Cả khu biệt thự Phú Thành ai cũng biết vợ chồng ông Lâm – một tỷ phú nổi tiếng trong ngành bất động sản.
Ông giàu, bà Giang thì đẹp, lại sắc sảo, được gọi là “nữ hoàng doanh nhân”.
Họ sống trong ngôi biệt thự rộng gần ngàn mét vuông, có 4 người giúp việc, 2 lái xe, tưởng đâu cuộc đời viên mãn.
Nhưng không ai ngờ, ông Lâm – người đàn ông từng tuyên bố “trên đời này chỉ yêu vợ mình” – lại rơi vào lưới tình của một góa phụ nghèo tên Hà, sống tận khu ngoại ô, trong căn nhà mái tôn dột nát cùng 5 đứa con nhỏ.
Lúc đầu, ông Lâm chỉ giúp đỡ vì thương hoàn cảnh.
Chồng cô Hà mới mất vì tai nạn, để lại 5 đứa con nheo nhóc.
Nhưng rồi chẳng hiểu sao, ông càng đến, càng mê, càng lún sâu.
Bà Giang nghe tin, không tin nổi tai mình:
“Một người đàn bà lam lũ, da đen sạm, con đông như vậy mà ông bỏ cả cơ ngơi này để đến với cô ta sao?”
Ông Lâm chỉ đáp lạnh:
“Em ấy không cần tiền, không cần danh. Em ấy… khiến anh thấy mình còn là con người.”
Một ngày, bà Giang đích thân tìm đến căn nhà tồi tàn của cô Hà, định bụng cho “góa phụ giả tạo” kia một bài học.
Nhưng vừa bước vào cửa, bà đứng khựng lại — không phải vì sợ, mà vì kinh ngạc tột cùng.
Trên bàn thờ khói hương nghi ngút, là di ảnh của người đàn ông… y hệt chồng bà – ông Lâm, chỉ khác mỗi cái nốt ruồi nhỏ dưới cằm.
Phía dưới khung ảnh, là một tấm giấy chứng sinh cũ mèm, ghi tên người cha: Lâm Quốc Huy.
Bà Giang run rẩy hỏi:
“Cô… cô Hà, đây là…?”
Hà khẽ lau nước mắt, giọng nghẹn lại:
“Người trong ảnh là anh trai sinh đôi của ông Lâm. Mười mấy năm trước bị gia đình ruồng bỏ vì yêu tôi mà không chịu cưới người cha ông ấy sắp đặt. Anh ấy chết trong vụ tai nạn cách đây 49 ngày…”
Bà Giang há hốc, lùi lại một bước.
Cô Hà cúi đầu tiếp:
“Còn ông Lâm – chồng chị – là người đến thắp hương cho anh trai. Nhưng càng ngày, anh ấy càng ở lại lâu hơn, vì trong tôi… chị biết không, chị Giang… có một phần của người mà anh ấy từng nợ.”
Bà Giang nghẹn lời, nước mắt tuôn như mưa.
Bà hiểu rồi — thứ khiến chồng bà mê mẩn không dứt không phải thân xác hay tình dục,
mà là nỗi ám ảnh và day dứt với người anh đã mất — người có cùng gương mặt với ông.
Tối hôm đó, ông Lâm trở về, thấy vợ ngồi một mình giữa phòng khách, ánh mắt trống rỗng.
Bà chỉ đặt lên bàn bức di ảnh của người anh trai song sinh, nói khẽ:
“Nếu anh còn yêu người đó… em sẽ rời đi. Nhưng hãy nhớ, anh đang sống cuộc đời của cả hai người.”
Ông Lâm quỳ xuống, nắm tay vợ, nước mắt lăn dài:
“Anh xin lỗi… Anh không biết mình đang yêu ai nữa – cô ấy… hay chính phần tội lỗi trong anh.”
Ba tháng sau, cô Hà dọn khỏi căn nhà mái tôn, không để lại một lời.
Chỉ còn lại 5 đứa nhỏ và một bức thư viết tay,
trong đó có dòng cuối cùng khiến ông Lâm chết lặng:
“Người anh yêu, không phải tôi – mà là người anh mất. Còn người thật sự yêu anh… vẫn đang ngồi ở căn biệt thự kia, chờ anh trở về.”
News
Tôi được bố rèn trước khi nhận thừa kế nhưng đến khi nhận tài sản thì mới ngỡ ngàng nhận ra…
Tôi được rèn trước khi nhận thừa kế .. Tôi không giỏi giang gì, thậm chí nếu nói thẳng thì hồi đi học tôi thuộc dạng học kém. Bài vở không vào đầu, càng lên cao càng đuối, cuối cùng…
Nhưng có một điều khiến tôi thất vọng với con rể, khi vừa qua tôi nghe tâm sự từ chính con rể nói ra. Hôm đó, nhà có việc, nên con cháu tề tựu đông đủ, sau bữa cơm khi mà tất cả đã ăn uống, dọn dẹp xong.
Tôi năm nay 63 tuổi, đang có những ngày sống thảnh thơi bên người vợ gắn bó với tôi hơn 30 năm qua. Các con của tôi đã lập gia đình và có nhà riêng, nên giờ hai vợ chồng…
Mẹ vợ bất ngờ vì đây là lần đầu tiên bà nghe tôi từ chối. Thay vì sẵn sàng đáp ứng mọi yêu cầu, lần này tôi không muốn tiếp tục đóng vai “chó chui gầm chạn” nữa.
Mẹ vợ bất ngờ vì đây là lần đầu tiên bà nghe tôi từ chối. Thay vì sẵn sàng đáp ứng mọi yêu cầu, lần này tôi không muốn tiếp tục đóng vai “chó chui gầm chạn” nữa. Thúy, vợ…
Phát hiện chồng ngoại tình, tôi âm thầm gom góp bằng chứng, tôi muốn anh ta ra đi trong tay trắng, không được hưởng bất cứ lợi gì. Thế nhưng trong quá trình gom góp chứng cứ, tôi lại phát hiện ra một tin rất là động trời…
Phát hiện chồng ngoại tình, tôi âm thầm gom góp bằng chứng, tôi muốn anh ta ra đi trong tay trắng, không được hưởng bất cứ lợi gì. Thế nhưng trong quá trình gom góp chứng cứ, tôi lại phát…
Bố tôi ngoại tình bị mẹ tôi phát hiện trong 1 ngày dọn dẹp nhà cửa và bất ngờ hơn nữa…
Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi chiều hôm đó, khi mọi thứ trong gia đình tôi bắt đầu rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Mẹ tôi vừa nghỉ hưu không lâu. Sau mấy chục năm đi làm, bà cuối…
Hà là con gái giám đốc công ty tôi. Xinh đẹp, học thạc sĩ nước ngoài, nói chuyện nhẹ nhàng nhưng ánh mắt luôn mang một sự tự tin của người sinh ra đã đứng trên cao.
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
End of content
No more pages to load