Tôi từng nghĩ mình là người đàn ông trụ cột, có quyền quyết định mọi thứ trong gia đình. Tôi từng nghĩ vợ tôi, Hiền – người phụ nữ hiền lành, ít nói và luôn nhún nhường – sẽ mãi ở đó, cam chịu và chấp nhận mọi điều tôi áp đặt.
Chúng tôi cưới nhau khi tôi mới bắt đầu kinh doanh còn cô ấy là giáo viên mầm non. Những ngày đầu, vợ chồng tay trắng gây dựng, Hiền vừa đi dạy, vừa chăm con, vừa hỗ trợ tôi sổ sách, hóa đơn. Nhưng khi công việc của tôi khấm khá hơn, tôi bắt đầu thay đổi. Tự mãn, cao ngạo, và quan trọng nhất – tôi dần quên mất người đã cùng mình vượt qua những năm tháng khó khăn nhất.
Tôi bắt đầu đi sớm về khuya, dần có những mối quan hệ ngoài luồng. Tôi không còn nhìn vợ với ánh mắt biết ơn như xưa, thay vào đó là sự chán chường, khó chịu mỗi khi cô ấy nói điều gì khiến tôi không hài lòng.
Hiền vẫn im lặng chịu đựng. Cho đến một buổi tối mưa gió, cô ấy mang cơm lên phòng làm việc cho tôi. Tôi gạt đi, cáu kỉnh:
– Em đừng làm phiền nữa được không? Chăm con cho tử tế đi, anh bận!
Cô ấy nhìn tôi, không nói gì, chỉ lặng lẽ quay đi. Tôi không biết, đó là lần cuối cùng cô ấy chủ động quan tâm tôi như thế.
Một tuần sau, trong lúc mẹ tôi đến chơi và phàn nàn đủ điều về vợ, tôi không kiềm được bực tức, lớn tiếng:
– Nếu cô cảm thấy sống ở đây là khổ sở vậy thì dọn đi đi. Nhà này tôi đứng tên, cô không thích thì cứ ra khỏi đây, tôi không giữ!
Hiền đứng lặng giữa phòng khách, con trai ba tuổi ôm chân mẹ ngơ ngác. Không một giọt nước mắt, cô ấy gật đầu, dắt con vào thu dọn đồ.
Tôi tưởng cô ấy sẽ khóc lóc, níu kéo. Nhưng không. Trước khi đi, cô ấy chỉ nhìn tôi, nói bằng giọng bình thản đến lạnh người:
– Đàn ông như anh, mất vợ con mà không biết tiếc, cũng chẳng đáng để tôi quay lại. Phụ nữ có tiền, có con rồi thì cần gì giữ một người chồng không xứng?
Tôi sững sờ. Câu nói ấy như gáo nước lạnh tạt vào mặt tôi.
Những ngày sau đó, căn nhà rộng thênh thang trở nên vắng lặng đến đáng sợ. Không còn tiếng con gọi ba, không còn tiếng bước chân quen thuộc của vợ nơi bếp. Tôi bắt đầu thấy nhớ, nhưng lại không đủ dũng khí để gọi.
Tôi vẫn nghĩ cô ấy sẽ sớm quay về. Nhưng rồi, tin tức về Hiền khiến tôi chết lặng. Cô ấy mở một trung tâm kỹ năng cho trẻ em, hoạt động rất tốt. Cô ấy – người phụ nữ từng lặng lẽ phía sau tôi – giờ đứng trên sân khấu tự tin chia sẻ kinh nghiệm, bên cạnh là con trai lớn nhanh và khỏe mạnh.
Bạn bè tôi ngỡ ngàng. Họ hỏi:
– Sao vợ mày giỏi thế mà trước giờ mày không biết trân trọng?
Tôi chẳng biết trả lời sao. Hóa ra, không phải cô ấy yếu đuối. Chỉ là khi còn bên tôi, cô ấy chọn cách nhún nhường vì nghĩ đến gia đình.
Một ngày, tôi tìm đến trung tâm của cô ấy. Không để gây chuyện. Chỉ để gặp con.
Con trai tôi chạy ra, gọi:
– Chú là ai vậy?
Tôi nghẹn lại. Còn Hiền, vẫn nhẹ nhàng bước đến, lịch sự mời tôi vào. Cô ấy giờ đây khác hẳn – tự tin, sắc sảo, không còn là người phụ nữ hay rơi nước mắt của ngày trước.
Tôi ngập ngừng:
– Anh… chỉ muốn gặp con một lát.
Cô ấy gật đầu:
– Được. Nhưng chỉ trong khuôn khổ cho phép. Từ giờ, những gì anh muốn làm – phải xuất phát từ sự tử tế, không còn quyền kiểm soát như xưa nữa đâu.
Tôi biết, mình đã đánh mất cô ấy thật rồi.
Tối hôm đó, tôi trở về căn nhà lạnh lẽo, mở tủ lôi ra chiếc áo khoác cũ của con trai mà vợ từng để lại. Mùi sữa thơm nhè nhẹ vẫn còn đó. Nhưng vòng tay nhỏ bé từng ôm lấy tôi mỗi tối… giờ đã không còn.
Người ta nói: mất đi rồi mới biết quý, là điều đau đớn nhất trong đời. Tôi – một người từng nghĩ mình nắm mọi quyền lực trong tay – giờ đây chỉ mong được gọi một tiếng: “Ba ơi!” từ con trai, và một ánh nhìn tha thứ từ người phụ nữ tôi từng đuổi khỏi nhà.
Nhưng có những sai lầm… không bao giờ còn cơ hội sửa chữa.
News
Bố mẹ vừa mất chị gái đã bỏ 2 em th:ơ d:ại để đi lấy chồng, tuyên bố: “Thân ai nấy lo”, 20 năm sau chị quay về đòi mảnh đất 3 tỷ
Ngày chị cả Hạnh lên xe hoa, trời mưa tầm tã như trút nước. Đó không phải là cơn mưa hồng phúc, mà như nước mắt của trời thương cho cái gia cảnh tang thương của ba chị em nhà…
Vợ vừa kí vào đơn ly hôn chồng hí hửng mua nhẫn kim cương giá 1 tỷ cầu hôn ti:;ểu ta::m
Nét bút của Tuấn lướt nhanh trên tờ đơn ly hôn, dứt khoát và nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng ngàn cân. Hắn đẩy tờ giấy về phía Hương, nhếch mép cười khẩy: – Thế là xong nhé….
Bố mẹ mất sớm tưởng ông bà ngoại thương tình mang 2 đứa cháu m:;ồ c::ôi về nuôi ai ngờ ông bà đem cháu b::ỏ chợ
Mùa đông năm ấy, sau vụ tai nạn thảm khốc cướp đi sinh mạng của cả bố và mẹ, anh em Tú (4 tuổi) và Mai (2 tuổi) trở thành những đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa. Cứ…
Tôi 35t, lương 50 triệu vẫn ế nên thuê đại cô gái rửa bát ở quán phở với giá 2 triệu để đưa về ra mắt bố mẹ 3 ngày Tết
Minh, 35 tuổi, Trưởng phòng kinh doanh của một tập đoàn công nghệ lớn, lương tháng ngót nghét 50 triệu chưa kể thưởng. Đẹp trai, phong độ, nhà xe đầy đủ, nhưng Minh mắc một “căn bệnh” nan y: Sợ…
30t có bằng Thạc sĩ nhưng vẫn ế, tôi ch::án đời thuê anhh xe ôm với giá 3 triệu đưa về ra mắt bố mẹ cho qua 2 ngày Tết
Ba mươi tuổi. Tấm bằng Thạc sĩ Kinh tế cất gọn trong tủ kính, còn tôi thì như món hàng tồn kho nằm chỏng chơ giữa dòng đời tấp nập. Cứ mỗi độ Tết đến, áp lực không đến từ…
Người đàn ông sửa xe ở vậy 22 năm nuôi con ri:êng của bạn gái thành tài. Ai ngờ tới ngày con nhận bằng tốt nghiệp thì mẹ ru::ột quay về đòi nhận
Nắng tháng Sáu vàng rực rỡ đổ xuống sân trường Đại học. Giữa rừng người áo quần là lượt, nước hoa thơm phức, chú Quang đứng nép mình sau gốc xà cừ già. Chú cứ chùi mãi đôi bàn tay…
End of content
No more pages to load