì lá thư này mới được trao cho chị.”

Tôi run tay nhận lấy phong thư.
Tên tôi nằm trên mặt thư.
Nét bút mạnh mẽ, dứt khoát.

Tôi cắn môi, mở nó ra.

Dòng chữ đầu tiên khiến tôi lạnh sống lưng.

“Con dâu, khi con đọc được lá thư này, nghĩa là Minh đã lừa dối con.”

Tôi như bị ai tát mạnh một cái.

Tôi tiếp tục đọc, bàn tay run lên từng hồi.

“Thằng Minh không phải là người thừa kế của ta. Nó đã phạm sai lầm, và ta không thể giao cả cơ nghiệp cho nó phá nát lần nữa.
Ta chọn con — không phải vì con là vợ nó, mà vì con là người duy nhất trong gia đình biết sống tử tế.
Tiền trong thẻ là phần bảo vệ ban đầu.
Nhưng còn một sự thật khác… Quan trọng hơn rất nhiều.
Và chỉ mình con có quyền biết.”

Tôi siết chặt lá thư.

Giám đốc Dũng đứng im, không dám thở mạnh.

Tôi đọc đoạn cuối:

“Con hãy tìm đến căn nhà số 17, đường Lãm Sơn.
Trong két sắt dưới tầng hầm, con sẽ hiểu vì sao ta để lại tất cả cho con.
Và con sẽ biết sự thật về cuộc hôn nhân của mình.”

Lá thư rơi khỏi tay tôi.

Giọng tôi run bần bật:
“Căn nhà số 17… Lãm Sơn… nơi đó bị bỏ hoang mà…”

“Phải.” Giám đốc Dũng nói nhẹ. “Nhưng nó thuộc quyền sở hữu riêng của ông Hoàng. Không ai biết ông ấy giữ gì dưới đó.”

Tôi đứng bật dậy.

“Anh Dũng, tôi cần đến đó ngay.”

Anh gật đầu, nhưng đột nhiên giữ tay tôi lại.

“Khoan đã, thưa chị.”
Giọng anh trầm xuống.
“Có người đã đặt lệnh theo dõi giao dịch của chị. Hễ chị động đến số tiền trong thẻ, họ sẽ biết ngay.”

Tôi sững người:
“Ai?”

Giám đốc Dũng nhìn tôi đầy ái ngại.

“Chồng chị.”

Tôi cảm giác đất dưới chân nghiêng đi.

Minh đã theo dõi tôi?
Vì sao?
Vì số tiền này ư?
Vì khoản thừa kế mà chính anh ta… không hề được nhận?

Hay… vì một lý do đen tối hơn?

Giám đốc Dũng nhanh chóng khóa lại toàn bộ hồ sơ, rồi nói như ra mệnh lệnh:

“Chị đi ngay đi. Nhưng tuyệt đối đừng làm gì liên quan đến tài khoản. Hiện tại… chị càng ít gây chú ý càng tốt.”

Tôi gật đầu, siết chặt phong thư trong tay, rời khỏi ngân hàng với tâm trí rối tung.

Bên ngoài, trời đã mưa nhẹ.
Những hạt nước lất phất rơi trên mặt tôi, lạnh buốt.

Tôi bước lên taxi, chỉ kịp nói một câu:

“Anh ơi, đến Lãm Sơn. Số 17.”

Tài xế gật đầu.

Chiếc xe vừa lăn bánh… điện thoại tôi rung lên.

Minh gọi.

Tôi nhìn màn hình, tim đập thình thịch.

Tôi không nghe.

Nhưng chỉ vài giây sau, tin nhắn gửi đến, một câu khiến tôi lạnh từ đầu đến chân:

“Em đang ở đâu? Đừng làm điều gì khiến cả hai chúng ta hối hận.”

Tôi siết chặt điện thoại.

Hơi thở rối loạn.

Minh… đang theo dõi tôi thật.

Taxi tăng tốc xuyên qua màn mưa.

Xa xa, khu Lãm Sơn hiện dần.
Một con dốc dài dẫn lên ngôi nhà cũ kỹ mái đen đang chìm trong sương.

Tim tôi nhói lên.

Tôi không biết điều chờ tôi trong căn nhà ấy là gì…
Không biết bí mật nào của bố chồng đang chờ tôi mở ra…
Và không biết Minh — người chồng từng hứa sẽ bảo vệ tôi cả đời — đang chuẩn bị làm gì…

Nhưng tôi biết chắc một điều.

Từ giây phút này, cuộc hôn nhân của tôi sẽ không còn như trước nữa.

PHẦN 4 – BÍ MẬT SAU CHIẾC THẺ

Tôi đứng trước cửa phòng giao dịch VIP của ngân hàng mà bàn tay vẫn còn tê dại. Không phải vì lạnh. Mà vì từng câu, từng chữ mà giám đốc ngân hàng—ông Đức—vừa nói với tôi vẫn còn vang lên như tiếng chuông kim loại:

“Tài khoản đứng tên chị hiện có tổng cộng 138 tỷ.”

Một con số mà trước nay tôi chỉ dám thấy trong các bài báo về người giàu.
Một con số chưa bao giờ có liên quan đến một người phụ nữ vừa bị chồng bỏ lại trong căn nhà trống, với vài bộ quần áo và một chiếc thẻ ngân hàng cũ mèm.

Tôi nuốt nước bọt, bước vào phòng, đối diện với chiếc bàn gỗ lớn bóng loáng. Ông Đức tự tay rót nước, đặt trước mặt tôi với thái độ hết mực tôn trọng.

Chị cứ bình tĩnh. Tôi hiểu cảm giác của chị. – ông nói.

– Nhưng… tiền này… làm sao lại có trong tài khoản của tôi? – Tôi hỏi, giọng run đến mức chính tôi cũng nghe ra rõ sự hoang mang.

Ông Đức mở laptop, xoay màn hình về phía tôi.

Trên đó là lịch sử giao dịch trong ba năm qua.

Những con số nhảy múa trước mắt tôi:

5 tỷ… 10 tỷ… 20 tỷ…
Tất cả đều từ cùng một nguồn gửi vào.

Tên người gửi khiến máu tôi như ngừng chảy:

LÊ KHÁNH HUY – anh trai của chồng tôi.

Tôi chết lặng.

Khánh Huy—người từng là niềm tự hào của cả họ nhà chồng, là doanh nhân thành đạt, là người được báo chí phỏng vấn liên tục 5-6 năm trước… rồi cũng là người mà chồng tôi từng căm ghét sâu sắc, đến mức mỗi lần nhắc đến là ném vỡ cả ly, cả đồ đạc.

Chồng tôi từng gằn giọng:

“Anh ta là kẻ ăn cắp mọi thứ đáng ra phải là của tôi.”

Nhưng tôi chưa từng hiểu hết câu đó.

Giờ đây, tôi bắt đầu nhận ra:
Có lẽ những thứ “đáng ra thuộc về anh ta” kia chính là tiền, là quyền lực, là công ty…
Và trong cuộc chiến anh em đó, tôi chắc chắn không phải là người liên quan.

Vậy tại sao anh trai chồng tôi lại gửi tiền vào tài khoản của tôi?

Tại sao là tôi chứ không phải… chồng mình?

Ông Đức nhận ra tôi đang rối, liền nhẹ giọng:

– Thưa chị, số tiền này là tài sản hợp pháp. Người chuyển đã ký ủy quyền ba năm trước. Mọi giao dịch đều minh bạch. Còn… lý do thì tôi nghĩ, chỉ có anh ấy mới giải thích được.

Tôi cắn môi.

– Nhưng… anh ấy bị mất tích rồi. Ba năm trước anh ấy đi công tác nước ngoài và… không ai biết tung tích.

Ông Đức khựng lại.

– Thật sao? – ông hỏi.

Tôi gật đầu.

– Gia đình chồng tôi nói như vậy. Tôi… tôi cũng chẳng có quyền hỏi nhiều.

Ông Đức thở dài, đứng dậy.

– Chị Thư, nếu chị cần, chúng tôi có thể hỗ trợ luật sư, hỗ trợ bảo vệ tài sản. Tài khoản này… với số tiền lớn như vậy, chị nên cẩn thận.

Tôi nhìn ông, chợt thấy đôi mắt ông ánh lên chút gì đó… cảnh báo.

– Ý ông là… có ai có thể tìm đến tôi? – Tôi hỏi.

Ông Đức không trả lời thẳng, chỉ nói:

– Ở đời, khi có quá nhiều tiền… người ta thường đánh mất bình an.

Bước ra khỏi ngân hàng, gió buổi chiều phả vào mặt tôi lạnh ngắt.
Người tôi như nhẹ bẫng nhưng đầu óc thì loạn cào cào.

138 tỷ…
Một người phụ nữ thất nghiệp như tôi… làm sao giữ nổi?

Chưa kể, chồng tôi—Minh—chắc chắn không hay biết chuyện này. Nếu biết, anh ta sẽ làm gì?

Bán tôi?
Bắt tôi ký giấy tờ?
Hay lại dùng tôi để đổi chác?

Tôi còn chưa nghĩ xong thì điện thoại rung lên.

Minh gọi.

Tôi khựng lại.
Chỉ vài tiếng trước, anh ta còn ném chiếc thẻ vào mặt tôi, nói giọng lạnh như băng:

“Trong đó có bao nhiêu thì tự đi mà sống. Tôi hết trách nhiệm.”

Tôi nhìn màn hình một lúc lâu mới dám nghe.

– Alo?

Giọng anh ta bên kia gấp gáp, lẫn chút hoảng sợ:

Thư, em đang ở đâu? Về nhà ngay. Có chuyện lớn rồi.

Tôi siết chặt điện thoại.

– Chuyện gì?

– Có người… – Giọng anh ta ngập ngừng, rồi nói nhỏ như sợ ai nghe thấy:
Có người đang hỏi về cái thẻ anh đưa cho em.

Tôi lạnh sống lưng.

– Ai? – Tôi hỏi.

Minh nuốt khan, giọng run lên:

Người của anh trai anh. Họ bảo số tiền đó… vốn dĩ không phải của ảnh. Và tài khoản đó… em phải tuyệt đối không được rút, không được đụng vào.

Tôi đứng chết lặng giữa hè phố.

Phía bên kia, Minh hạ giọng thì thầm như đang trốn ai:

Thư, em phải nghe anh. Tiền đó không sạch. Những người đó… không phải dạng hiền lành.

Tôi mở mắt to, hơi thở tắc nghẹn.

– Nhưng ngân hàng nói… – Tôi bắt đầu.

Ngân hàng không biết gì đâu! – Minh quát nhỏ. – Thư, em phải về ngay. Trước khi… quá muộn.

Tôi cắn môi, tim đập dồn dập.

– Quá muộn là sao?

Minh hít sâu:

Anh trai anh… mất tích không phải ngẫu nhiên. Anh ta đã dính vào một chuyện rất lớn. Và giờ… họ nghĩ em biết gì đó.

Tôi run rẩy lùi lại một bước.

Dòng người vẫn đi qua, ồn ào, náo động.
Nhưng với tôi, mọi âm thanh đều biến mất.

Chỉ còn lại một câu hỏi duy nhất vang lên trong đầu—sắc lạnh như dao:

138 tỷ kia… rốt cuộc là tiền gì?

Và quan trọng hơn:

Tại sao lại nằm trong tài khoản của tôi?

PHẦN 5 — PHẦN KẾT

Tôi đứng bên cửa kính phòng VIP lớn nhất của ngân hàng Fleming, nhìn dòng người qua lại bên dưới. Ánh chiều tà rơi xuống thành phố như nhuộm vàng mọi thứ. Vài giờ trước, tôi chỉ là một người vợ vừa bị chồng ruồng bỏ, đứng trước quầy giao dịch với 500 nghìn cuối cùng mà mình dám rút.
Giờ đây, tôi lại là… người phụ nữ nắm giữ 200 tỷ.

Tôi vẫn chưa tin nổi.

Giám đốc Trịnh Minh bước vào, tay cầm xấp tài liệu và một bìa hồ sơ sang trọng.

“Thưa chị,” ông cười nhẹ, “toàn bộ tài sản liên quan đến tài khoản của mẹ chị đã được xác minh xong. 200 tỷ VNĐ trong sổ tiết kiệm chỉ là một phần. Bà còn để lại danh mục đầu tư và cổ phần ở ba công ty. Giá trị hiện tại… ước tính khoảng gần 600 tỷ.”

Tôi chết lặng.

Trong đầu tôi vang lên câu nói của mẹ nhiều năm trước—câu mà tôi từng cho là lời khuyên bình thường:

“Con đừng sống phụ thuộc ai. Một ngày nào đó, con sẽ cảm ơn mẹ.”

Tôi cắn môi đến mức run người.

“Còn việc chị yêu cầu…” Giám đốc Minh đặt trước mặt tôi một tập hồ sơ khác. “Chúng tôi đã kiểm tra tài khoản của anh ta. Mọi giao dịch rút tiền ồ ạt đều từ chính anh ta, không liên quan gì đến tài sản của chị. Chị hoàn toàn có quyền tách bạch. Nếu anh ta ly hôn… anh ta sẽ không được gì.”

Tôi khẽ bật cười. Một tiếng cười khô và buồn.

Khi tôi bước ra khỏi ngân hàng, trời đã chuyển tối. Ánh đèn đường hắt vào khuôn mặt tôi, khiến mọi thứ như mơ hồ.

Điện thoại bỗng reo.

anh ta.

Tôi bắt máy.

“Em đang ở đâu? Về nhà ngay. Anh… anh có chuyện muốn nói.”

Giọng hắn run run. Không còn chút ngạo mạn nào như sáng nay.

“Tôi đang bận,” tôi đáp gọn.

“Không! Em phải về. Anh xin em đấy.”

Tôi bình thản:

“Anh gọi để đòi lại cái thẻ cũ? Hay để hỏi xem tôi rút được bao nhiêu?”

Hắn im lặng vài giây. Tôi nghe rõ tiếng nuốt nước bọt.

“Tối nay anh sẽ giải thích. Tất cả chỉ là hiểu lầm. Anh… anh không cố ý ly hôn. Anh nóng giận quá.”

Tôi nhắm mắt.
Càng lúc càng rõ ràng.

Giây phút hắn biết tôi đang đứng trong ngân hàng Fleming — nơi hắn không đủ điều kiện mở tài khoản — hắn đã bắt đầu sợ.
Và khi biết giám đốc ngân hàng đích thân tiếp tôi, hắn bắt đầu tuyệt vọng.

Tôi bình thản nói:

“Anh cứ ở đó mà đợi. Tôi sẽ về.”

Khi chiếc taxi dừng trước cổng nhà, tôi nhìn thấy hắn đang đứng dựa vào tường, khuôn mặt bơ phờ vì lo lắng. Vừa thấy tôi, hắn chạy đến, nắm lấy tay tôi.

“Em, chúng ta nói chuyện được không? Anh thật sự sai rồi. Anh xin lỗi.”

Tôi nhìn hắn một lúc lâu.

Người đàn ông từng là tất cả của tôi.

Người đàn ông từng dạy tôi cách thu mình lại, cách chịu đựng, cách quên mất giá trị của chính bản thân.
Người đàn ông từng nghĩ một chiếc thẻ cũ là đủ để kết thúc bốn năm hôn nhân.

Tôi rút tay khỏi tay hắn.

“Anh nói đi. Tôi nghe.”

Hắn nuốt nước bọt:

“Anh bị phá sản thật. Đối tác hủy hợp đồng, công ty vỡ nợ… Anh hoảng quá. Anh sợ em phải gánh theo anh. Sợ em khổ. Nên… nên anh nói chia tay. Nhưng anh không có ai khác, không phản bội em. Anh chỉ… tuyệt vọng.”

Tôi nhìn sâu vào mắt hắn.

Nếu là tôi của ba năm trước, hẳn tôi sẽ tin.
Nhưng bây giờ…

Tôi đã nhìn thấy ánh mắt hắn sáng lên khi nghe chữ “tài khoản lớn”, ánh mắt hắn run rẩy khi biết tôi được mời vào phòng VIP, ánh mắt hắn vội vã khi thấy giám đốc ngân hàng cúi đầu trước tôi.

Không phải vì hắn yêu tôi.

Mà vì hắn sợ mất thứ mà trước giờ hắn nghĩ là “của hắn”.

Tôi nói nhẹ nhàng:

“Anh yên tâm. Tôi không để anh khổ đâu.”

Hắn ngẩng lên, ánh mắt lóe sáng hy vọng.

Tôi tiếp:

“Tôi sẽ để anh tự giải quyết cuộc đời của mình. Việc anh phá sản, tôi không xen vào. Tài sản của mẹ tôi… không liên quan đến anh.”

Gương mặt hắn biến sắc.

Giọng hắn nghẹn đi:

“Em… em có bao nhiêu?”

Tôi nhìn hắn, mỉm cười đầy điềm tĩnh:

“Đủ để không cần dựa vào ai nữa.”

Tôi đưa hắn tờ giấy ly hôn đã ký sẵn—tờ giấy hắn ném vào mặt tôi sáng nay.

“Tôi ký rồi. Chúc anh may mắn.”

Tôi quay đi.

Hắn lao tới, ôm lấy tôi từ phía sau, run rẩy:

“Em đừng bỏ anh… Anh sai rồi… Anh sẽ làm lại từ đầu…”

Tôi gỡ tay hắn ra, từng ngón một.

“Không phải tôi bỏ anh.” Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn. “Là anh tự vứt bỏ tôi sáng nay.”

Im lặng.

Chỉ còn tiếng gió lùa qua hàng cây.

Tôi bước đi.
Không quay đầu lại.
Không cần phải nữa.

Ba tháng sau.

Tôi đứng trong văn phòng mới của mình — công ty mà mẹ đã để lại cổ phần. Tất cả đang thay đổi từng ngày. Nhân viên cúi chào tôi mỗi khi tôi đi qua. Đối tác ngỏ lời hợp tác liên tục. Tôi học quản lý, học đầu tư, học cách đứng thẳng bằng chính đôi chân của mình.

Và thật lạ…

Tôi thấy mình mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Điện thoại rung lên. Là tin nhắn từ giám đốc ngân hàng:

“Thưa chị, dự án đầu tư chị tham gia đã có lãi. Chúng tôi xin gửi lời chúc mừng.”

Tôi mỉm cười.

Bên ngoài cửa kính, mặt trời đang lên, đẹp như một khởi đầu mới.

Tôi tự nhủ:

“Cảm ơn anh… vì đã rời đi. Nhờ thế tôi mới tìm được chính mình.”

Hôm ấy, tôi bước xuống phố với chiếc váy trắng mẹ từng mua cho tôi.
Không phải để ai nhìn.
Không phải để ai khen.
Mà để nhắc chính mình:

Tôi xứng đáng với một cuộc đời tốt hơn.

Và tôi biết—
đây mới chỉ là bắt đầu.

Related Posts

Our Privacy policy

https://cantho24.com - © 2025 News