Vợ tôi mất đã mười năm.
Tai nạn giao thông, kết luận rõ ràng, không để lại điều gì mập mờ — ít nhất là với tất cả mọi người, trừ con gái tôi.
Con bé năm nay mười hai tuổi. Thông minh, ít nói, đặc biệt nhạy cảm với mùi hương và khuôn mặt. Từ nhỏ, nó đã nhiều lần chỉ vào người lạ rồi thì thầm:
“Giống mẹ…”
Tôi nghĩ đó chỉ là nỗi nhớ của một đứa trẻ lớn lên thiếu mẹ.
Cho đến khi bác sĩ đề nghị một xét nghiệm gen đặc biệt, chi phí rất cao, để kiểm tra một bất thường di truyền hiếm gặp liên quan đến ký ức cảm giác — thứ chỉ có thể truyền trực tiếp từ mẹ sang con.
Tôi đồng ý.
Sáng hôm đó, tôi đưa con đến một phòng thí nghiệm tư nhân nằm sâu trong khu nghiên cứu. Hành lang dài, trắng lạnh, mùi hóa chất thoang thoảng.
Ngay khi vừa bước tới cửa phòng xét nghiệm…
Con gái tôi bỗng giật mạnh tay tôi.
Rồi nó hét lên, giọng vỡ ra vì hoảng loạn lẫn vui mừng:
“MẸ ĐẾN RỒI!”
Tôi sững người.
Trước mặt chúng tôi là một người phụ nữ đang cúi lau sàn. Đồng phục dọn dẹp bạc màu. Tóc búi thấp. Dáng người gầy gò.
Cô ta ngẩng đầu lên.
Trong khoảnh khắc ấy —
tim tôi như ngừng đập.
Không phải vì giống vợ tôi.
Mà vì quá giống.
Cùng vết ruồi nhỏ dưới khóe mắt trái.
Cùng thói quen đưa tay chạm cổ khi căng thẳng.
Cùng ánh nhìn… từng khiến tôi yêu suốt cả tuổi trẻ.
Người phụ nữ chết lặng khi nhìn thấy con bé.
Cây lau nhà rơi khỏi tay.
Mặt cô tái đi.
Con gái tôi vùng khỏi tay tôi, chạy đến ôm chặt lấy chân cô:
“Mẹ đừng trốn nữa… con tìm mẹ lâu lắm rồi…”
Cả hành lang im phăng phắc.
Người phụ nữ run rẩy, rồi từ từ quỳ xuống, hai tay ôm mặt. Tiếng nấc bật ra — không kìm được.
Cô thì thào, giọng vỡ vụn:
“Xin lỗi con… mẹ không được phép quay về…”
Tôi lùi lại một bước.
Mọi giả định mười năm qua sụp đổ trong đầu tôi cùng lúc.
Bác sĩ trưởng phòng thí nghiệm bước ra, sắc mặt nghiêm trọng:
“Anh nên biết sự thật. Tai nạn năm đó… không giết vợ anh. Cô ấy bị mất trí nhớ tạm thời. Khi hồi phục, cô ấy đã được chuyển sang chương trình bảo vệ nhân thân vì liên quan đến một vụ rò rỉ gen người.”
Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt —
vợ tôi —
mẹ của con tôi —
một người đã sống mười năm với cái tên khác, công việc thấp nhất, đứng ngay trước phòng xét nghiệm… chỉ để được nhìn con từ xa.
Con gái tôi ngước lên, nước mắt giàn giụa nhưng ánh mắt sáng rực:
“Con biết mà. Mẹ chưa bao giờ bỏ con.”
Người phụ nữ gật đầu liên tục, nước mắt rơi xuống nền gạch trắng:
“Mẹ luôn ở đây… chỉ là không được gọi tên con.”
Tôi đứng đó, giàu có, thành đạt, nắm trong tay cả thế giới —
nhưng lần đầu tiên hiểu ra:
Có những cuộc chia ly không phải vì hết yêu…
mà vì sự thật quá lớn để một gia đình nhỏ có thể gánh nổi.
News
Tôi được bố rèn trước khi nhận thừa kế nhưng đến khi nhận tài sản thì mới ngỡ ngàng nhận ra…
Tôi được rèn trước khi nhận thừa kế .. Tôi không giỏi giang gì, thậm chí nếu nói thẳng thì hồi đi học tôi thuộc dạng học kém. Bài vở không vào đầu, càng lên cao càng đuối, cuối cùng…
Nhưng có một điều khiến tôi thất vọng với con rể, khi vừa qua tôi nghe tâm sự từ chính con rể nói ra. Hôm đó, nhà có việc, nên con cháu tề tựu đông đủ, sau bữa cơm khi mà tất cả đã ăn uống, dọn dẹp xong.
Tôi năm nay 63 tuổi, đang có những ngày sống thảnh thơi bên người vợ gắn bó với tôi hơn 30 năm qua. Các con của tôi đã lập gia đình và có nhà riêng, nên giờ hai vợ chồng…
Mẹ vợ bất ngờ vì đây là lần đầu tiên bà nghe tôi từ chối. Thay vì sẵn sàng đáp ứng mọi yêu cầu, lần này tôi không muốn tiếp tục đóng vai “chó chui gầm chạn” nữa.
Mẹ vợ bất ngờ vì đây là lần đầu tiên bà nghe tôi từ chối. Thay vì sẵn sàng đáp ứng mọi yêu cầu, lần này tôi không muốn tiếp tục đóng vai “chó chui gầm chạn” nữa. Thúy, vợ…
Phát hiện chồng ngoại tình, tôi âm thầm gom góp bằng chứng, tôi muốn anh ta ra đi trong tay trắng, không được hưởng bất cứ lợi gì. Thế nhưng trong quá trình gom góp chứng cứ, tôi lại phát hiện ra một tin rất là động trời…
Phát hiện chồng ngoại tình, tôi âm thầm gom góp bằng chứng, tôi muốn anh ta ra đi trong tay trắng, không được hưởng bất cứ lợi gì. Thế nhưng trong quá trình gom góp chứng cứ, tôi lại phát…
Bố tôi ngoại tình bị mẹ tôi phát hiện trong 1 ngày dọn dẹp nhà cửa và bất ngờ hơn nữa…
Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi chiều hôm đó, khi mọi thứ trong gia đình tôi bắt đầu rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Mẹ tôi vừa nghỉ hưu không lâu. Sau mấy chục năm đi làm, bà cuối…
Hà là con gái giám đốc công ty tôi. Xinh đẹp, học thạc sĩ nước ngoài, nói chuyện nhẹ nhàng nhưng ánh mắt luôn mang một sự tự tin của người sinh ra đã đứng trên cao.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
End of content
No more pages to load