Bảy năm cưới nhau, Mai và Tuấn chắt chiu từng đồng, từ tiền thưởng Tết đến khoản tiết kiệm nhỏ xíu mỗi tháng. Hai vợ chồng làm công nhân ở Bắc Ninh, sống trong căn phòng trọ 20 mét vuông, mơ ước lớn nhất là mua được căn hộ nhỏ trong thành phố để con gái có chỗ ở ổn định.
Khi sắp đủ 1 tỷ rưỡi, chỉ còn vài tháng nữa là ký hợp đồng mua nhà, Tuấn đột ngột bảo:
– Anh muốn đem hết tiền về quê xây nhà cho mẹ.
Mai tưởng anh nói đùa. Nhưng khi thấy anh rút hết tiền trong sổ tiết kiệm, cô như chết đứng.
– Anh điên rồi à? Mẹ ở quê vẫn có nhà cũ, mình còn phải lo cho con đi học!
– Anh là con trai trưởng, mẹ ở nhà dột nát, sao không lo được! – Tuấn quát lại.
Bất chấp Mai khóc lóc, van xin, Tuấn vẫn chở xe tải chở xi măng, sắt thép về quê. Mai uất nghẹn, nộp đơn ly hôn trong tức tưởi.
“Anh lo cho mẹ anh, thì sau này mẹ anh lo cho anh luôn đi.” – cô ném lại một câu rồi xách con về nhà ngoại.
Nửa năm sau, nghe tin mẹ chồng ốm nặng, Mai dù giận vẫn quyết định đưa con về thăm.
Ngôi nhà hai tầng mới xây sừng sững giữa làng. Nhưng vừa bước vào, Mai thấy lòng nghẹn lại — căn nhà ấy đẹp thật, nhưng không khí u buồn bao trùm. Bà Hảo, mẹ chồng cô, gầy sọp, nằm trên giường thở khò khè. Vừa thấy Mai, bà cố gượng dậy, nắm chặt tay cô:
– Con về rồi à, may quá… mẹ chờ con.
Bà run run chỉ tay về góc bàn thờ, nơi đặt một chiếc hộp gỗ nhỏ phủ khăn đỏ.
– Con mở ra xem đi… là của hai vợ chồng con.
Mai run tay mở nắp. Bên trong là sổ đỏ căn nhà, kèm theo giấy tờ chuyển nhượng mang tên cô và Tuấn. Dưới đáy hộp còn có cuốn sổ tiết kiệm 800 triệu, cùng tờ giấy ghi nguệch ngoạc dòng chữ:
“Mẹ chỉ đứng tên vay giúp để Tuấn xin được đất xây nhà. Mẹ không sống được bao lâu, để lại cho các con – gọi là phúc phần.”
Mai sững người, nước mắt trào ra.
Tuấn ngồi ở góc phòng, im lặng nhìn vợ. Giọng anh khản đặc:
– Anh giấu em, vì mẹ không muốn nhận tiền. Bà chỉ nói muốn căn nhà này làm kỷ niệm, còn tất cả mẹ để lại cho con cháu.
Mai òa khóc. Lần đầu tiên cô thấy bà Hảo mỉm cười nhẹ, rồi nhắm mắt.
Căn nhà hai tầng ấy — tưởng là khởi đầu cho cuộc ly hôn — hóa ra lại là di nguyện cuối cùng của người mẹ chồng từng bị hiểu lầm.
News
Tôi được bố rèn trước khi nhận thừa kế nhưng đến khi nhận tài sản thì mới ngỡ ngàng nhận ra…
Tôi được rèn trước khi nhận thừa kế .. Tôi không giỏi giang gì, thậm chí nếu nói thẳng thì hồi đi học tôi thuộc dạng học kém. Bài vở không vào đầu, càng lên cao càng đuối, cuối cùng…
Nhưng có một điều khiến tôi thất vọng với con rể, khi vừa qua tôi nghe tâm sự từ chính con rể nói ra. Hôm đó, nhà có việc, nên con cháu tề tựu đông đủ, sau bữa cơm khi mà tất cả đã ăn uống, dọn dẹp xong.
Tôi năm nay 63 tuổi, đang có những ngày sống thảnh thơi bên người vợ gắn bó với tôi hơn 30 năm qua. Các con của tôi đã lập gia đình và có nhà riêng, nên giờ hai vợ chồng…
Mẹ vợ bất ngờ vì đây là lần đầu tiên bà nghe tôi từ chối. Thay vì sẵn sàng đáp ứng mọi yêu cầu, lần này tôi không muốn tiếp tục đóng vai “chó chui gầm chạn” nữa.
Mẹ vợ bất ngờ vì đây là lần đầu tiên bà nghe tôi từ chối. Thay vì sẵn sàng đáp ứng mọi yêu cầu, lần này tôi không muốn tiếp tục đóng vai “chó chui gầm chạn” nữa. Thúy, vợ…
Phát hiện chồng ngoại tình, tôi âm thầm gom góp bằng chứng, tôi muốn anh ta ra đi trong tay trắng, không được hưởng bất cứ lợi gì. Thế nhưng trong quá trình gom góp chứng cứ, tôi lại phát hiện ra một tin rất là động trời…
Phát hiện chồng ngoại tình, tôi âm thầm gom góp bằng chứng, tôi muốn anh ta ra đi trong tay trắng, không được hưởng bất cứ lợi gì. Thế nhưng trong quá trình gom góp chứng cứ, tôi lại phát…
Bố tôi ngoại tình bị mẹ tôi phát hiện trong 1 ngày dọn dẹp nhà cửa và bất ngờ hơn nữa…
Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi chiều hôm đó, khi mọi thứ trong gia đình tôi bắt đầu rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Mẹ tôi vừa nghỉ hưu không lâu. Sau mấy chục năm đi làm, bà cuối…
Hà là con gái giám đốc công ty tôi. Xinh đẹp, học thạc sĩ nước ngoài, nói chuyện nhẹ nhàng nhưng ánh mắt luôn mang một sự tự tin của người sinh ra đã đứng trên cao.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
End of content
No more pages to load