×
×

Chuyến tàu vừa chạy được 10 phút thì bất ngờ ở toa số 5 vang lên tiếng la thất thanh: “Tôi phải xuống! Cho tôi xuống ngay lập tức

Tàu hỏa ELS-09 rời ga Trung Tuyến lúc 23h45, lao xuyên màn đêm hướng về ga cuối ở thung lũng Bạch Hà. Khoang tàu tối, im ắng, chỉ có tiếng bánh sắt nghiến vào đường ray và tiếng gió rít bên ngoài cửa kính.

Chuyến tàu vừa chạy được 10 phút thì bất ngờ ở toa số 5 vang lên tiếng la thất thanh:

“Tôi phải xuống! Cho tôi xuống ngay lập tức! Làm ơn!”

Một bà cụ khoảng 80 tuổi, tóc bạc trắng, run rẩy bám tay vào thanh vịn, mặt tái mét như vừa nhìn thấy quỷ. Hành khách quanh đó nhíu mày khó chịu, người thì bực bội trách mắng:

Đêm hôm tối mịt tàu đang chạy giữa rừng, cụ xuống kiểu gì?

Không chịu nổi… làm náo loạn cả toa!

Nhân viên tàu cũng khó chịu, cố thuyết phục nhưng bà cụ càng gào:

“Các người không hiểu đâu! Tàu phải dừng ngay! Nếu không… sẽ có người không còn sống để quay về!”

Câu nói ấy làm cả toa nổi da gà, nhưng ai cũng nghĩ cụ bị hoảng loạn tuổi già. Tàu tiếp tục chạy, chẳng ai quan tâm nữa.


15 PHÚT SAU…

Ở cabin lái, lái tàu bất ngờ cau mày:

Tại sao tín hiệu đèn dẫn đường ở đoạn đèo Mù Sơn… biến mất rồi?

Trên màn hình radar, toàn bộ tín hiệu đường ray phía trước bị mất trắng, như thể có ai đó xóa sạch mọi dữ liệu. Chưa kịp phản ứng, tàu lắc mạnh một cái, hành khách ngã dúi dụi.

Tiếng bánh sắt rít chói tai. Đoàn tàu loạng choạng, ánh đèn trong toa nhấp nháy tắt ngúm, hồn ai nấy bay.

Từ dưới phòng máy, nhân viên kỹ thuật hét lên:

“Hãm khẩn cấp không ăn! Tàu đang trôi tự do xuống dốc!”

Tiếng khóc, tiếng la hét vang khắp các toa. Một bà mẹ ôm con run bần bật. Có người ngất lịm. Tàu lao trong đêm như mất kiểm soát, tốc độ tăng không phanh.


BÀ CỤ ĐỨNG DẬY

Mọi người đang hoảng loạn thì bà cụ 80 tuổi nãy giờ run sợ bỗng đứng dậy, giọng khản đặc:

“Đèn báo mất… radar trống… y như năm đó…”

Một hành khách hỏi, giọng run run:

Năm nào?

Bà cụ nhìn thẳng ra cửa kính tối đen:

“Năm 1971. Tôi cũng ngồi trên chuyến tàu ELS-09… ở đúng đoạn đèo này.”

Cả toa chết lặng.

Bà cụ kể trong tiếng gầm rú của bánh xe:

“Đêm đó tàu cũng mất tín hiệu, radar cũng trắng… rồi lao thẳng xuống vực. Tôi là người sống sót duy nhất. Nhưng nửa đêm nghe tiếng khóc, tiếng gõ từ bên ngoài toa… như có người gọi mình xuống. Tối nay… tôi lại nghe thấy.”

Vừa dứt lời…

Cộc! Cộc! Cộc!

Tiếng gõ từ bên ngoài cửa toa vang lên thật sự. Toa tàu đang chạy giữa vách đá, không có một bóng người nào đáng lẽ xuất hiện được. Hành khách tái mặt.


HÃM KHẨN CẤP

Cabin lái cuối cùng bật được hệ thống phanh cơ dự phòng. Tàu siết lại, rít tới khi cả đoàn tàu dừng cách mép vực đúng 8 mét.

Im lặng.

Mọi người thở không ra hơi. Một kỹ thuật viên nhìn camera bên ngoài rồi mặt trắng bệch:

“Không biết ai đã thay toàn bộ đinh chặn đường ray đoạn này… mất hết!”

Nếu tàu trượt thêm 5–6 giây nữa, tất cả đã nổ tung dưới đáy vực.

Lái tàu nuốt khan:

Nếu bà cụ không la lối, chắc chúng ta đã…

Mọi người quay lại nhìn, định cảm ơn bà…

Nhưng ghế của bà cụ trống trơn.

Không ai thấy bà bước xuống tàu.

Người soát vé run rẩy mở danh sách:

“Toa số 5… không hề có ai tên như bà cụ!”


RẠNG SÁNG

Lực lượng hỗn hợp có mặt, lắp lại đường ray và kéo tàu về ga gần nhất. Khi đi bộ dọc bên vách đá, đội cứu hộ phát hiện một tấm biển gỉ sét, chữ mờ gần hết:

“Tưởng niệm các nạn nhân chuyến tàu ELS-09 năm 1971.”

Ngay phía dưới, họ thấy 85 tấm bia đá nhỏ, khắc tên những người đã chết.

Chỉ có một tấm không khắc tên… mà chỉ ghi:

“Hành khách nữ – người duy nhất sống sót.”

Người trưởng đoàn cứu hộ quay lại thì rùng mình:

Tấm bia đặt đúng vị trí toa 5 vừa dừng lại đêm nay.


Đêm hôm đó, những người sống sót không ai ngủ nổi. Vì trong đầu họ cứ vang lên một câu nói:

“Nếu không… sẽ có người không còn sống để quay về.”

Nhân viên đường sắt quyết định niêm phong toa số 5, chiếc ghế nơi bà cụ ngồi được quây kín bằng dây vàng. Nhưng khi đội giám định đến soi lại camera an ninh để xác minh thông tin hành khách, họ phát hiện điều khiến mọi người lạnh sống lưng:

Trong camera quay tại ga xuất phát – không hề ghi nhận bà cụ bước lên tàu.

Không một hình ảnh nào. Không có bóng dáng, không có ghi vé, không camera nào ghi lại. Mà tất cả hành khách đều xác nhận đã thấy bà… đã nghe bà hét lên… đã thấy bà ngồi ở toa số 5.

Một giám định viên run tay, lẩm bẩm:

Làm sao cả toa gần ba mươi người bị cùng ảo giác được?

Không ai trả lời nổi.


NGƯỜI SOÁT VÉ NHỚ RA MỘT CHI TIẾT

Trong phòng làm việc, người soát vé bỗng đứng bật dậy, vội mở quyển sổ tay của mình. Anh ta run run chỉ vào một dòng chữ nguệch ngoạc:

“Nữ hành khách lớn tuổi – vé giấy rách, ký hiệu 09.”

Anh nhớ ra lúc soát vé trước khi tàu khởi hành, bà cụ chìa ra một tấm vé tàu cũ kỹ, rách viền, màu vàng ú như giấy in từ mấy chục năm trước.

Lúc đó anh ngạc nhiên, hỏi sao vé cũ quá thì bà chỉ đáp:

“Tôi đi lại chuyến này… như 50 năm trước.”

Bấy giờ anh cứ tưởng cụ nói vu vơ tuổi già nên vẫn kiểm tra bình thường. Nhưng…

Quyển sổ ghi ngày anh viết dòng đó:

1971 – đêm xảy ra tai nạn năm ấy.

Không thể nào. Sổ của anh hoàn toàn mới, mua cách đây hai tháng, sao lại có vết mực hoen cũ, giấy ngả màu như đã tồn tại hàng chục năm?

Trên mép trang còn mờ mờ dấu vết của một giọt nước mắt loang ra.

Người soát vé mặt cắt không còn giọt máu.


LỜI CẢNH BÁO BỊ CHÔN GIẤU

Đêm đó, các kỹ sư đường sắt bắt đầu kiểm tra vách đá nơi đoàn tàu suýt lao xuống. Họ phát hiện đinh chặn đường ray đoạn nguy hiểm đã bị tháo từ trước, và xuất hiện một tấm biển cảnh báo sâu trong lùm cỏ đá, bị ai đó nhổ lên rồi quăng vào bờ vực.

Tấm biển ghi:

“KHU VỰC CÓ RUNG CHẤN – KHÔNG ĐƯỢC CHO TÀU QUA BAN ĐÊM.”

Một kỹ sư lớn tuổi lẩm bẩm:

Vì lý do chính trị thời đó nên tai nạn năm 1971 bị che giấu. Không ai biết nguyên nhân thật sự…

Lúc ông ta cúi xuống, bỗng thấy dưới lớp đất có một mẩu thiếc nhỏ, khắc vội:

“Nếu có tàu chạy qua… hãy cảnh báo họ…”

Dòng chữ khắc dở dang, phần còn lại bị mài nhẵn.


CAMERA CABIN LÁI – KHÁM PHÁ CUỐI CÙNG

Trước khi khởi hành, cabin lái có quay lại toàn bộ thời điểm xuất phát. Lúc tua lại video, mọi người chăm chú nhìn.

Trong khoảnh khắc khi tàu bắt đầu nổ máy, ngay cửa kính phía sau cabin, có hình bóng một bà lão tóc trắng đứng lặng nhìn vào bên trong, gương mặt buồn đến nao lòng.

Đèn tín hiệu chớp một cái…

Bà biến mất.

Hai kỹ thuật viên đồng loạt rùng mình. Một người nói:

Nếu bà cụ thật sự là người sống sót năm 1971… có thể bà không rời chuyến tàu ấy bao giờ.


SÁNG HÔM SAU – MỘT PHÁT HIỆN LẠ KỲ

Trong lúc thu dọn hiện trường, đội bảo trì thấy một cuốn vé tàu cũ rơi dưới lối lên toa số 5, giấy úa vàng, in ngày khởi hành:

23h45 – 12/08/1971
Chuyến tàu: ELS-09
Hành khách: Trống tên

Mặt sau tờ vé có một dòng chữ nhỏ, bằng bút mực tím:

“Nếu bạn nghe được tiếng gõ… đừng hoảng sợ. Tôi chỉ muốn cảnh báo.”

Hai người chứng kiến đứng chết lặng.

Nghĩa là… bà cụ không làm hại ai?

Người còn lại nuốt nước bọt:

Không. Có khi chính bà… đã cứu tất cả chúng ta khỏi lặp lại tai nạn lần nữa.


ĐÊM CUỐI CỦA CHUYẾN TÀU ELS-09

Ga tạm tắt đèn, im ắng. Nhân viên cuối cùng khóa cửa kho để về thì nghe tiếng gõ nhẹ ba lần từ toa số 5:

Cộc… cộc… cộc…

Anh quay đầu nhìn thì thấy:

Cửa sổ toa 5 mờ hơi nước, và có vệt chữ vừa viết bằng một ngón tay:

“An toàn rồi.”

Gió thung lũng thổi qua, vệt chữ tan biến như chưa từng xuất hiện.

Nhưng người trực ga biết – từ khoảnh khắc đó, mọi chuyến tàu đi ngang đèo Mù Sơn sẽ luôn có một hành khách âm thầm trông chừng, để không ai phải lặp lại bi kịch của năm 1971 nữa.

Dù bà không còn tên trong danh sách…

Nhưng bà luôn có mặt trên toa số 5.

Related Posts

Our Privacy policy

https://cantho24.com - © 2025 News